Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài
Chương 25: Chỉ muốn chiếm tiện nghi của cô ấy
“Cô cứ ra ngoài trước , muốn một nghỉ ngơi chốc lát.” Diệp Du Nhiên quay lại phòng ngủ, bảo Vương Hoa rời , bản thân cô ngoan ngoãn nằm lên trên giường.
lẽ là do trước đó cô đã ngủ quá nhiều, mặc dù đầu vẫn còn chút choáng váng, thân thể cũng kh khỏe hơn chút nào, nhưng cô vẫn kh thể ngủ được.
Sau khi lăn lộn trên giường một lúc lâu, vào lúc Diệp Du Nhiên đang lơ mơ chìm vào giấc ngủ thì chu ện thoại đột nhiên vang lên.
Sau khi kết nối ện thoại, giọng của Hữu Nhiễm Nhiễm truyền đến từ đầu dây bên kia: "Du Nhiên, bây giờ sức khỏe thế nào ? thể đến trường học được chưa? Giáo viên hướng dẫn bên này, tớ sắp chống đỡ kh nổi nữa , thầy sẽ trừ tín chỉ học phần của mất."
Diệp Du Nhiên do dự một chút, sau đó khẳng định nói: "Chiều mai tớ sẽ quay lại lớp học, cứ nói với thầy bên đó như vậy."
Hữu Nhiễm Nhiễm thở phào nhẹ nhõm: "Oki, vậy thì được ."
“Ừm, phiền phức cho .” Diệp Du Nhiên chân thành nói. Với tính khí của giáo viên hướng dẫn của cô, cô nhiều ngày đã kh lên lớp như vậy , nhất định thầy đã làm khó bạn cô ít nhiều.
“Kh đâu.” Hữu Nhiễm Nhiễm kh quan tâm lắm, cô hỏi về thân thể của Diệp Du Nhiên: “Trong cuộc ện thoại ngày hôm đó vẻ nôn nhiều? Hiện tại thân thể của thế nào ?"
Nghĩ đến khoảng thời gian khó khăn m ngày nay, Diệp Du Nhiên chút nghẹn ngào nói: "Mọi chuyện đã khá hơn , đừng lo lắng."
Qua ện thoại, Hữu Nhiễm Nhiễm kh nhận ra sự khác thường của cô nhưng vẫn lo lắng nói: "Nếu thực sự th kh khỏe, chi bằng để kệ thầy trừ ểm tín chỉ của , đợi năm sau tớ sẽ cùng học thêm hai tín chỉ nữa, vậy thể bổ sung hai tín chỉ kỳ này ."
"Kh đâu, tớ cũng đã xác định sẽ quay lại lớp học ."
Hai nói chuyện với nhau một lúc cúp máy, Diệp Du Nhiên thời gian sau đó bước ra khỏi giường, bây giờ cô đến trường vẫn thể kịp tiết đầu buổi học.
Khi cô xuống tầng, qua phòng khách, bị thím La ngăn lại: "Cô Diệp, sức khỏe cô còn yếu. Nếu kh cần thiết, cô tốt nhất kh nên ra ngoài."
Lời nói của thím La khách khí, nhưng trên thực tế ều đó nghĩa là Diệp Du Nhiên kh được phép ra ngoài.
"Bây giờ đã hết sốt , cả ngày nằm trên giường kh vận động, cảm th toàn thân mệt mỏi và đau nhức. chỉ muốn học, vừa lúc đã vài ngày nay kh đến lớp ." Diệp Du Nhiên giải thích xong lại nói: "Ngài Nam Cung cũng đã đồng ý với thể quay lại trường học, thím kh cần quá lo lắng đâu.”
Cô nói gì cũng lý, thím La suy nghĩ một hồi, cũng kh làm khó cô nữa nói: "Vậy cũng được, nhưng cô về trước bữa tối đó."
Diệp Du Nhiên gật đầu nói: “Đừng lo lắng, sẽ quay lại.” Cô sẽ kh để Nam Cung Tước cớ lật ngược thỏa thuận với nhà họ Diệp đâu, dù cô cũng sẽ quay lại trước khi trở về.
Ngay cả khi cô rời khỏi căn nhà này, hành tung của cô sẽ đều được báo lại cho Nam Cung Tước.
...
Sau khi Diệp Du Nhiên bắt taxi quay lại trường học, cô đã đến gặp Hữu Nhiễm Nhiễm trước hỏi về chuyện ở trường vài ngày hôm nay ra , xem xét mức độ nghiêm trọng như thế nào để đến nói chuyện với giáo viên hướng dẫn.
Hữu Nhiễm Nhiễm sắc mặt cô chút kh tốt, trong lòng lo lắng hỏi thăm: "Hay là về ký túc xá nghỉ ngơi thêm một chút , giáo viên hướng dẫn cũng kh tới sớm như vậy đâu."
Diệp Du Nhiên lắc đầu nói: "Kh đâu, do hôm trước dầm mưa nên hơi sốt. Bây giờ đã đỡ nhiều . Hơn nữa, nằm trên giường cả một ngày một đêm , thật sự kh muốn nằm nữa."
“Thì ra là như vậy.” Hữu Nhiễm Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, th cô kh quá nghiêm trọng lại nh chóng càm ràm trách móc: “Ai bảo kh mang ô, để bây giờ gánh chịu hậu quả như vậy.”
Diệp Du Nhiên mỉm cười, cô cũng kh giải thích thêm.
Hữu Nhiễm Nhiễm vẫn muốn hỏi về vấn đề của cô những ngày vừa qua, nhưng sau khi do dự một lúc, cô quyết định chờ Diệp Du Nhiên vượt qua cửa ải của thầy giáo hướng dẫn đã nói tiếp.
Hai tùy ý nói chuyện một lúc, đợi đến khi thầy hướng dẫn đến văn phòng làm việc, Diệp Du Nhiên đã tới nói chuyện.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Cô liên tục xin nghỉ phép, giáo viên hướng dẫn đã tức giận bởi vì các hoạt động bình chọn và tính ểm trong lớp của Diệp Du Nhiên tất nhiên bị trì hoãn lại. Nhưng sau khi gặp cô, th dáng vẻ yếu ớt tưởng như thể bị quật ngã bởi gió của cô cũng kh khỏi thở dài, chuyện nặng cũng hóa thành nhẹ, giáo viên chỉ dặn dò vài câu cũng bỏ qua.
Thời ểm Diệp Du Nhiên quay lại lớp học chút kh may mắn. Tiết học thứ hai chiều nay là lớp học thể dục. Bộ môn quần vợt lớp cô tình cờ một bài kiểm tra.
Thể chất của Diệp Du Nhiên vốn kh được tốt, đúng lúc thân thể yếu ớt gặp tình huống như vậy, đơn giản là cô chỉ còn cách gian lận!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-25-chi-muon-chiem-tien-nghi-cua-co-ay.html.]
“ đến xin thầy cho nghỉ .” Hữu Nhiễm Nhiễm ở bên cạnh cô, đang vận động các khớp, chuẩn bị cho tiết kiểm tra.
Diệp Du Nhiên lắc đầu nói: "Thôi bỏ , đã xin nghỉ phép nhiều ngày như vậy, vừa mới quay trở lại lớp học lại xin nghỉ nữa. Đừng nói đến giáo viên hướng dẫn, mà ngay cả ban chủ nhiệm lớp cũng khó mà chấp nhận."
“Đó là do quá cố chấp thôi.” Hữu Nhiễm Nhiễm cảm thán một tiếng, nhưng cũng kh tiếp tục thuyết phục cô xin nghỉ. Cô biết tính tình của bạn , nếu kh va bức tường phía nam thì nhất định sẽ kh chịu quay đầu, cô nói nhiều như thế nào cũng chỉ vô dụng.
Diệp Du Nhiên cười nói: "Nào đâu, cũng kh đòi hỏi nhiều, chỉ cần qua môn là được ."
Hữu Nhiễm Nhiễm đứng ở phía sau, luôn lo lắng theo phía sau cô mọi lúc để đề phòng t.a.i n.ạ.n xảy ra.
Điều nghĩ thì kh đến, thường thì những gì kh nghĩ tới lại xảy ra.
Điều mà Hữu Nhiễm Nhiễm đang lo lắng cuối cùng cũng đã xảy ra, khi Diệp Du Nhiên chạy và rê bóng mạnh cô đã ngã xuống đất ngất xỉu.
"Du Nhiên, Du Nhiên! kh chứ?" Hữu Nhiễm Nhiễm lo lắng đỡ l cô, hét lớn lên với các bạn học khác: "Hai đến đây, giúp đỡ Du Nhiên vào phòng y tế!"
Giáo viên dạy thể d.ụ.c cũng chạy qua đó, gọi đến giúp đỡ. Đúng lúc này, Hàn Thiên Triết đột nhiên xuất hiện, giọng nói đầy từ tính nói: "Để cõng Du Nhiên đến phòng y tế.”
Hữu Nhiễm Nhiễm th đó là ta, liền muốn từ chối nhưng giáo viên thể d.ụ.c đã bế Diệp Du Nhiên lên trên lưng Hàn Thiên Triết.
Cô bĩu khóe môi nói: " cẩn thận, đừng để Du Nhiên ngã xuống đất đó."
"Sẽ kh đâu." Hàn Thiên Triết cõng Diệp Du Nhiên lùi lại sau một bước, khi đã cách xa đám đ hơn một chút, nói thêm: " kh nỡ lòng nào làm vậy đâu."
Hữu Nhiễm Nhiễm trừng mắt ta: “Chú ý đường phía trước mặt !” Cô biết chuyện Hàn Thiên Triết thích bạn thân Diệp Du Nhiên của cô, nhưng cô càng biết rõ hơn là Diệp Du Nhiên hoàn toàn kh thích này.
Vì vậy Hữu Nhiễm Nhiễm suốt dọc đường ta chằm chằm như c chừng một con sói vậy, cô sợ rằng Diệp Du Nhiên sẽ bị chiếm tiện nghi.
Sau khi bác sĩ trong trường kiểm tra, nói rằng đó là do sức khỏe của Diệp Du Nhiên còn quá yếu, sau khi đột nhiên vận động mạnh, thể chất cô kh thể chịu đựng nổi nên đã ngất xỉu. Tình hình cũng kh nghiêm trọng lắm, nhưng cần chú ý chăm sóc kỹ hơn.
Hữu Nhiễm Nhiễm đương nhiên ở bên cạnh Diệp Du Nhiên, nhưng cô làm thế nào cũng kh đuổi được Hàn Thiên Triết , tức giận hơn là cô vẫn còn chưa làm bài kiểm tra thể dục. Cô gọi ện thoại báo cho giáo viên biết là bác sĩ đã khám xong, nhưng lúc này Diệp Du Nhiên vẫn chưa tỉnh, Hữu Nhiễm Nhiễm muốn ở bên cạnh chăm sóc cô nhưng lại kh được giáo viên chấp thuận.
Cô chỉ thể nghiêm khắc cảnh cáo Hàn Thiên Triết trước khi rời : " an phận cho một chút, nếu để cho biết lợi dụng lúc bạn hôn mê mà chiếm tiện nghi của , sẽ khiến hối hận đó!"
Hàn Thiên Triết khoát tay nói: "Ở đây còn những khác nữa, cô lo lắng quá mức đó."
Hữu Nhiễm Nhiễm hướng về phía ba bạn học khác cô cũng kh quen biết, cười với họ, chằm chằm Hàn Thiên Triết nói: "Tốt hơn là nên như vậy!"
Đợt đến khi truyền dịch sắp xong thì lúc này Diệp Du Nhiên tỉnh dậy, khi th Hàn Thiên Triết, cô còn nghĩ đang nằm mơ.
Sau khi chớp mắt nhận ra kh ảo giác, cô lạnh lùng nói: " lại ở đây?"
Hàn Thiên Triết chằm chằm vào đôi mắt trong veo của cô cười nói: "Em bị ngất trong tiết thể dục, đã cõng em đến phòng y tế để truyền dịch."
Sau khi chắc c rằng đang ở trong phòng y tế, Diệp Du Nhiên mới cau mày hỏi: "Nhiễm Nhiễm đâu ?"
Khi cô ngã xuống, cô nhớ bên cạnh Nhiễm Nhiễm, hơn nữa còn cô giáo và những bạn học khác nữa, lại đến lượt Hàn Thiên Triết hơn cô một khóa cõng cô đến phòng y tế chứ?
Trong lòng Diệp Du Nhiên lóe lên tia nghi ngờ, ánh mắt Hàn Thiên Triết mang theo một tia đề phòng.
Hàn Thiên Triết liếc qua cái cổ trắng như tuyết của cô, dừng lại trên xương quai x hơi lộ ra của cô: "Nghe nói em đã học trở lại, cho nên mới đến gặp em, tình cờ th em ngất . Đây chính là do duyên phận của chúng ta."
Một tia bực bội thoáng qua trong mắt Diệp Du Nhiên, cô kéo chăn b lên che lên đến dưới cằm : "Vậy thì cảm ơn . Bây giờ đã tỉnh lại , cũng kh muốn làm trễ thời gian quý báu của ."
Lúc này, vừa đúng lúc còn giọt truyền nước cuối cùng, Hàn Thiên Triết mỉm cười với cô gọi bác sĩ của trường đến rút kim châm ra.
Diệp Du Nhiên cảm th kh nên mở miệng đuổi , cho nên đợi xong mọi thứ, cô lập tức bước xuống giường nhưng vì vội vàng quá, cô chút chóng mặt, cả kh cẩn thận lắc lư hai lần, vừa l tay tìm chỗ vịn để đứng vững lại thì trên cánh tay cô đã xuất hiện một bàn tay khác.
“Bu ra!” Diệp Du Nhiên nói, cô lắc mạnh tay hai lần, nhưng kh hất được tay ta ra. Cô bất mãn chằm chằm Hàn Thiên Triết: "Rốt cuộc muốn làm cái gì?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.