Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài
Chương 26: Nam Cung Tước ăn giấm chua
"Để đưa em về nhà nghỉ ngơi. Em một như vậy, kh yên tâm." Hàn Thiên Triết dịu dàng cô.
Thực ra, Hữu Nhiễm Nhiễm đã đến thăm Diệp Du Nhiên sau giờ học thể dục, nhưng cô kh nhàn nhã như Hàn Thiên Triết, lúc này cô còn chất đống nhiều bài tập, kh thể kh nh chân lên lớp học tiết toán cao cấp.
Còn những chuyện như bao gồm những đã đưa Diệp Du Nhiên đến phòng y tế cũng Hữu Nhiễm Nhiễm, đều đã được Hàn Thiên Triết cố tình che giấu.
Diệp Du Nhiên lạnh lùng ta: "Kh cần đâu, chỉ vài bước là tới tòa nhà dạy học , thể tự bộ được."
Hàn Thiên Triết cười mỉm ân cần nói: "Sau khi em ngất xỉu, đã gọi ện cho giáo viên hướng dẫn của em xin nghỉ phép . Việc cần thiết bây giờ là em về nhà nghỉ ngơi cho tốt, kh cần lên lớp nữa đâu."
"! thể tự ý gọi ện thoại khi chưa sự cho phép của chứ?!" Diệp Du Nhiên tức giận nói: " lên lớp đây."
Điện thoại trong túi cô bỗng nhiên đổ chu, đây là nhạc chu cô cài đặt riêng cho Nam Cung Tước, ngay lập tức đã khiến Diệp Du Nhiên biết đó là ện thoại của ai gọi đến.
“Alo.” Diệp Du Nhiên lùi lại một bước, cố gắng tránh xa Hàn Thiên Triết, nhưng cánh tay của cô vẫn bị giữ l, cô cũng kh cách nào làm gì được ta.
Nam Cung Tước lạnh giọng nói: " đợi cô ở ngoài cổng trường, ra ngoài ."
Hàn Thiên Triết nhạy cảm hỏi một câu: “ đàn trong quán bar đêm đó kh?” ta cách gần Diệp Du Nhiên, đương nhiên thể nghe rõ giọng nói trong ện thoại.
ta thể đoán được ra, cũng một phần nhờ khí chất mạnh mẽ đặc trưng của Nam Cung Tước, ta đã gặp qua đàn này một lần nên ấn tượng sâu sắc, khó thể quên được trong khoảng thời gian ngắn.
Lý do tại Diệp Du Nhiên đặc biệt đặt nhạc chu cho Nam Cung Tước là để tránh cho bản thân kh bị các bạn cùng lớp nghe được, đặc biệt là khi cô đang giao dịch nói chuyện cùng với Nam Cung Tước. Cô cũng kh nghĩ rằng khi Nam Cung Tước lần đầu tiên gọi cho cô thì lại bị Hàn Thiên Triết nghe th.
Tuy nhiên, hiển nhiên việc đối phó với Nam Cung Tước là quan trọng hơn, đàn đó vẫn còn đang đợi cô hồi âm.
"Được, sẽ ra ngoài ngay."
Kh thời gian để tính toán với Hàn Thiên Triết, Diệp Du Nhiên vội vàng muốn chạy nh ra cổng trường, nhưng vì cơ thể còn yếu nên cô suýt ngã khi xuống bậc thang.
Hàn Thiên Triết vội nắm l cánh tay của cô, sau khi kéo cô lại cũng kh bu tay ra: " xem thân thể em yếu như vậy, đừng gấp gáp nh nữa, để giúp em ."
Được ta đỡ tay, Diệp Du Nhiên bước rõ ràng là an toàn vững vàng hơn nhiều nên cô cũng kh tiếp tục từ chối. Sau khi bước xuống bậc thang, cô lạnh lùng nói: "Đoạn đường phía trước bằng phẳng, thể tự được , thể bu tay đó, cảm ơn sự giúp đỡ của ."
Kh Hàn Thiên Triết kh th sự phản kháng bộc lộ trong biểu hiện của cô, nhưng ta theo đuổi Diệp Du Nhiên lâu như vậy vẫn kh thành c, nên ta cũng kh muốn dễ dàng từ bỏ để dâng cô cho đàn khác.
“Giúp thì nên giúp đến cùng, cũng đều ở trong trường mà, sẽ đưa em lên xe sẽ ngay.” Hàn Thiên Triết kh những kh thả lỏng, chuyển từ ôm cánh tay Diệp Du Nhiên sang ôm l cả cô.
Từ xa giống như ôm Diệp Du Nhiên trong lòng vậy, tr cả hai vẻ như vô cùng thân thiết.
Diệp Du Nhiên đang định từ chối, thì nghe th Hàn Thiên Triết hỏi: “Em về nhà hay với đàn đó?” Cô nghĩ đến tình hình ở nhà, chưa kịp nói gì thì Hàn Thiên Triết đã bị khác chặn lại.
"Thiên Triết” Cảnh Đồng cảm th chút đau bụng đến phòng y tế l thuốc, bước về phía , th Hàn Thiên Triết vô cùng vui mừng, khuôn mặt chút ửng đỏ lên.
Hàn Thiên Triết dừng lại, cô ta lại c.ắ.n chặt môi lo lắng hỏi: " vừa mới ra khỏi phòng y tế ? chỗ nào cảm th kh được khỏe ?"
“Là Du Nhiên, cô đột nhiên ngất xỉu trong giờ học thể dục, kh .” Hàn Thiên Triết mỉm cười, nhưng l mày khẽ nhíu lại. Diệp Du Nhiên vẫn chưa trả lời câu hỏi vừa .
Cảnh Đồng th Diệp Du Nhiên, vờ như mới th cô, cười xin lỗi nói: "Du Nhiên, hoá ra là bị bệnh. xin lỗi, nãy giờ kh để ý. Bây giờ cảm th thế nào ? Đã đỡ hơn nhiều hay chưa?" Cô ta khẽ cúi đầu, ánh mắt chằm chằm vào Hàn Thiên Triết đang nắm tay Diệp Du Nhiên, ánh mắt trượt dài xen lẫn giữa sự lạnh lùng cùng với sự ghen tị.
“Ừm, kh cả, cám ơn .” Diệp Du Nhiên nhẹ nhàng nói, cho dù cô đang nóng lòng muốn ra ngoài, nhưng lúc này cô cũng chút kh nói nên lời. Cô lớn như vậy đứng đây, cảm giác tồn tại của cô lại giống như kh khí vậy ? Còn lo lắng quan tâm cho Hàn Thiên Triết, thoáng qua đáng nhẽ biết kh khỏe là cô mới đúng chứ.
" kh muốn trở về ký túc xá nghỉ ngơi ? Thiên Triết cũng kh tiện vào ký túc xá nữ, hay là để đưa về ký túc." Ánh mắt Cảnh Đồng lóe sáng, tỏ vẻ hỏi han quan tâm cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-26-nam-cung-tuoc-an-giam-chua.html.]
"Kh đến phòng y tế ? Thân thể tớ cũng kh là kh thoải mái lắm, nên cũng kh phiền phức đến đâu." Diệp Du Nhiên lắc đầu từ chối.
Cô và Cảnh Đồng đều là những bạn đến từ trại trẻ mồ côi, họ được nhận nuôi bởi các cặp cha mẹ khác nhau và tình cờ gặp lại nhau ở trường đại học. Kh hiểu lúc này cô thực sự kh muốn kết thân với bạn quen biết từ nhỏ này.
Sắc mặt Cảnh Đồng thay đổi, cô ta cười miễn cưỡng nói: " chỉ là chuyện nhỏ thôi, kh cả, tớ thể đưa về ký túc xá trước. Chúng ta đều là bạn bè, phiền phức cái gì chứ." Cô ta nói với Diệp Du Nhiên như vậy, nhưng ánh mắt luôn rơi trên khuôn mặt Hàn Thiên Triết, nếu để ý sẽ th sâu bên trong toàn là sự si mê say đắm.
"Tớ cảm kích lòng tốt của , cảm ơn. Nhưng tớ thực sự kh cần đâu, đang đợi tớ ở cổng trường." Diệp Du Nhiên tiếp tục từ chối.
Lần này sắc mặt của Hàn Thiên Triết thật sự thay đổi, Cảnh Đồng tinh ý nhận ra ều đó. Ánh mắt suy tư suy nghĩ một lúc cười nói: "Đều là bạn bè cả. Kh lý do gì mà kh giúp đỡ nhau, để cùng Hàn Triết đưa ra ngoài cổng."
Đã nói đến mức như vậy , Diệp Du Nhiên đương nhiên cũng ngại tiếp tục từ chối. Cô đành gật đầu nói: "Vậy thì cảm ơn ."
Cảnh Đồng đỡ một bên cánh tay của cô, vì vậy Hàn Thiên Triết bu một tay ra, chỉ giữ cánh tay còn lại của cô.
“Chúng ta thôi, đừng để ta đợi lâu.” Trong mắt Cảnh Đồng thoáng hiện lên một nụ cười.
“Ừm, được .” Diệp Du Nhiên cũng cảm th như thế này so với lúc nãy cũng tốt hơn, bị Hàn Thiên Triết đỡ như vậy, cô cảm th nổi hết cả da gà. Đặc biệt, ta còn dùng những từ ngữ như hứa hẹn, sến súa để giải thích ý nghĩa và mục đích ta theo đuổi cô.
thêm khác ở đây, cô cũng kh lo lắng quá nhiều về hành động quá mức thân mật của Hàn Thiên Triết.
Dựa đầu vào cửa xe, gương mặt tinh xảo của Nam Cung Tước hơi trầm xuống, đang chuẩn bị bộc phát cơn tức giận.
Diệp Du Nhiên dám đến trường mà kh sự cho phép của , gan cô cũng thật liều lĩnh !
Hàng trăm cách cách trừng phạt cô đã hiện lên trong đầu , đôi mắt Nam Cung Tước nặng nề về phía cổng trường, khi th Diệp Du Nhiên được ai đó đỡ bước ra ngoài, trong lòng hiện lên một tia lo lắng.
Nhưng ngay sau đó, những lo lắng này lập tức biến mất, cơn giận ngày càng trở nên dữ dội hơn. phụ nữ c.h.ế.t tiệt này, lại dám gần gũi với những đàn khác!
Hơn nữa còn vào đúng lúc này...
“Bu ra!” Tay Diệp Du Nhiên đột nhiên bị Hàn Thiên Triết nắm l, một tia tức giận tràn ngập trên khuôn mặt tái nhợt của cô: “Bây giờ đã thể vững vàng .”
Hàn Thiên Triết kh nói một lời cũng kh bu tay cô. ta Nam Cung Tước với ánh mắt đầy thách thức.
Diệp Du Nhiên lo lắng, giẫm chân ta, khi Hàn Thiên Triết bị đau cô cố vùng vẫy thoát ra.
" lại làm vậy chứ! Uổng c Thiên Triết lo lắng cho như vậy." Cảnh Đồng mắng cô, sau đó hỏi Hàn Thiên Triết với vẻ mặt lo lắng: "Thiên Triết, kh?"
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
“Xin lỗi, kh cố ý.” Diệp Du Nhiên mím môi đứng đó, ánh mắt mờ mịt. Đúng là Hàn Thiên Triết đã giúp cô, nhưng ta đối với cô mưu đồ khác cũng là thật. Cô kh thể để tâm đến ều này, nên giả vờ ngốc nghếch như ý ta muốn, rơi vào vòng tay của ta.
Nam Cung Tước bước tới, lạnh lùng nói: " chuyện gì vậy?"
“Kh gì.” Diệp Du Nhiên nhẹ nhàng nói, kh muốn nói thêm về chuyện này.
Hàn Thiên Triết đã đứng vững lại, dưới ánh mắt đáng sợ của Nam Cung Tước, ta cố gắng lùi lại phía sau: "Ngài Nam Cung, sức khỏe của Du Nhiên chút kh được khỏe. Cô bị ngất trong tiết thể dục. Mong chăm sóc tốt cho cô . Đừng ..."
“ đừng nói nhảm nữa!” Nam Cung Tước lạnh lùng chế nhạo, kh hề khách khí trực tiếp ngắt lời ta: “ đối xử với cô như thế nào kh việc của cần quan tâm.”
Vẻ mặt của Hàn Thiên Triết đ cứng lại, còn chưa kịp phản ứng thì đã th Nam Cung Tước móc ngón tay với Diệp Du Nhiên.
“Lại đây.” Nam Cung Tước lạnh lùng gọi cô.
Diệp Du Nhiên miễn cưỡng bước đến gần , thận trọng nói: "Ngài Nam Cung, hội trưởng ta... Á aaaa!” Cô mới nói được nửa câu, đột nhiên kinh hãi hét lên một tiếng.
Vòng eo của Diệp Du Nhiên được bao bọc bởi cánh tay thon gọn và rắn chắc của Nam Cung Tước, kéo cô đến trước mắt .
Chưa có bình luận nào cho chương này.