Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài

Chương 74: Cậu chủ đào hoa tự đưa tới cửa.

Chương trước Chương sau

“Các tụ tập hết ở đây làm gì thế?” Là giọng của Trần Vũ vang lên. Vì giọng của Tống T.ử Hạm càng ngày càng lớn, nên làm cho Trần Vũ kh thể bỏ qua chuyện này được.

Tất cả đang vây xem vì nghe th giọng đều lùi bước nhường lối cho Trần Vũ , đến trước mặt Diệp Du Nhiên. Dùng sắc mặt nghiêm túc xem xét hai , giống như đang suy nghĩ để nói ra câu từ phù hợp với tình huống hiện tại.

Chuyện này do làm sai, đương nhiên cũng chịu trách nhiệm.

Diệp Du Nhiên cũng kh nhu nhược, cô hướng về phía Trần Vũ mở miệng giải thích đầu đuôi: “ Trần, nếu như thật sự chuyện cơ mật của c ty bị tuồn ra ngoài, sẽ sẵn sàng chịu trách nhiệm. Trừ lương hay chuyện gì chăng nữa cũng......"

Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!

Cô còn nói còn chưa dứt lời, đã bị Trần Vũ đưa tay lên trước miệng cô ý muốn cắt ngang lời cô nói.

Trần Vũ kh muốn đứng tại đây để mà bàn bạc giải quyết chuyện này luôn, quay sang đám đang đứng tụ tập hóng chuyện, cau mày nói: "Tất cả mọi giải tán hết , việc này sẽ do tổng giám đốc quyết định”

Lời của Thư ký Tổng giám đốc đã nói ra thì tất nhiên mọi nghe theo, từng tốp tan rã, quay trở lại vị trí phòng ban của .

Trần Vũ sau khi đã giải tán đám đ xong quay lại hai "Hoàng Nhã, Du Nhiên, cùng đến văn phòng Tổng giám đốc một chuyến ". Đã là chuyện liên quan đến Diệp Du Nhiên thì luôn luôn hoàn toàn kh quyền tự quyết định.

Ba cùng đến chỗ Nam Cung Tước. Trước hết Trần Vũ trần thuật lại đầu đuôi sự việc cho Nam Cung Tước biết, sau đó im lặng lùi sang một bên chờ đưa ra quyết định.

Dù Trần Vũ đã kể xong từ lúc nào, nhưng Nam Cung Tước vẫn im lặng kh phản ứng gì hết. Diệp Du Nhiên nãy giờ đang im lặng đứng cúi đầu, th ở phía đối diện kh phản ứng gì, nên lén ngẩng đầu lên .

Lúc này Nam Cung Tước đang dựa vào bàn chống cằm lên mu bàn tay, cả tỏa ra khí chất nhàn nhã thong dong, giống như chuyện nãy giờ đang nghe, như đang đọc tin tức giải trí trên báo lá cải lúc nghỉ ngơi. Dù cho chuyện Diệp Du Nhiên gây ra, thể làm bí mật c ty lộ ra ngoài, trên mặt vẫn lạnh lùng vô tình, làm cho khác vào cũng kh đoán được rốt cuộc đang nghĩ gì.

Ánh mắt sắc bén của quét tới Diệp Du Nhiên, cô lập tức cúi đầu, tránh ánh mắt của .

Nam Cung Tước gõ nhẹ mặt bàn, giọng nói vang lên lạnh lùng: “ biết . Trần Vũ, còn về kế hoạch đầu tư, cứ tiến hành thực hiện bước tiếp theo, nếu tiến triển tốt hơn hiện tại thì...”

bỗng nhiên dừng lại một chút, sau đó tiếp tục nói: "Hai ra ngoài , còn Diệp Du Nhiên ở lại đây”.

Mặc kệ Hoàng Nhã muốn ở đây như thế nào, thì cũng kh thể chống lại mệnh lệnh của Tổng giám đốc được. Sau khi cô ta và Trần Vũ rời khỏi phòng, Nam Cung Tước càng thêm tùy ý, trên mặt thậm chí còn nở nụ cười châm biếm, thản nhiên Diệp Du Nhiên nói : "Để bản thân mắc sai lầm lớn như vậy, cô đúng là tâm”.

Lời nói của Nam Cung Tước đầy ý châm biếm Diệp Du Nhiên, làm cho mặt của cô đỏ lên vì xấu hổ, một hồi lâu mới dám ngẩng đầu lên, mang vẻ áy náy nói với : "Thật sự kh cố ý, vì lúc đó quá lo lắng cho cô nhi viện, nên đã hành động thiếu suy nghĩ. Đều là lỗi của . thật lòng xin lỗi, xin hứa kh để bản thân mắc sai lầm này nữa."

Tốt nhất cô kh nên mắc lại sai lầm này nữa. Dù Nam Cung Tước quy hoạch mua lại cô nhi viện, nhưng vẫn sẽ cho cô nhi viện tiếp tục được hoạt động. Nhưng kia hiển nhiên lại kh hiểu chuyện gì ở đây hết.

Nam Cung Tước dù tức đến khó thở, nhưng ngược lại trên mặt vẫn nở nụ cười. Gan của cô cũng đủ lớn, cũng dám đứng trước mặt nói tới chuyện cô phá dự án quy hoạch của c ty. Nếu kh cũng kh hài lòng với dự án này cho lắm, thì tuyệt đối kh chuyện dễ dàng bu thả cho cô.

cũng lười chẳng muốn nói thêm về chuyện này, nhíu mày cô nói: "Đến giờ ăn trưa , cô xuống l cơm trưa cho , cô tuyệt đối l đúng với khẩu vị của "

Diệp Du Nhiên chút kinh ngạc , như Nam Cung Tước mà cũng ngày ăn cơm dành cho nhân viên c ty ăn ư, nhưng do kh bị truy cứu chuyện lúc nãy, nên cô âm thầm cảm th may mắn, nhéo nhéo ngón tay kiềm chế cảm xúc vui mừng trong lòng: " biết , vậy đây”.

Khi cô đến căng tin l cơm, đều th đồng nghiệp về phía mà bàn luận với ngồi bên cạnh chuyện gì đó. Nội tâm Diệp Du Nhiên hiểu rõ, chỉ sợ chuyện cô phân phát sai tài liệu đã truyền khắp c ty.

nh đã 2 phần cơm trưa cô cầm hộp đựng cơm muốn lẳng lặng rời khỏi nơi này, nhưng vài câu nghe cả phát bực lại vẳng đến bên tai.

"Cô xem, là cô ta muốn trèo lên giường của Tổng giám đốc để lên chức đó......"

" cô ta lớn lên cũng chả gì gọi là đặc biệt, làm gì chuyện Tổng giám đốc để cô ta vào trong mắt"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-74-cau-chu-dao-hoa-tu-dua-toi-cua.html.]

" thể tổ tiên còng lưng phù hộ cho cô ta, nghe nói hôm nay cô mắc sai lầm lớn, nhưng Tổng giám đốc lại chẳng thèm trách phạt. nhớ rõ trước kia kh? So với sai lầm của cô ta, rõ ràng nhẹ nhàng hơn nhưng cuối cùng cũng bị đuổi việc."

“Cho nên mới nói, xinh đẹp cũng là một lợi thế to lớn đó nha...”

Lời nói tiếp theo Diệp Du Nhiên kh nghe th, cô bước chân lảo đảo rời khỏi phòng ăn.

Trong lòng phức tạp rối bời, nếu cứ tiếp tục như vậy. Cô làm thể tiếp tục làm việc với đồng nghiệp, làm gì mà còn chỗ đứng trong c ty?

Nội tâm Diệp Du Nhiên ngày càng hốt hoảng. Ngay cả phần cơm của cô hay của Nam Cung Tước cô đều nhờ Trần Vũ đưa hết cho . Giờ cô cảm giác kh muốn ăn gì cả

Một lát sau đồng nghiệp đều quay về phòng làm việc, ngẫu nhiên Diệp Du Nhiên một cái. Các ánh mắt đều mang theo vẻ trực tiếp khinh bỉ cô.

Ánh mắt Diệp Du Nhiên chăm chú màn hình máy tính, tâm trạng cô lúc này giống như rơi xuống vực sâu.

Cả ngơ ngẩn suốt nửa tiếng đồng hồ, ánh mắt cô đang mơ màng thì trước mắt đột nhiên xuất hiện một bàn tay, quơ qua quơ lại trước mặt cô. Diệp Du Nhiên quay đầu sang, kh nghĩ tới chủ nhân bàn tay kia lại là Lệ Vinh Vũ.

"Tại lại ở đây?" Cô kinh ngạc hỏi, tuy thần sắc vẫn mang vẻ mệt mỏi.

Lệ Vinh Vũ đứng dậy chỉnh lại âu phục, thương tâm cô nói: "Tại lại kh thể xuất hiện ở này? Du Nhiên kh muốn th ?.

Diệp Du Nhiên chấn chỉnh tâm trạng, lắc đầu nói: "Kh , tại bây giờ tâm trạng của kh được ổn lắm, mong đừng hiểu lầm”

Lệ Vinh Vũ còn chưa kịp nói chuyện, thì âm th ngọt chảy nhớt lao tới: " chủ Lệ, đã tới a.... "

Diệp Du Nhiên nhíu mày, như thế nào lại là Tống T.ử Hạm. Cô ngước mắt lên , th Tống T.ử Hạm quăng cho Lệ Vinh Vũ một ánh mắt quyến rũ. Còn kh dấu vết dựa sát vào Lệ Vinh Vũ…

" Lệ à , em là T.ử Hạm đây này, còn nhớ em kh thế? Lần trước khi tới đây, em còn cho ......"

Lúc này Diệp Du Nhiên kh thể nuốt nổi cái thái độ õng ẹo của Tống T.ử Hạm thêm nữa, cắt ngang lời cô ta nói: " xin cô, muốn quyến rũ đưa tình thì sang chỗ khác mà làm”.

Ánh mắt của cô lạnh lẽo, đột nhiên mở miệng lên tiếng, dọa Tống T.ử Hạm nhảy dựng. Lúc này cô ta mới kịp hiểu lời Diệp Du Nhiên đang nói là gì, vẻ mặt đang tự nhiên tươi cười vui vẻ lập tức cứng nhắc.

Lệ Vinh Vũ quyết đoán đứng cách xa cô ta ra, cười hì hì xoay Diệp Du Nhiên nói: “Du Nhiên, cô đang ghen với cô ta đúng kh? Ha ha”. phụ nữ họ Tống này cũng chút ấn tượng, bình thường còn thể cùng cô ta trêu chọc hai, ba câu. Nhưng hiện tại, Diệp Du Nhiên so với cô ta quan trọng hơn.

Diệp Du Nhiên nhíu nhíu mày, cô ghét loại đàn ngả ngớn, kh nghiêm túc, suốt ngày chỉ biết tia gái.

Lệ Vinh Vũ lại kh ý bu tha cho cô, bước đến vị trí Diệp Du Nhiên hai bước, cúi đầu vào màn hình máy vi tính của cô: “Bộ màn hình vi tính này gì hấp dẫn cô lắm hả, tại nãy giờ Du Nhiên lại kh thèm tới ”.

Diệp Du Nhiên chẳng muốn nhiều lời với , nói thẳng: “Tổng giám đốc của chúng bây giờ vẫn còn trong văn phòng”.

Lệ Vinh Vũ nhún vai: “ tới đây để tìm cô, đừng lôi Cung Tước vào đây làm lá c”.

Tổng T.ử Hạm nãy giờ ở bên cạnh chứng kiến hết cả, thiếu chút nữa cô ta đã nghiến nát hết răng! Diệp Du Nhiên bình thường đã muốn trèo lên giường của Tổng giám đốc, này cả Lệ Vinh Vũ cũng muốn quyến rũ, thật làm cô ta kh thể nhẫn nhịn nổi

Trong văn phòng, đối với những khác Lệ Vinh Vũ chính là một chủ đào hoa, bình thường hành sự cũng cà lơ phất phơ. Nhưng mà Tống T.ử Hạm lại ngẫu nhiên lại biết được con thật sự của kh hề đơn giản.

So với Tổng giám đốc lạnh lùng vô tình, thì tên chủ đào hoa này dễ câu dẫn hơn. Tống T.ử Hạm cũng đã suy nghĩ kĩ là cô ta kh khả năng quyến rũ được Nam Cung Tước nên cô ta chọn Lệ Vinh Vũ. Nhưng mà với tình huống hiện tại.

Cô ta hung hăng liếc Diệp Du Nhiên. th bộ dạng xum xoe xung qu Diệp Du Nhiên của Lệ Vinh Vũ. Tống T.ử Hạm mà tức sôi , ánh mắt chợt lóe lên, cô ta xoay tiến đến phòng của Tổng giám đốc.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...