Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài
Chương 75: Để ý Diệp Du Nhiên.
Lệ Vinh Vũ nói luyên thuyên cả buổi trời, nhưng Diệp Du Nhiên chẳng thèm để ý tới .
Thái độ thờ ơ của Diệp Du Nhiên chẳng làm tức giận. Mà còn thổi bùng d.ụ.c vọng chinh phục, từ trước đến giờ chưa phụ nữ nào kh quỳ gối dưới quần .
vỗ tay phát ra tiếng, tỏ vẻ hứng thú với Diệp Du Nhiên, l ví ở trong túi quần ra rút một trăm ngàn ngàn tiền mặt, sau đứng dậy cúi đầu cô.
m th ồn ào đã biết mất, nhưng hình bóng của Lệ Vinh Vũ vẫn còn chiếu trên bàn làm việc.
Diệp Du Nhiên đột nhiên cảm th kì quái, bản thân th hiếu kỳ nên ngẩng đầu lên liếc mắt , nhưng khi đã th đang làm gì thì đã kh dời được ánh mắt sang nơi khác.
Ngón tay thon dài trắng nõn của Lệ Vinh Vũ đang linh hoạt gấp tờ tiền thành một vật gì đó. Mà cô cũng mơ mơ hồ hồ đoán ra được, nhưng lại kh chắc c lắm. Chỉ biết tiếp tục chăm chú gấp gi.
Lần đầu tiên cô được một bộ mặt khác của Lệ Vinh Vũ, vẻ mặt chăm chú gấp gi, làm cho khuôn mặt khôi ngô tuấn tú càng thêm vài phần đẹp trai.
Lúc cô còn ở cô nhi viện, trò gấp gi này là trò cô thường chơi với bạn bè đồng trang lứa. Nhớ lại kỉ niệm cũ, Diệp Du Nhiên nhịn kh được, lập tức hướng ánh mắt thẳng vào động tác gấp gi linh hoạt của ngón tay thon dài. Nhưng đã được một lúc, cũng chẳng biết rốt cuộc là đang gấp gì.
Kh là hạc gi, cũng kh hình cún nhỏ, các loại hình tháp cũng chẳng luôn. Cô nhịn kh được xem nhập tâm.
Sau khi Lệ Vinh Vũ gấp xong c đoạn cuối cùng, trở qua lại vài cái. cười vui vẻ, tíu tít như chim sẻ: “Xong , cũng được đ chứ”.
Diệp Du Nhiên thành phẩm cuối cùng trong lòng bàn tay , thì ra là một đoá hồng. đẹp và tinh xảo, chắc c trình tự gấp phức tạp, nhưng kh biết tại Lệ Vinh Vũ lại gấp được.
Diệp Du Nhiên vô thức nhận l đoá hồng từ tay Lệ Vinh Vũ, khuôn mặt của cô đã bớt lạnh nhạt hơn lúc nãy, khóe miệng khẽ cong lên một cái nh chóng hạ xuống, cô cảm th hiếu kỳ nên hỏi Lệ Vinh Vũ: “Tại lại gấp được đoá hồng đẹp như thế này?”. Một chủ giàu , kh chuyện thiếu tiền mà kh tự mua được một bó hoa hồng được gấp từ tiền, nên cũng chẳng cần mắc c học m thứ này. Nhưng tên Lệ Vinh Vũ này lại biết gấp, lại còn đẹp nữa.
“Thì do học nên biết gấp thôi”. Lệ Vinh Vũ gãi gãi đầu, sau đó xoa xoa hai tay vào nhau với dáng vẻ tươi cười sáng lạn: "Du Nhiên, tặng cho cô đó, hiện tại tâm trạng đã khá hơn chưa?”
Ánh mắt Diệp Du Nhiên rời khỏi đóa hồng trên tay, về phía Lệ Vinh Vũ. Đôi mắt cô long l phát sáng, mơ hồ mang một chút câu dẫn khó thoát.
"Cám ơn". Diệp Du Nhiên thật lòng cảm ơn Lệ Vinh Vũ, cô cảm th dù chỉ tặng cô đồ thủ c tự làm. Nhưng đóa hồng lại tinh xảo phức tạp như thế này, chứng tỏ gấp đã bỏ tâm sức ra khá nhiều. Nên dù đáng trân quý. Dù cho Lệ Vinh Vũ tự nhiên cao trào cảm hứng mà gấp gi tặng cô. Nhưng nó cũng là món quà mà cô sẽ trân trọng và giữ gìn.
"Thế thì tốt , đẹp thì lúc nào cũng vui vẻ mới đúng ".
Lệ Vinh Vũ kh khỏi cảm thán vẻ đẹp của Diệp Du Nhiên. Làm trái tim giống như bị giật ện.
Kh khỏi khiến giật , nhảy dựng lên liên tiếp làm ra những động tác ra hiệu kì lạ, dẫn tới Diệp Du Nhiên kh sang hướng khác mà tập trung xem đang làm trò cười gì.
Hai họ tiếp tục trò chuyện, cười đùa qua lại, đã vẻ thân thiết hơn lúc đầu. Bên kia, Tống T.ử Hạm gõ cửa phòng Tổng giám đốc, sau khi nhận được cho phép, cô ta bước chân tiêu sái vào với dáng vẻ tươi cười duyên dáng.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Lúc này Nam Cung Tước đang chuyên tâm xem văn bản báo cáo, cũng kh ngẩng đầu lên mà hỏi luôn: "Chuyện gì?”
Tống T.ử Hạm cố ý l ra, đưa phần cần ký tên trên tài liệu đến trước mặt , nhẹ nhàng nói: "Tổng giám đốc, một tài liệu quan trọng cần kí tên”.
Mặt Nam Cung Tước kh phản ứng gì, trực tiếp cầm văn bản tài liệu qua, bắt đầu xem. Xác nhận kh chỗ nào sai, nên đặt tay xuống ký tên.
Trong mắt Tống T.ử Hạm chợt lóe lên, thời ểm cầm lại tài liệu, giả bộ vô tình vô ý nói ra: “Tổng giám đốc, lúc nãy chủ Lệ đến, hiện giờ vẫn còn ở bên ngoài."
Nam Cung Tước ừ một tiếng, kh để ý chuyện này lắm. Đây kh lần đầu tiên Lệ Vinh Vũ đến c ty , cho nên bây giờ còn tốn c đón tiếp .
Tống T.ử Hạm nói tiếp: “Giờ này chủ Lệ chắc còn đang cười đùa với Du Nhiên, chắc kh biết Tổng giám đốc ở đây, hay ra th báo cho ?”. Cô ta cẩn thận quan sát biểu tình của Nam Cung Tước, quả nhiên lập tức tr th trên mặt lộ ra một tia khó chịu. Cô ta mừng thầm ở trong lòng.
“Diệp Du Nhiên dám một lần quyến rũ cùng lúc hai , để xem cô giải quyết như thế nào, khi kh khéo còn mất cả chì lẫn chài nữa hahaha”. Tống T.ử Hạm âm thầm suy nghĩ trong lòng, cô ta còn cảm th hả hê khi chơi Diệp Du Nhiên một vố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-75-de-y-diep-du-nhien.html.]
Nam Cung Tước cầm l máy riêng, gọi đến số ện thoại của Diệp Du Nhiên. Sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị, th âm nhu hoà nhưng cũng làm nghe th sợ hãi: “Diệp Du Nhiên, gan cô cũng lớn, dám để cho biết được cô làm việc kh chuyên tâm”.
Kh đợi Diệp Du Nhiên lên tiếng, ngay sau đó đã tiếp tục nói: "Kêu Lệ Vinh Vũ cút lên đây...”, “BA~” một tiếng cúp ện thoại kh để Diệp Du Nhiên kịp nói gì. Trong lòng Nam Cung Tước lúc này lửa giận nổi lên bùng bùng, khó thể mà dập tắt. lạnh lùng lườm Tống T.ử Hạm, mang vẻ kh vui nói: "Cô còn ở đây làm gì nữa?”
Tống T.ử Hạm vẫn còn đang che miệng cười khẽ, kh nghĩ tới đột nhiên đối diện với cô ta là ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị của Nam Cung Tước. Trong lòng cô ta cảm th hoảng hốt, lập tức thả tay xuống, giả bộ nghiêm túc trở lại, lúng ta lúng túng nói: "Tổng giám đốc......”
Nam Cung Tước lạnh nhạt nói: "Cút ra ngoài! "
Tống T.ử Hạm kh dám tiếp tục đón nhận biểu cảm bất mãn của nữa, đành ngoan ngoãn bước vào ra khỏi phòng, nhưng khi lại dùng sức dậm chân mang vẻ bực bội. Lúc quay lại văn phòng, sắc mặt cô ta còn x mét.
Nhưng lúc nãy chứng kiến Diệp Du Nhiên bị khiển trách, cô ta lại vui vẻ trở lại.
Diệp Du Nhiên sau khi bị cúp ện ện thoại, cảm th thật khó hiểu. Trên mặt cũng kh tự giác lộ ra một tia trào phúng.
Lệ Vinh Vũ hỏi: "Làm vậy? Cũng là bộ mặt mang vẻ khó hiểu giống cô.
Diệp Du Nhiên đè sự bất mãn trong lòng xuống, bình tĩnh nói: "Tổng giám đốc gọi vào văn phòng của "
Lệ Vinh Vũ chống cằm cô, nở một nụ cười mang vẻ phong lưu, lãng tử: "Ah, lâu và Nam Tước cũng kh gặp nhau, xem ra ta nhớ ... lên trước đây, lát nữa sẽ quay lại, chúng ta sẽ tiếp tục trò chuyện”.
Diệp Du Nhiên lạnh nhạt qua ta, xem ra ta lại trở lại như lúc đầu . Cô nghĩ ngợi một lúc sau đó nhắc nhở: "Tâm trạng của Tổng giám đốc bây giờ kh được tốt lắm”.
"Cám ơn Du Nhiên đã quan tâm nhắc nhở. Vẻ mặt Lệ Vinh Vũ vui vẻ, trước khi rời còn tặng cho cô một nụ hôn gió.
Diệp Du Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu mang vẻ bất lực, bắt đầu chăm chú tiếp tục làm việc. Mảnh đất thuộc dự án quan trọng của c ty nằm ở ngoại ô phía Nam. Hiện giờ mảnh đất đang được tích cực khai thác, tuy nhiên cô kh tham gia vào các hạng mục trọng yếu....
Lệ Vinh Vũ cũng đã đến đây nhiều lần, cho nên đối với nơi này quen thuộc. tự nhiên bước vào văn phòng của Nam Cung Tước, tiến đến tủ rượu cầm một chai rượu lâu năm đắt tiền, cầm thêm hai ly đế cao thản nhiên ngồi lên ghế sô pha.
mở rượu với động tác vô cùng trôi chảy, vẫy tay về phía Nam Cung Tước nói: “A tước, đến đây uống với một ly ”.
Mặt Nam Cung Tước trầm lạnh, mang theo đám lửa giận trong ngồi bên cạnh Lệ Vinh Vũ, trực tiếp đoạt l bình rượu rót rượu tự rót cho một ly, sau đó kín đáo đưa lại bình rượu cho Lệ Vinh Vũ.
Cái thằng này......Hôm nay chút kh được bình thường nha...
Lệ Vinh Vũ đành tự lực cánh sinh, tự rót cho một ly, sau đó bưng ly đế cao lên lắc lắc, đưa vào miệng nhấp một miếng, cười cười trêu chọc Nam Cung Tước: “Như thế nào? Thật sự đã để ý Diệp Du Nhiên ?”.
Khi Nam Cung Tước gọi cho Diệp Du Nhiên vào lúc nãy, cũng đứng bên cạnh cô, dù kh nghe được toàn bộ, nhưng cũng nghe được bảy, tám phần. Nên cũng kh vô lý khi nghĩ Nam Cung Tước đã để tâm tới Diệp Du Nhiên.
"Kh khả năng”. Nam Cung Tước lập tức phản bác sau khi nghe lời Lệ Vinh Vũ nói. Giọng nói nghiêm túc, kiên định: "Làm gì chuyện để ý Diệp Du Nhiên, cô ta cùng lắm là đồ chơi của thôi”.
Nhưng mà chưa gì hết Nam Cung Tước đã mạnh mẽ phủ nhận, ngược lại lộ ra chút giấu đầu lòi đuôi.
"Ah? Nhưng lại th đã khác với những lần trước ?”. Gương mặt Lệ Vinh Vũ mang vẻ kiểu như “ biết hết , đừng chối”. Khoé môi giương lên tạo thành một nụ cười mỉm.
"Căn biệt thự của ngoài Diệp Du Nhiên ra, còn ai được vào ở nữa. Đã thế trước giờ cũng bao giờ cho ai vào ở đâu. Tính từ đầu tới bây giờ thì Diệp Du Nhiên chính là ngoại lệ duy nhất. Kh những thế còn cho cô ở lâu như vậy, còn cho Du Nhiên một vị trí chính thức ở c ty để làm việc. Nói sơ sơ vài chuyện như vậy, kh để tâm còn là gì”.
chơi với Nam Cung Tước biết bao nhiêu năm, nên biết rõ bạn là như thế nào, từ trước tới giờ chưa bao giờ được th Nam Cung Tước để tâm tới một phụ nữ như thế. Chính là lúc trước khi Angle m.a.n.g t.h.a.i cũng kh Nam Cung Tước để tâm như vậy.
Nam Cung Tước ngửa đầu uống một ngụm rượu đỏ, khóe môi nở một nụ cười tà mị: "Kh là thật sự để tâm, chẳng qua muốn trải qua vài cảm giác mới mẻ cho bớt nhàm chán thôi". Tất cả chỉ là do cần một phụ nữ ở bên cạnh để phát tiết d.ụ.c vọng. Vừa vặn Diệp Du Nhiên hợp khẩu vị của . Vậy thôi.
Lệ Vinh Vũ nhíu mày: “Vậy rốt cuộc là do cảm th Diệp Du Nhiên thú vị ? “
đột nhiên hạ giọng thấp xuống: “Thế thì tốt, chơi chán về sau cho vui đùa một chút cũng được, hứng thú với Du Nhiên”.
Chưa có bình luận nào cho chương này.