Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài
Chương 95: Không gả sao? Không đến lượt mày định đoạt
Ánh mắt Diệp Thiên Thành lóe lên một chút, yết hầu giật giật, cuối cùng mở miệng nói: “Con vừa mới làm thì thể bao nhiêu tiền lương được chứ, cứ giữ cho , ba và dì Trương của con còn tiền tích p.”
Diệp Du Nhiên ăn hai miếng bánh mì, hai hàn huyên một ít chuyện cũ đến hơn một giờ, cô cảm th mối quan hệ giữa và ba đã hòa hoãn được ít nhiều.
Nhưng mà, tinh thần lại kh cho phép, sau khi liên tục ngáp vài cái, cô xấu hổ đỏ bừng mặt lên. Sợ ba hiểu lầm, Diệp Du Nhiên vội vàng giải thích: “Tối hôm qua kh ngủ yên lắm, để con pha một ly cà phê để nâng cao tinh thần một chút ạ.”
Ánh mắt của Diệp Thiên Thành chợt lóe lên, ngăn cô lại: “Đang ở trong nhà mà, con khách khí cái gì với bà chứ. Quay về phòng ngủ bù , đến bữa tối thì dì Trương của con sẽ quay về gọi con.”
Diệp Du Nhiên quả thật buồn ngủ, dù thì tối hôm qua cũng ầm ĩ như vậy. Hơn nữa cô cũng muốn về phòng xem thử, vậy nên liền đồng ý: “Vâng ạ, vậy con về phòng trước ngủ một lát đây.”
Trong phòng ngủ chỉ một chiếc giường và một cái tủ quần áo, trống rỗng, cũng kh th đổi gì so với lúc trước. Khi Diệp Du Nhiên mở cửa ra th thì trong lòng tràn đầy cảm giác mất mát. Cũng may là căn phòng sạch sẽ, ều này khiến cô vui mừng hơn một chút.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Một giấc ngủ này cũng kh được yên ổn, trong mơ cô cảm th giống như bị một con bạch tuộc quấn chặt l, ngay cả vươn tay duỗi một chút cũng kh thể.
L mày của Diệp Du Nhiên vẫn luôn nhăn chặt lại, đến lúc tỉnh lại, cô cảm giác như một bên cơ thể đều đau nhức, so lúc trước khi chưa nghỉ ngơi còn vẻ khó chịu hơn. Co muốn vươn tay xoa mặt để tỉnh táo hơn chút.
Vừa mở mắt cử động, cô lại hoảng sợ phát hiện đã bị một sợi dây thừng thô dài bằng ngón cái buộc c.h.ặ.t t.a.y chân !
Đây là chuyện gì thế này?
Diệp Du Nhiên theo bản năng mà giãy giụa, nhưng càng giãy thì sợi dây thừng thô dày càng ma sát tạo thành những vệt đỏ ở trên da cô, ở chỗ nghiêm trọng hơn còn bị trầy cả da, tia m.á.u chảy ra nhưng cũng kh tác dụng gì!
Cảm giác đau đớn xé rách thần kinh khiến cô dần dần bình tĩnh lại.
Chắc c là đã bị trói ở ngay trong nhà, khả năng lớn nhất chính là do ba hoặc là dì Trương làm. Mặc dù cô kh hề muốn suy đoán như thế nhưng mà hiện thực lại chính là vậy.
Diệp Du Nhiên kh còn giãy dụa nữa, yên lặng bình tĩnh lại. Bất kể là vì lý do gì mà trói cô lại thì cuối cùng cũng sẽ biết được thôi, chuyện gì đến thì đến một lúc nào đó sẽ được phơi bày.
Mặt trời ngoài cửa sổ nghiêng về phía tây, khi bầu trời x xám nhuốm chút ráng đỏ thì bỗng nhiên vang lên một tiếng “cạch”, cửa phòng bị mở ra.
Diệp Du Nhiên mở lớn mắt lên , khuôn mặt lạnh băng lại: “Ba, dì Trương. Nếu hai muốn dùng để uy h.i.ế.p Nam Cung Tước thì cũng chỉ là vô ích thôi, nhân lúc còn chưa muộn thì từ bỏ .” đàn đó sẽ kh chấp nhận sự uy h.i.ế.p đến từ những kẻ hèn yếu và nhu nhược.
Nếu bọn họ thật sự dám làm như thế thì chờ đến lúc đó kết quả nhận về sẽ chỉ là sự chèn ép tàn nhẫn của Nam Cung Tước mà thôi.
Dì Trương bước vào trước, nghe th lời cô nói thì cười nhạo một tiếng: “Ai nói với mày là bọn tao muốn uy h.i.ế.p ta vậy?”
Diệp Du Nhiên nhíu mày hỏi lại: “Nếu kh thì vì lại trói chứ?” Nếu kh thì chẳng lẽ là vì chuyện của c ty nên muốn ép buộc cho cô một bài học ?
Cô đảo mắt về phía ba , trong ánh mắt lộ ra sự nghi hoặc cùng thất vọng.
Diệp Thiên Thành né tránh tầm mắt của cô, thở dài một hơi nói: “Tuổi của con cũng kh còn nhỏ nữa, cứ kh d kh phận mà theo tổng giám đốc Nam Cung thì cũng kh chuyện gì hay ho lắm.”
Trong lòng Diệp Du Nhiên lạnh một nửa, sắc mặt trầm xuống, ánh mắt u ám lạnh lùng hai kia.
Dì Trương thong thả ung dung ngồi xuống bên mép giường, trừng mắt ta một cái: “Nói lòng vòng với nó nhiều như thế làm gì? Cứ nói huỵch toẹt ra là được .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-95-khong-ga--khong-den-luot-may-dinh-doat.html.]
Diệp Thiên Thành chép miệng, nhíu mày nói: “Vậy bà nói .”
Dì Trương hừ một tiếng, đã đến n nỗi này , gì mà kh dám chứ. Bà ta quay đầu về phía Diệp Du Nhiên, duỗi tay sờ soạng trên mặt cô một lượt: “Khuôn mặt mềm mại, xúc cảm kh tồi đ. Thảo nào chủ tịch Chu lại thể coi trọng mày.”
Trong lòng Diệp Du Nhiên lạnh buốt, chẳng lẽ kẻ gọi là chủ tịch Chu kia là thằng cha già quá nửa đời kia ? Vậy mà ta vẫn còn kh từ bỏ ý định muốn giày xéo cô ?
Gần như đã đoán được suy nghĩ của dì Trương, sắc mặt ngược lại càng trở nên bình tĩnh, chỉ là ánh mắt thì càng thêm lạnh lẽo: “Thế thì ?”
“Chủ tịch Chu kh so đo với thứ đĩ ếm mạt hạng như mày, muốn dùng một cuộc hôn lễ long trọng để cưới mày về.” Dì Trương nghỉ một lúc l hơi cười cười nói tiếp: “ xem, chuyện này thật tốt đẹp biết bao, phụ nữ sống ở đời thể gặp được một chồng vừa tiền lại đối xử với t.ử tế thì cũng là một niềm hạnh phúc lớn lao, coi như mày tốt số đ, thế nên mày tốt nhất thức thời một chút cho tao, ngoan ngoãn chờ ngày kết hôn .”
Diệp Du Nhiên yên lặng nghe bà ta nói xong, đầu ngón tay run bần bật, nghiến chặt hàm răng, mở miệng đầy châm chọc: “Đây là chuyện tốt à? còn chưa bao giờ biết cái của dì Trương về hôn nhân là như thế này đ, vậy thì lúc bà gả cho ba chắc c trong lòng th khổ sở đúng kh. Đã qua nhiều năm như thế mà chưa từng ngày tháng nào được sống đại phú đại quý nữa, chắc là khó chịu lắm nhỉ!”
Dì Trương bật dậy, tức giận đến mức mặt tái : “Con r này cũng l mồm dẻo miệng lắm nhỉ, mày muốn ăn đ.á.n.h !” Bà ta duỗi tay ra vặn cánh tay đang quấn vải trắng của Diệp Du Nhiên một cách tàn nhẫn.
Diệp Du Nhiên đau đớn đến mức hít một ngụm khí lạnh, lại nghiến chặt răng, cố gắng nhịn cơn đau xuống, ánh mắt lạnh lùng chằm chằm bà ta. Ánh mắt như loài sói hoang như chực vồ mồi này khiến dì Trương kinh hãi, bàn tay vô thức run lên, lùi về phía sau hai bước, đụng Diệp Thiên Thành.
Như chỗ trống lưng, lửa giận trong bà ta lập tức bùng lên, lại đẩy Diệp Thiên Thành ra bổ nhào về phía trước, lôi kéo quần áo Diệp Du Nhiên, tay đ.ấ.m chân đá liên hồi.
Diệp Thiên Thành kh nhịn nổi nữa, mở miệng quát lên: “Được , mau dừng tay lại cho .”
Dì Trương vẫn còn chưa hả giận, thể nghe lời ta chứ, trong lúc nhất thời động tác trên tay càng ác độc hơn. mau, Diệp Du Nhiên đã bị bà ta xuống tay đến mức đau đớn khó nhịn, phần cánh tay lộ ra bên ngoài và trên cổ đã xuất hiện nhiều vết bầm tím đáng sợ. Nhưng cô vẫn c.ắ.n chặt răng kh kêu lên, chỉ thi thoảng bật ra một vài tiếng kêu rên nho nhỏ.
Diệp Thiên Thành vội bước qua giữ chặt dì Trương lại, mở miệng nói: “Bà xuống tay nặng như thế thì lúc nó kết hôn thì mặc váy cưới thế nào đây. Để chủ tịch Chu th một đầy vết thương thì cũng kh ổn đâu, thực sự kh tốt chút nào…”
Ông ta dừng lại một chút, vẫn chưa nói ra câu kế tiếp. Nhưng câu trước trải đường thì dì Trương cũng thể hiểu ý của ta. Bà ta hừ lạnh một tiếng ngừng tay lại.
“Diệp Du Nhiên, mày ngoan ngoãn chờ cho tao, ngày mai để ba mày dẫn mày đến cục dân chính cùng đăng ký kết hôn với chủ tịch Chu, ngày kia cử hành hôn lễ. Dám làm trái lời thì tao sẽ đ.á.n.h cho tới khi mày chịu vâng dạ mới thôi.” Bà ta trừng mắt dựng ngược mày lên, hung hăng dọa dẫm, còn vung vẩy nắm tay để tăng lực uy hiếp.
Diệp Du Nhiên cười lạnh ra tiếng, gằn từng chữ một: “ sẽ kh bao giờ gả cho lão già sắp xuống lỗ đó, m tốt hơn hết nên từ bỏ hy vọng !” Đến bây giờ, cô còn kh hiểu chứ, tên chủ tịch Chu này và kẻ mà cô biết chắc c là cùng một !
Hai này tha thiết gả cô qua đó như thế thì chắc c là đã được lão già họ Chu kia cho lợi ích gì .
Lại bị bán một lần nữa, Diệp Du Nhiên phát hiện ra đã bình tĩnh hơn nhiều với lần trước, còn thể phân tích một chút về động cơ và kế hoạch của ba và dì Trương. Còn cả việc làm thế nào để thoát thân nữa…
“Ha ha!” Bật cười là vì một tia tình cảm cuối cùng ở trong lòng cô cũng hoàn toàn biến mất!
“Mày cho rằng kh muốn gả thì sẽ kh bị gả à? Việc này kh đến lượt mày định đoạt! Kh bao giờ!” Dì Trương đá mạnh vào chân giường, tức giận quát: “Mày cười cái gì? chỗ nào buồn cười ?”
Diệp Du Nhiên sắc lạnh liếc bà ta: “Đừng ép ! Cẩn thận cá c.h.ế.t lưới rách*!Nếu kh thì sẽ ám sát tên giám đốc Chu kia ở trong ở hôn lễ, bất kể là ta c.h.ế.t hay là bị thương thì kế hoạch của m cũng sẽ thất bại.”
(*Cá c.h.ế.t lưới rách: ý chỉ sự mất cả chì lẫn chài, hai bên đều sẽ kh được lợi ích gì mà chỉ mang về tổn thất.)
Sắc mặt của dì Trương đột nhiên thay đổi, chỉ thẳng vào mặt cô nổi giận hét: “Mày lại thiếu đòn đúng kh! Cảm th lúc nãy tao đ.á.n.h mày chưa đủ à?”
“Chỉ cần bà kh đ.á.n.h c.h.ế.t thì bà sẽ kh bao giờ thể khống chế tay chân và suy nghĩ của .” Ánh mắt của Diệp Du Nhiên lạnh lẽo chăm chú vào đôi mắt của bà ta, chậm rãi nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.