Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài
Chương 96: Thứ bột có giá trị
“Mày, mày!” Dì Trương tức giận, vẻ giận giận dữ nói: “Tao muốn xem thật sự mày mạnh mẽ đến thế hay kh.”
Bà ta lướt xung qu xem dụng cụ nào kh, chủ ý muốn hù dọa Diệp Du Nhiên, nhưng đã bị Diệp Du Nhiên chặn lại.
Ba của Diệp Du Nhiên tiến về phía trước, vẻ mặt đau khổ nói: “Du Nhiên, mày vẫn nên nghe lời, ngoan ngoãn gả , làm vợ của chủ tịch Chu, gì mà kh tốt chứ? Bây giờ được ta cưng chiều, muốn cái gì đều được cái đó, đợi sau này sinh con , coi như phần đời còn lại cũng đã chỗ để nhờ cậy.”
Nghe ta khuyên như vậy, đôi mắt lạnh lùng của Diệp Du Nhiên thoáng hiện lên vẻ u buồn, nhưng nh sau đó lại biến thành nụ cười lạnh: “Ba, con biết , c ty của ba tại trong mười m năm qua vẫn kh thể mở rộng quy mô ra được, cũng biết làm ba lại dễ dàng bị nghiền nát bởi một nhỏ hơn là Nam Cung Tước.”
Sau đó thở phào nhẹ nhõm, kh đợi Diệp Thiên Thành lên tiếng, cô lại tiếp tục nói: “Bởi vì suy nghĩ của ba, là bán con gái, ôm đùi, muốn kh làm mà vẫn ăn, những thứ này còn hơn cả đàn bà.”
Ngừng lại một lát, Diệp Du Nhiên nói thêm câu cuối: “Thật đáng tiếc, cô kh được mười hai bà mụ nặn cho thành con gái, kh thể tự gả cho chủ tịch Chu, đã làm xong hết những chuyện này.” Bỏ qua, cuối cùng Diệp Thiên Thành cũng đối đãi kh bỏ sót cô, những lời lẽ quá độc ác cô sẽ kh nói với ta.
Ngay cả khi chỉ vài này trước mặt, bất kể đàn nào cũng kh thể chịu được.
Khuôn mặt được coi là th tú của Diệp Thiên Thành trong phút chốc đã biến sắc, trong ánh mắt hiện lên một tia hung dữ: “Đây là mày tự tìm l.” Ông ta l ra chiếc túi gi nhỏ từ trong túi của chiếc áo vest, vẻ mặt nghiêm túc mở ra từng lớp gi, để lộ ra bên trong là lớp bột màu trắng.
Diệp Du Nhiên nghĩ đến một khả năng, đôi mắt cô đột nhiên trợn tròn, từ trong đôi mắt lạnh lùng hiện ra một tia sợ hãi.
Dì Trương cũng th lớp bột trắng kia, tò mò kêu lên: “Đây là cái gì vậy? Thật sự thể dùng ? Hay là đau lòng vì nó bị đánh, lừa kh?”
Diệp Thiên Thành cười một cách kỳ lạ, ánh mắt về phía Diệp Du Nhiên giải thích: “Bột trắng này vô cùng giá trị, là tao đặc biệt tìm cho mày, t.h.u.ố.c này thể gây nghiện chỉ sau một lần hút.”
Ban đầu Diệp Du Nhiên vô cùng sửng sốt, kh dám tin vào ta nói: “Ông thật sự muốn dùng thứ t.h.u.ố.c này để khống chế ? Nếu vậy sẽ hủy hoại cả con .” Giọng ệu của cô trở nên run run, hoàn toàn kh thể ngờ rằng Diệp Thiên Thành lại độc ác đến như vậy, còn độc ác hơn dì Trương cả trăm lần.
Sự tổn thương trong lòng cô còn lớn hơn nhiều so với dì Trương, suy cho cùng dì Trương đã đối xử tệ bạc với cô, còn nhiều lần...cô đã kh còn một chút tình cảm thật sự nào đối với dì Trương. Nhưng mặc dù bây giờ cô đối với Diệp Thiên Thành cũng vô cùng thất vọng, nhưng trong lòng vẫn cảm th ta tốt hơn dì Trương một chút.
Bị mà mười năm qua cô gọi bà ba đối xử như vậy, sâu trong lòng Diệp Du Nhiên càng thêm đau khổ, kh lớn nhưng vô cùng dữ dội, giống như một trận sấm sét ập xuống, như muốn đập nát trái tim cô thành từng mảnh.
“Nếu khi này mày sớm ngoan ngoãn thì tao sẽ kh nói chuyện này ra.” Diệp Thiên Thành cẩn thận cầm l đống bột trắng, trong ánh mắt ngoài sự mệt mỏi, vẫn còn một chút hưng phấn.
Ông ta sẽ chuẩn bị thuốc, đặc biệt là để đề phòng, vì c ty, đảm bảo rằng Diệp Du Nhiên một trăm phần trăm thể kết hôn với chủ tịch Chu, mà kh xảy ra sai xót gì.
Bỏ t.h.u.ố.c ra phía trước, Diệp Thiên Thành kh kh hổ thẹn, tuy nhiên một khi ta quyết định l nó ra, thứ tâm trạng kh nên đã bị ta lãng quên hoàn toàn và bỏ lại phía sau. Tràn ngập trong đầu óc chỉ toàn là sau khi Diệp Du Nhiên hút t.h.u.ố.c xong, dưới tác dụng gây nghiện của t.h.u.ố.c này, sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà kết hôn.
Diệp Du Nhiên nhắm mắt lại, cố nén nỗi buồn vào sâu thẳm trong tim, ép bản thân cố bình tĩnh lại, sau khi suy nghĩ một hồi, cô bình tĩnh nói: “Nam Cung Tước vẫn chưa chán mà các đã ép kết hôn như vậy , hơn nữa lại là già chủ tịch Chu đó, sau khi biết chuyện sẽ nghĩ như thế nào? Đến lúc đó đừng nói đến giúp đỡ c ty nhà họ Diệp, mà ngay cả bản thân của chủ tịch Chu cũng khó mà đảm bảo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-96-thu-bot-co-gia-tri.html.]
Cô cúi đầu xuống, cười nhạo chính , cách đây vài tiếng đồng hồ, bản thân còn oán hận Nam Cung Tước vì những hành động bạo lực của , nhưng bây giờ, lại dùng chính d nghĩa của để đe dọa những thân của .
Loại cảm giác này, kh nên quá phức tạp.
Những gì Diệp Du Nhiên nói thể, hai lần liên tiếp, c ty đều bị Nam Cung Tước đưa tay ra quét sạch, Diệp Thiên Thành kh là kh sợ hãi. Trong ánh mắt ta đã hiện ra đôi chút do dự, và nh đã thể hiện trên các biểu hiện của ta, ều này rõ ràng đến mức dì Trương cũng đều ra.
Bà ta tức giận trợn trừng mắt Diệp Th Thiên , lo lắng quát: “Nam Cung Tước ta lợi hại, nhưng cũng tự nguyệt kết hôn , ta còn thể kh nể mặt mà giành giật hay ? Đợi thành chuyện tốt với chủ tịch Chu , lại càng kh thể vì mà làm ều gì đó.”
Mặc dù đã nói những ều này với Diệp Du Nhiên, nhưng dì trong lòng Trương cũng kh là kh lo lắng. Bà ta đến bên cạnh Diệp Thiên Thành, ghé vào tai ta nói: “ nghĩ cách tốt nhất bây giờ là mau bán c ty và căn nhà này . Đợi khi nhận được năm trăm nghìn nhân dân tệ từ tay của chủ tịch Chu thì chúng ta sẽ rời khỏi thành phố N này. Đến một thành phố khác hoặc đến một đất nước khác.”
“Điều này...” Diệp Thiên Thành chút do dự, dù thì c ty này cũng là những nỗ lực cực khổ bao nhiêu năm của ta, giờ từ bỏ như vậy, ta thật sự kh cam tâm.
Diệp Du Nhiên đã phần nào nghe được những lời mà dì Trương nói nhỏ với Diệp Thiên Thành, thậm chí còn đoán và biết được suy nghĩ của bà ta. Đơn giản là kh còn vướng vào những gì mà Nam Cung Tước sẽ làm, dù thì nước ở xa cũng kh dập tắt được lửa gần.
Cô nhắc đến Nam Cung Tước, cũng chỉ là một cách để ngăn chặn.
“Nếu hai muốn nh l được tiền từ tay chủ tịch Chu, thì món hàng như này cũng làm ta hài lòng mới được.” Diệp Du Nhiên lạnh lùng nói.
Sau khi thu hút được sự chú ý của hai này, cô tiếp tục nói: “Nếu cho hút thứ t.h.u.ố.c gây nghiện kia, đến lúc đó nhất định sẽ bị trầm cảm hoặc kích động quá mức, dù thế nào nữa, thì nó cũng sẽ ảnh hưởng đến tinh thần, lời nói và hành vi của , ngộ nhỡ trong tiệc cưới lại làm ra những chuyện mà khiến ta mất mặt, muốn l tiền nh, chỉ sợ...”
Giọng ệu cô càng nhấn mạnh hơn vào chữ ngộ nhỡ, nói đến đây cô cũng dừng lại một cách chủ ý, tin rằng hai này thể bù đắp được hậu quả, sẽ hiệu quả hơn nhiều so với việc cô nói trực tiếp.
Diệp Thiên Thành tức giận đến mức siết chặt ngón tay, sợ làm rơi vãi mất t.h.u.ố.c quý giá này liền đóng cửa sổ lại, sau đó đặt t.h.u.ố.c lên bệ cửa sổ. Lúc này mới dám đối diện với vấn đề mà Diệp Du Nhiên nhắc tới, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày muốn thế nào?”
L lại được một chút chủ động, Diệp Du Nhiên lạnh lùng nói: “Chỉ cần cất t.h.u.ố.c đó và đảm bảo kh làm tiêm nhiễm vào , thể làm theo những gì và dì Trương nói.” Cho dù thế nào, thì việc đầu tiên cô cũng để cách xa thứ t.h.u.ố.c kia, nếu kh cả coi như sẽ bị huy hoại.
Cuộc về chuyện hôn nhân, thể tìm được cơ hội để bỏ trốn.
Diệp Thiên Thành nheo mắt lại, qua phía dì Trương, hai đã thống nhất ý kiến.
“Được, chỉ cần mày ngoan ngoãn nghe lời, thì kh vấn đề gì.” Ông ta Diệp Du Nhiên nói thêm một câu uy hiếp: “Nếu mày dám giở trò sau lưng, tao sẽ trực tiếp đổ đống t.h.u.ố.c kia vào miệng mày.”
Diệp Du Nhiên cố che giấu cơn tức giận, lạnh lùng nói: “ biết , bây giờ thể cởi dây buộc trên ra được chưa?”
Dì Trương trừng mắt nói: “Đẹp mày muốn, ngày mai lên cục Dân Chính, tự sẽ cởi trói cho cô.”
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Diệp Du Nhiên bà ta chằm chằm nói: “Còn t.h.u.ố.c ở đó, hai còn lo cái gì chứ? Kh cho kh gian để tự do cử động, ăn cơm, tắm giặt và làm những chuyện khác, khác gì đóng gói lại kh? Hơn nữa sợi dây nào đã trói lâu ngày, chân tay sưng phù hết , đến lúc đó hai cũng khó mà bàn giao đúng kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.