Lời Yêu Chưa Nói
Chương 25:
Hasan háo hức lái xe thẳng tới trung tâm nghiên cứu. nghe Tuấn Hưng nói nhất định sau liều thuốc cuối cùng này Lam sẽ khoẻ mạnh trở lại. Những ngày qua dù bận trăm c nghìn việc nhưng vẫn luôn cố gắng để ghé thăm cô vào mỗi tối.
Vừa th Hasan xuất hiện, những lính c ở đó đã quỳ rạp xuống. Nếu như trước kia khi đức vua Taimur còn tại vị, hàng tháng Hasan sẽ tới thăm những nhà khoa học và tất cả nhân viên an ninh trong trung tâm nghiên cứu thì thời gian này vương gia tới thường xuyên hơn. Họ biết vương gia vì muốn cứu tính mạng của vị hôn thê tương lai mà kh quản ngại đường xa tới đây.
“Vương gia…”
Ông Smith và Tuấn Hưng đồng th khi th bước vào là Hasan.
những giọt nước màu vàng ch đang chảy vào lọ thuỷ tinh trong suốt, Hasan mỉm cười:
“Xem ra ta tới hơi sớm .”
Tuấn Hưng bật cười:
“Cũng gần xong. Nhưng mà hôm trước khi thăm khám cho Lam , biết một chuyện…”
Hasan sốt ruột hỏi:
“ biết chuyện gì? Còn kh mau nói?”
Tuấn Hưng tủm tỉm cười:
“Hình như hay nói chuyện với Lam đúng kh? Cô dường như nghe được lời nói đ. Khi nhắc tới chuyện ở biên giới Lam đã phản ứng.”
Hasan khẽ gật đầu, thừa nhận là ngoài việc ngồi đó kể cho Lam nghe sự thật về đội quân mà cô gặp ở biên giới thì kh thể làm gì khác. Nữ tổng quản luôn c chừng . Hasan đang suy nghĩ xem thời gian tới nên mang Lam giấu nơi khác hay kh? thực sự muốn ở riêng cùng cô.
Tuấn Hưng nghe m lời này kh nhịn được mà cảm thán một câu:
“Xem ra làm vương gia như cũng kh được thoải mái lắm nhỉ. sẽ bảo Lam ở lại cùng tổng quản cho lành.”
Giáo sư Smith dù nghe câu được câu kh nhưng vẫn hiểu được nhắc tới là Lam . Ông nói:
“Nhất định sẽ tới dự đám cưới. muốn được gặp vương phi. Nhất định cô xinh đẹp.”
Dứt lời, đưa tay lên giả bộ chụp hình:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Còn lưu lại khoảnh khắc trọng đại của vương gia nữa chứ.”
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn làm rung chuyển cả trung tâm nghiên cứu. Trong làn khói bụi mịt mù, Hasan chỉ còn kịp nghe tiếng thét của giáo sư Smith:
“L thuốc… Hưng… l thuốc cho Lam …”
Tuấn Hưng cố gắng lao tới, cầm l bình thuỷ tinh đã nứt vỡ một phần. vội vàng tìm kiếm thứ gì đó để bảo toàn chỗ thuốc còn sót lại.
Hasan đỡ giáo sư Smith lên, nghẹn ngào:
“Giáo sư… sẽ ổn thôi. Ông sẽ kh đâu…”
Giáo sư Smith cố gắng nở một nụ cười:
“Vương gia biết vì ở lại nơi này kh?”
Hasan khẽ gật đầu, hai mắt đỏ hoe. Bản thân cũng đã bị thương nhưng hiện giờ khóc kh vì vết đau hành hạ. đỡ l vị giáo sư già:
“Ta biết… ta biết vì ai mà tới, vì ai mà ở lại nơi này…”
Ông Smith mỉm cười, hai chân của kh còn cảm giác.
“Hãy chuyển lời của đến bà … …”
Toàn thân Hasan run lên, lệnh cho binh sĩ ở đó chuẩn bị trực thăng.
“Tuấn Hưng… chuyện của Lam tr cả vào . sẽ đưa giáo sư tới bệnh viện trung tâm. Chỉ bác sĩ ở đó mới giúp được .”
Tuấn Hưng lo lắng nói:
“Nhưng vết thương ở cánh tay cũng đang rỉ máu. Nếu kh sơ cứu kịp thời sợ rằng biến chứng.”
Hasan kh nói gì thêm. Một binh sĩ ở đó đưa Tuấn Hưng lên xe bọc thép rời . Hasan biết vết thương trên tay kh nguy hiểm tới tính mạng, nếu còn chậm trễ sợ rằng sẽ khiến giáo sư rời xa trần thế.
Hasan vô tình biết được bí mật của vị giáo sư già. Hoá ra trong lòng luôn lưu giữ hình bóng một . Hasan luôn trân trọng thứ tình cảm đó. Dù kh thể đáp ứng yêu cầu để giáo sư Smith gặp lại trong mộng nhưng nhất định Hasan sẽ làm hết sức để cứu chữa cho .
Chưa có bình luận nào cho chương này.