Lời Yêu Chưa Nói
Chương 26:
Tuấn Hưng ngước chiếc trực thăng màu trắng sọc x trên bầu trời vương quốc X, khẽ mỉm cười. Ngay cả cũng khâm phục cái tên Hasan bin Said này. chịu sự giày vò của cơn đau nơi cánh tay rỉ m.á.u mà vẫn thể suy xét mọi chuyện một cách chu toàn.
Theo như lời của lính cùng Tuấn Hưng thì vương gia Hasan kh hạng thường. Nói chẳng ngoa thì ngoài việc là một chơi giỏi hầu hết các môn thể thao thì Hasan chính là lính thiện chiến bậc nhất tại đây.
lẽ rằng chiến tr, đổ m.á.u như vậy là quá đủ . Tuấn Hưng thực lòng mong Hasan sớm ngày thống nhất đất nước, đưa toàn bộ dân trở về cuộc sống thường ngày.
…
“Lam … em tỉnh …”
Tuấn Hưng vui mừng reo lên khi th Lam từ từ mở mắt .
“ ơi… em muốn gặp Hasan…”
Tuấn Hưng bật khóc, kh vì con gái yêu nhắc tới tên vị vương gia trong lòng cô mà sau bao ngày Lam đã thể nói chuyện trở lại.
“ muốn uống nước kh? l cho em.”
Lam cố gắng ngồi dậy nhưng hiện tại cô vẫn còn yếu nên cử động khá khó khăn.
Tuấn Hưng vội vàng tiến tới giúp cô nhưng nữ tổng quản và một vài hầu nữ đã mặt.
“Bác sĩ cứ để chúng .”
Tuấn Hưng bật cười. quên mất ở đất nước này mọi chuyện đều “chừng mực”.
Lam nhấp một chút nước ấm nói:
“Cảm ơn các cô và các chị vì đã luôn lo lắng cho cháu.”
Nói xong, Lam về phía Tuấn Hưng:
“Em cũng cảm ơn và giáo sư Smith nữa. Kh ngờ thứ nước trà ngày hôm đó lại độc như vậy.”
Nữ tổng quản mỉm cười:
“ lo lắng nhất cho tiểu thư là vương gia đó. Ngài …”
Nữ tổng quản còn chưa nói hết câu thì cánh cửa phòng đã mở ra. Hasan dường như quên mất cả phép tắc th thường, chạy tới ôm l Lam .
Nữ tổng quản ra hiệu cho tất cả những ở đó rút lui.
Bà nghĩ dù cũng kh thể “ép quá đáng” được, vương gia dù cũng đã “lớn tuổi” , bà mắt nhắm mắt mở cho qua việc nam nữ thụ thụ bất thân vậy.
Tuấn Hưng nhoẻn miệng cười:
“Cháu còn nghĩ để Lam ở lại bên cạnh cô thì sẽ an toàn tuyệt đối nhưng cháu xem xét lại . Rõ ràng cô dung túng cho Hasan.”
Nữ tổng quản bật cười, bà nói với Tuấn Hưng:
“ nghĩ cần mạng sống hay kh?”
Nghe th vậy, mặt Tuấn Hưng chợt biến sắc. khi nào tên kia nho nhã vậy nhưng con bên trong thực chất lại là bạo chúa hay kh?
Đúng lúc này, một hầu nữ mang tới hai cốc trà nóng cùng bánh ngọt.
“Tổng quản. Trà và bánh đã chuẩn bị xong.”
Nữ tổng quản ra hiệu cho Tuấn Hưng ngồi xuống sô pha:
“Chúng ta được thảnh thơi . kể cho về mảnh đất hình chữ S được kh, chúng muốn nghe để hiểu hơn về quê hương của tiểu thư Lam .”
Tuấn Hưng vui vẻ nhận lời. Xem ra họ thực lòng yêu mến Lam . thể yên tâm phần nào khi cô thực sự tìm được bến bờ hạnh phúc.
…
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Vương gia… ra ngoài để tiểu thư còn nghỉ ngơi.”
Tiếng của nữ tổng quản khiến Hasan giật b.ắ.n . Chắc hẳn Lam mệt mỏi nên ngủ gục xuống bàn, thậm chí gõ cửa cũng chẳng hề hay biết. Vừa còn định hôn trộm Lam một cái, chẳng ngờ đầu óc lâng lâng, bàn chân như rời khỏi mặt đất nên quên cả việc khép cửa phòng.
Th vẻ mặt nuối tiếc của Hasan, nữ tổng quản nghiêm giọng nói:
“M hôm trước là ngoại lệ, hiện tại tiểu thư đang say giấc, nếu ngài còn dám làm càn sẽ kh khách khí đâu.”
Hasan khẽ gật đầu:
“Ta biết… Ta sẽ kh làm phiền cô .”
Tổng quản hài lòng:
“Hơn nữa tiểu thư mới vừa tỉnh lại, cần thời gian để hồi phục. Ngài cẩn trọng, đừng khiến tiểu thư mệt mỏi mà sinh bệnh.”
Hasan ho khan vài tiếng. tổng quản để ý tới vết bầm tím trên môi của Lam kh? Cô nói vô tình va vào cửa nhà tắm mà chẳng ai tin. thề bản thân hoàn toàn trong sáng, hôn cũng nhẹ nhàng, nào dám dùng cái kiểu khiến con gái nhà ta c.h.ế.t ngạt kia chứ.
Lam mở mắt, ngạc nhiên khi th cả Hasan và tổng quản ở đó. Cô nhỏ giọng nói:
“Cháu… cháu xin lỗi. Cháu ngủ quên mất…”
Dứt lời, cô vội vàng gập cuốn sách đang đọc dở lại nhưng đó là sách bằng tiếng Ả Rập, Hasan chỉ cần lướt qua đã biết được nội dung.
“Tổng quản… ta muốn ở lại riêng với Lam .”
Nữ tổng quản tủm tỉm cười. Nhất định vương gia muốn hỏi Lam vì lại học những quy tắc trong hoàng cung. Đương nhiên đây là kiệt tác của bà . Lam nói muốn hiểu thêm về cách ứng xử để tránh mắc lỗi nhưng quyển sách cổ này lại nhắc tới những việc mà một như vương phi nên làm.
vẻ mặt ngơ ngác của Lam , Hasan tủm tỉm cười:
“Em đã đọc được nhiều chưa?”
Lam thành thật nói:
“Mới chỉ đọc trang đầu tiên nhưng… nhưng… em… kh hiểu được hết ý…”
Hasan kéo cô vào lòng, giải thích:
“Tổng quản làm khó em . Đây là sách cổ, hơn nữa nó dành cho những cô gái muốn tiến cung mà thôi.”
Lam ngước Hasan:
“Em kh ý đó. Em chỉ muốn biết ta nên làm gì và kh nên làm gì để tránh làm mất mặt .”
Hasan hôn nhẹ lên trán của Lam :
“Đương nhiên là biết...”
Nói xong, Hasan tiếp lời:
“ cũng mới chỉ nghe nhắc tới cuốn sách đó chứ chưa từng đọc. thể nghiên cứu cùng em.”
Lam vui vẻ nói:
“Vậy ngày mai cùng xem được kh?”
Hasan bật cười, cô nàng này lại đuổi khéo đây mà. Đương nhiên là muốn rời làm gì chuyện đơn giản như vậy.
đặt tay lên môi của nói:
“ thể chủ động hôn được kh?”
Lam xấu hổ, hai má đỏ bừng. Cô kiễng chân hôn nhẹ lên môi Hasan nhưng kia đã nh chóng giữ l Lam , cúi biến nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước kia thành một nụ hôn nồng nàn, say đắm.
Nữ quản gia và đám hầu nữ vội vàng che mắt. Để xem ngày mai tiểu thư l cớ va vào cánh cửa nữa kh. Rõ ràng cái cao lớn kia mới là nguyên nhân của những dấu vết lạ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.