Lời Yêu Chưa Nói
Chương 27:
Lam vừa bước ra khỏi phòng liền giật bởi đàn cao lớn trong bộ trang phục quần jean x đen, áo ph thể thao màu trắng án ngữ trước cửa.
Cô hét lớn:
“… … kh thường rời từ sớm ?”
Hasan bật cười. Kh cô gái này cho rằng thể lại tự do trong cung ện đều là nữ nên mới trạng thái này chứ? Vốn dĩ nơi này là Hasan thu xếp cho riêng Lam , Tuấn Hưng hay bác sĩ khác tới cũng đều theo lịch và căn bản là kh thể tự do lại.
“ cười cái gì vậy? Em kh chải tóc tr kỳ cục lắm ?”
Đúng lúc này, nữ tổng quản lên tiếng:
“Vương gia. muốn gặp tiểu thư cũng cần đợi cô thay trang phục đã. Mới năm giờ sáng, tự nhiên ngài đứng đây ta kh hét mới là lạ đó.”
Dứt lời, nữ tổng quản cầm chăn choàng lên Lam .
“Th trời chuyển mưa nên đã cất chiếc chăn ưa thích của tiểu thư . Những việc này kh cần tự làm.”
Nói xong, bà ra hiệu cho Lam rời quay sang nói với Hasan:
“Muốn cùng tiểu thư chơi thì ngài hẹn trước. Hơn nữa ngài thường xuyên vắng mặt nên Lam quên mất con sói đói tự do ra vào nơi này.”
Hasan ngượng ngùng:
“Ta kh cố ý. Ta sẽ xuống dưới nhà đợi em . Phiền tổng quản chuyển lời tới Lam .”
Nữ tổng quản tủm tỉm cười, gõ cửa phòng của Lam :
“Tiểu thư… kh cần trốn nữa. Cái kẻ háo sắc kia đã bị đuổi .”
Lam mặt mũi đỏ bừng, mở cửa phòng cho tổng quản. Cô lí nhí giải thích:
“Cháu… cháu quên mất. Cháu cứ nghĩ Hasan đã từ sớm .”
Nữ tổng quản tự tay l chiếc váy màu x nước biển trong tủ đưa cho Lam .
“Váy này vương gia đã chuẩn bị từ lâu . Nhất định ngài muốn tiểu thư mặc nó. Hôm nay chắc c vương gia cố gắng dành thời gian riêng cho .”
Lam vui vẻ nhận l váy từ tay nữ tổng quản.
“Cháu cảm ơn ạ.”
“Đừng nhắc tới ơn với huệ, từ ngày cháu tới đây ai cũng th vui.”
“Cháu ạ? Cháu làm gì đâu?”
“Tại trước kia chúng ta nghĩ vương gia chỉ mê ngựa. Ai ngờ trong lòng ngài khiến thực sự hiếm khó tìm. Đừng nói vương gia, đến ta cũng mê mẩn dáng vẻ đáng yêu của cháu.”
Lam xấu hổ, vội xua tay:
“Cháu kh nghe nữa đâu. Cháu thay đồ đây…”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tổng quản tủm tỉm cười. khó khăn lắm vương gia nhà bà mới được một ngày của riêng . Chắc c ngài muốn dành trọn thời gian ở bên Lam .
…
“Hasan… nơi này là…”
Lam kh tin vào mắt khi trước mặt là một ngôi nhà sàn bằng gỗ được đặt trong khuôn viên ngập tràn cây x.
“Còn trồng cả hoa sen nữa… Tuyệt quá.”
Hasan mỉm cười, th nét mặt tươi vui của Lam , biết đã kh uổng phí c sức khi cho chuẩn bị món quà này.
“Hoa sen là quốc hoa của Việt Nam. chỉ muốn em bớt nỗi nhớ nhà khi đến nơi này.”
Lam nhoẻn miệng cười, chỉ tay vào m chú cá bảy màu đang tung tăng bơi lội trong ao nhỏ.
“Hình như cho chúng ăn quá nhiều . Con nào con n béo núc chứ kh thon gọn như ở nhà em.”
Nói xong, cô tiếp lời:
“ lẽ m tháng nữa sẽ hoa đó. mùa hạ mới hoa sen.”
Hasan mỉm cười:
“ muốn uống trà sen mà em kể, cũng muốn ăn chè hạt sen nấu với long nhãn nữa.”
Lam khẽ gật đầu.
“Em sẽ chăm sóc hoa thật tốt. Nhất định sẽ chiêu đãi tứ gia món ăn mà ngài yêu thích.”
Đầu óc Hasan đã xa vạn dặm. chăm chú vào b hoa trước mặt , chẳng hiểu hai tai bỗng nóng dần lên. còn nghe rõ mồn một lời dặn dò của tổng quản.
“Tiểu thư sức khoẻ kh tốt, cần nghỉ ngơi, tránh vận động mạnh. Hơn nữa vương gia làm gương cho dân chúng, khác thể kh giữ lễ nhưng ngài nhất định làm. biết ngài tư tưởng hiện đại nhưng… Nói tóm lại là cấm ngài hành động thân mật với tiểu thư trước ngày thành thân.”
Hasan nghĩ tới đây liền ho khan vài tiếng. Nữ tổng quản thực sự quá nghiêm khắc, hơn nữa trong mắt bà là một tên cầm thú ? Đương nhiên biết Lam chưa hoàn toàn bình phục nhưng bắt thề độc thì thật là quá đáng.
“Hasan… kh đ chứ? Từ lúc chúng ta bước vào đây lạ lắm.”
Hasan vội xua tay:
“Kh . Kh . Chỉ là đang nghĩ đến trưa nay ăn món gì thôi.”
Lam bật cười. Từ khi nào cái tên Hasan này lại chú tâm vào chuyện ăn uống như vậy? Hay là sáng nay bỏ bữa nên đói?
Nghĩ vậy, Lam lập tức kéo Hasan lên cầu thang gỗ để bước vào trong nhà sàn.
“Để xem nơi này đồ gì để nấu ăn hay kh nào…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.