Lời Yêu Chưa Nói
Chương 36:
Mới đó mà đã năm tháng trôi qua. Quân đội của Hasan khiến cho kẻ địch co cụm tại một tỉnh ở biên giới phía Bắc. Vương gia Assaad và những kẻ thân cận từ bỏ cuộc sống xa hoa, rời khỏi nơi đã từng là niềm tự hào, biểu tượng sức mạnh của đội quân áo đen.
Biết trước chẳng còn bao lâu nữa chiến tr sẽ kết thúc nhưng chắc c chặng đường phía trước đầy rẫy ch gai Hasan kh khỏi lo lắng cho Lam . nhẹ nhàng hôn lên bụng của Lam , nơi một sinh linh bé nhỏ đang phát triển từng ngày. nói cho cô nghe về những suy nghĩ của . sợ rằng nếu cô còn theo nhất định sẽ gặp nguy hiểm, hơn ai hết mong con của sẽ bình yên ra đời.
“ đã nói với Tuấn Hưng và Mahamud. Hai bọn họ sẽ hộ tống em quay về Việt Nam. Sau khi giành được tg lợi, nhất định sẽ đoàn tụ cùng mẹ con em.”
Lam lập tức lắc đầu. Cô thực sự kh muốn xa Hasan một chút nào.
“Em thể ở lại cùng kh?”
Hasan hiểu tâm trạng của vợ . Với , việc đưa ra quyết định này cũng chẳng dễ dàng gì. ai lại kh muốn ở bên thương nhưng đứng trước hòn tên mũi đạn Hasan chẳng còn sự lựa chọn khác.
Ôm Lam trong vòng tay, kh màng hình tượng mà bật khóc.
“Sẽ kh lâu đâu. Nhất định sẽ tới đón em.”
Lam kh nói gì, chỉ lặng lẽ lau những giọt nước mắt của Hasan.
“Em mong sẽ tới trước khi bé con chào đời.”
Hasan khẽ gật đầu. kh dám hứa trước ều gì. biết để được hoà bình trọn vẹn cho vương quốc X đánh đổi mồ hôi, nước mắt và cả m.á.u xương của bao . lẽ chính cũng chẳng là ngoại lệ.
Hasan kh dám nói cho Lam biết thực chất vương gia Assaad đã bị tướng quân Nabil khống chế. Nabil kh tham vọng trở thành quốc vương như Assaad, chỉ mong con gái được ngôi vị hoàng hậu. Hasan khinh thường kẻ phản chủ như Nabil nhưng mẹ và các chị dâu cũng như các cháu của Hasan đều trong tay . Nghĩ tới chiếc vòng tay mà Nabil sai mang tới mà Hasan lo lắng khôn nguôi. Đó là món đồ mà mẹ yêu thích nhất trên đời, bà còn nói đeo chiếc vòng đó giống như phụ hoàng của luôn kề bên vậy. Nhất định Nabil đã dùng thủ đoạn để ép buộc mẹ giao lại chiếc vòng. Hasan chỉ mong rằng mẹ vẫn bình yên. Dù rằng biết sẽ lỗi với Lam nhưng làm tất cả để cứu mẹ.
…
“Lam … Lam … em ở đâu?”
Tuấn Hưng gọi tới khản cả cổ nhưng kh l một lời hồi đáp từ bạn đồng hành. và Mahamud đã để lạc mất Lam , nói đúng hơn là họ kh lường trước được cô lại liều lĩnh trốn .
Cô sẽ quay lại nơi Hasan đóng quân ? Một chặng đường dài như vậy liệu gì bất trắc xảy ra?
Hay là cô đã đoán biết được ều gì?
Mahamud vội vàng báo tin cho Hasan khiến tâm trí rối bời, chẳng còn biết làm .
lẽ trên đường Lam đã nghe được tin tức từ dân.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hasan cười chua xót. ... là hoà bình… là thống nhất… và cả tân quốc vương Hasan.
…
Những dân bên đường quỳ rạp xuống trước tân quốc vương và hoàng hậu tương lai. Họ hô lớn tên hai như để thể hiện lòng trung thành với quốc vương Hasan cũng như để chúc phúc cho đôi vợ chồng trẻ.
Đột nhiên, ngựa của Hasan dừng lại. Nó hua hua hai chân trước hí vang. Đoàn kh còn cách nào khác đành dừng bước. Hasan hiểu chú ngựa của , nếu kh nguy hiểm phía trước thì nhất định ều bất thường gần đó.
Ngựa là loài khứu giác nhạy bén. khi nào nó nhận ra quen?
Hasan lập tức nghĩ tới Lam . Chỉ cô mới thể vuốt ve và ngồi trên lưng chú ngựa cưng của Hasan ngoài .
sai tìm cô đã m ngày nay. Ngay cả Tuấn Hưng và Mahamud cũng kh th tin gì. Thì ra đúng như Hasan nghĩ, cô tới nơi này để chứng kiến lễ thành hôn của .
“Lam … em ở đâu?”
gọi lớn nhưng đáp lại chỉ là tiếng gió thét gào. Cơn gió lớn quấn theo những cánh hoa hồng đỏ thắm mà dân tung theo từng bước chân của đoàn diễu hành. Hoa hồng đỏ tượng trưng cho tình yêu mãnh liệt giống như thứ tình cảm Hasan dành cho Lam nhưng đã tự chà đạp lên tình cảm thiêng liêng đó, tự xoá lời hứa năm nào.
Hasan luôn tự hào vì bản thân dễ dàng nhận ra Lam trong đám đ nhưng lần này kh thể th cô. Là do tâm trí rối bời hay cô thực sự muốn trốn tránh ?
Chiếc mạng che mặt của một cô gái gần đó bị gió cuốn phăng. Nước mắt nàng giàn giụa, kh thể nói dù chỉ một lời.
Đột nhiên, một mũi tên bay thẳng về phía Lam . Hasan kh suy nghĩ nhiều, lập tức lao tới c cho cô.
Mũi tên tẩm độc kia đã kh cho Hasan cơ hội sống sót. lẽ con gái của Nabil đã chuẩn bị sẵn để dành cho Lam , cô ta chỉ kh ngờ Hasan lại liều như vậy.
Hasan tháo chiếc nhẫn ngọc lục bảo trên tay đưa cho Lam . cố gắng nói m lời với cô dù sức lực chẳng còn là bao.
“Hãy nhớ… em mãi là trong tâm trí … hãy cho con biết về …”
Lam oà khóc như một đứa trẻ. Cô gọi lớn tên Hasan nhưng chẳng thể đáp lại.
“Đừng bỏ em… Hasan… Đừng bỏ em…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.