Lời Yêu Chưa Nói
Chương 37:
lẽ ều hối tiếc nhất trong cuộc đời này là kh kịp nói lời yêu thương với thân bên cạnh. Lam từng nghĩ bản thân sẽ oán hận Hasan nhưng giây phút này đây mà cô hận nhất lại chính là bản thân .
Hasan nằm bất động, cô th bản thân chẳng còn chút sức lực nào. Ngay lúc này đây, Lam kh sợ những thân cận của hoàng hậu làm hại . Cô thực sự muốn được theo Hasan tới nơi mà cô và sẽ kh còn chịu cảnh chia xa.
Hai mắt Lam nhoè , những kí ức chợt ùa về như một thước phim trước mắt. Lam nhớ về lần đầu hai họ gặp nhau, hồi tưởng lại những phút giây vui vẻ mà cô và Hasan từng được.
Giá như… Hasan nghe được những lời yêu thương mà cô muốn nói.
Lam ôm chặt Hasan trong vòng tay, khẽ thì thầm:
“Nếu thực sự kiếp sau, em vẫn muốn được gặp lại Hasan... Em chỉ mong rằng, tới khi đó thể là một tự do, kh gánh trên vai vận mệnh của cả một dân tộc… Còn nếu ều đó là kh thể… em nghĩ bản thân sẽ một lần nữa vượt qua tất cả để ở bên .”
…
Hasan nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt trên gương mặt của Lam . lẽ Lam gặp ác mộng nên mới khóc nhiều như vậy. . Cô luôn nghĩ rằng bị thương nặng tới nỗi chẳng thể tỉnh dậy cô một lần, làm thể kh lo lắng kia chứ.
Là lỗi của . Là kh thể tìm ra phương án nào khác nên mới khiến Lam chịu tổn thương như vậy.
cúi , ôm l thân hình mảnh mai của Lam . Những ngày qua cô chịu thiệt thòi , nhất định thời gian tới sẽ bù đắp cho cô.
“Ngủ ngon nhé Lam ...”
…
Lam khẽ nheo mắt khi ánh nắng sớm vừa chiếu qua khe cửa. Đây chẳng là phòng riêng của Hasan tại do trại ? Tại cô vẫn còn ở đây? Lẽ nào hoàng hậu kh tống cô vào ngục?
Hàng chục câu hỏi xuất hiện một lúc khiến Lam đau đầu, chẳng thể tìm ra câu trả lời. Cô khẽ cựa , định ngồi dậy thì bàn tay ai đó siết chặt khiến cô kh nhúc nhích nổi.
“Hasan…”
Hasan bật cười khi th bên cạnh vẻ hoảng hốt:
“Em nghĩ là ma đúng kh? tuy kh giỏi ngôn ngữ như em nhưng những gì em nói đều biết đó.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lam đưa tay véo thật mạnh vào má của chính . Đau. Cảm giác này hết sức chân thực. Nhất định kh ảo giác.
Th Lam hành động như vậy, Hasan kh nhịn được mà cười thành tiếng:
“Đồ ngốc. Em tuyệt vọng tới mức nghĩ đã thăng thiên hả?”
Lam ấp úng, cô kh định kể cho về giấc mơ kì lạ kia.
Lam đưa tay lại gần gương mặt của Hasan. Một vết sẹo dài bên má trái tuy rằng kh quá nghiêm trọng nhưng chắc hẳn vẫn đau. Cô nói với :
“Vết thương này những ngày qua em chưa từng th.”
Hasan mỉm cười:
“Tr tệ lắm đúng kh? Tự nhiên lại thành Hasan mặt sẹo.”
Lam khẽ lắc đầu:
“Em kh ý đó. Tại mãi tới hôm nay em mới th?”
Hasan giải thích rằng và Tuấn Hưng đã bàn với nhau tất cả những vết thương trên đều được “che đậy” để Lam kh thể phát hiện ra Hasan vẫn ra ngoài hằng đêm. Cũng chính vì ều này mà việc ều trị cũng gặp một số hạn chế khiến vết thương lâu lành và để lại sẹo.
Lam nhoẻn miệng cười. Vết sẹo này dường như làm cho Hasan thêm phong trần mà thôi. Hơn nữa bình yên vô sự là ều mà cô kh dám mơ tưởng.
Hasan nhẹ nhàng ôm l con gái thương, thì thầm:
“Vẫn còn sớm. Hay là chúng ta…”
Lam vội lắc đầu, cô ểm nhẹ vào trán của Hasan. này vừa mới tỉnh lại đã nói chuyện linh tinh .
“Kh… Tới giờ em giúp Tuấn Hưng và các bác sĩ . Hơn nữa vừa mới tỉnh lại, cần nghỉ…”
Thực ra Hasan ý muốn Lam nghỉ ngơi thêm vì hơn ai hết hiểu cô đã trải qua những gì, chỉ là cái đầu óc kh được trong sáng của cô khiến chẳng thể kiềm chế nổi bản thân.
Kh đợi cho Lam nói hết câu, Hasan đã dùng hành động cho cô th bản thân vốn chưa từng bị thương nặng. Tất cả chỉ là kế hoạch nhằm tìm ra sơ hở của đối thủ đồng thời tóm gọn kẻ phản bội nằm chính trong đội quân của Hasan mà thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.