Lưu Đày Ba Nghìn Dặm, Ta Nhờ Tài Nấu Nướng Đưa Cả Nhà Thăng Tiến
Chương 4: Hơi thở thoi thóp
Sang Du cúi đầu cười thầm, vai nàng cứ run lên bần bật.
Chẳng lẽ bọn họ kh hiểu hiệu ứng trấn an , bồ c nào tác dụng nh đến vậy.
Chỉ là đói quá lâu, hiếm khi chút thức ăn vào bụng, bổ sung chút thể lực mà thôi, tác dụng hạ sốt của bồ c còn đợi một lát nữa mới phát huy được.
“Du Nhi, bồ, bồ c này con tìm ở đâu ra?”
Cái tên này hơi khó đọc, Sang Vĩnh Cảnh dừng lại một chút mới nói trôi chảy được cái tên đầy đủ.
“Ngay phía trước kh xa.” Kh biết vì lại hỏi những ều này, nhưng Sang Du vẫn chỉ ra phương hướng đại khái.
“Tốt, tốt, tốt!” Th phía đó mọc thành từng mảng lớn loại lá cây Sang Du vừa đưa cho họ, Sang Vĩnh Cảnh liên tục nói ba tiếng tốt.
“Du Nhi, mau cùng phụ thân hái thêm một ít mang về cho tổ mẫu của con.”
Trong bốn phòng của nhà họ Sang, Sang Vĩnh Cảnh tuy kh tài cán gì nổi bật, nhưng lại là hiếu thảo nhất.
Bất cứ khi nào thu được thứ gì quý hiếm hay tốt đẹp, đều mang đến trước mặt mẹ .
Hiện giờ lão mẫu bệnh nặng, vừa hay gặp được loại thảo dược c dụng thần kỳ này, thể bỏ lỡ.
Sang Du biết kh thể cãi lại , bèn dẫn , chẳng m chốc trong tay hai đã thêm một nắm lớn lá bồ c .
“Gia Nhi, con cũng cùng ta, tổ mẫu lúc nãy còn nhắc đến con đó.” Đang chuẩn bị rời thì Sang Vĩnh Cảnh chợt dừng lại.
Sang Hưng Gia lộ vẻ khó xử, “Phụ thân…” kh muốn .
Lời nói m lần đến bên miệng lại bị nuốt xuống, cuối cùng chẳng nói ra được ều gì.
Sang Vĩnh Cảnh cầm nắm lá cây hớn hở bước trước, Sang Du và Sang Hưng Gia theo phía sau.
“ của đại phòng lại ức h.i.ế.p đệ à?” Tuy là lời hỏi thăm, nhưng trong lòng Sang Du lại sáng tỏ như gương.
Tứ phòng từ trước đến nay vẫn là kẻ mờ nhạt trong nhà họ Sang, ai cũng thể ức hiếp.
của nhị phòng, tam phòng, ít nhiều còn giữ chút tình đệ, trong lòng dù khinh thường thì bề ngoài cũng làm cho phép, nhưng tác phong làm việc của đại phòng thì…
Mỗi khi gặp bọn họ, Sang Hưng Gia đều bị trêu chọc một hồi, một thiếu niên thư sinh khí khái ngời ngời, lại bị ức h.i.ế.p đến mức tự bế.
Sang Hưng Gia kh đáp lời, chỉ khẽ lắc đầu.
Th dáng vẻ nhu nhược của y, Sang Du càng thêm tức giận.
Tứ phòng các nàng tuy chẳng gì nổi bật, nhưng cũng đâu liên lụy cả gia đình đến mức lưu đày.
Đại phòng trước đây ỷ vào chức quan của đại bá mà tác oai tác quái đã quen, giờ đây tất cả đều là phạm nhân, ai lại cao quý hơn ai.
Trong đoàn lưu đày lần này, kh chỉ một nhà họ Sang, mà còn bốn năm gia đình khác cũng bị tịch biên gia sản và lưu đày.
Theo lý mà nói, lúc này mọi nên đoàn kết nương tựa lẫn nhau, tương trợ cho nhau, nhưng nào ai ngờ tứ phòng các nàng lại kh được đại phòng chào đón, cả nhà đều bị xa lánh.
Từ xa, Sang Vĩnh Cảnh đã th đại ca nhà đang được một đám vây qu như vây trăng mà trò chuyện.
Đang định lớn tiếng chào hỏi và nói ra ý định của thì lại bị Sang Du đang chạy tới gọi lại.
“Phụ thân, xem trên mặt đất nằm kia… tổ mẫu kh?”
Nàng kh nói thì Sang Vĩnh Cảnh còn chẳng để ý, theo bản năng theo hướng Sang Du chỉ.
Trong nháy mắt, Sang Vĩnh Cảnh chỉ cảm th m.á.u toàn thân chảy ngược, tức giận đến mức mặt đỏ bừng.
Chỉ th lão mẫu mà ngày đêm nhớ thương, lúc này đang bị vứt bừa một bên, thân thể nửa nằm, nửa dưới của g gỗ trên cổ lại cắm xiên xuống đất, kẹt cứng cổ họng khiến bà kh thể thở được.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bà cố gắng nặn ra từng tiếng cầu cứu từ cổ họng: “Cứu… cứu mạng!”
Giọng nói yếu ớt như sợi tơ, khoảng cách lại quá xa, căn bản chẳng ai để ý.
Th cảnh tượng này, Sang Vĩnh Cảnh nào còn bận tâm được những chuyện khác.
Vứt nắm lá cây trong tay, sải bước lao tới, tiếng xích sắt dưới chân va vào nhau loảng xoảng khi bước vội vã.
Sang Vĩnh Cảnh đỡ mẹ dậy, vỗ lưng giúp bà thuận khí, căng thẳng hỏi: “Mẫu thân, Mẫu thân kh chứ?”
Cuối cùng cũng thể hít thở th suốt, đôi môi tím ngắt vì thiếu oxy của lão phu nhân dần dần hồng hào trở lại, bà nhẹ nhàng vỗ tay an ủi: “Mẫu thân… kh .”
Bà vậy mà một câu tủi thân hay khổ sở cũng kh nói, còn an ủi , Sang Vĩnh Cảnh chỉ cảm th sống mũi cay xè, suýt chút nữa bật khóc.
Sang Du và Sang Hưng Gia lúc này mới vội vã chạy tới, th tổ mẫu kh , cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.
Sang Du liếc đám của đại phòng kh hề hay biết gì về phía bên này, giả vờ như vô tình nói: “Thật kh biết đại bá đã chăm sóc tổ mẫu thế nào, nếu kh chúng ta bỗng dưng nảy ý đến đây, e rằng…”
Nếu là ngày thường, nàng nói ra những lời này, Sang Vĩnh Cảnh tất nhiên sẽ răn dạy một trận. trưởng dù sai sót đến m, cũng kh là chuyện một tiểu bối như nàng thể tùy tiện bàn tán.
Nhưng hôm nay lại kh nói một lời, chỉ im lặng vỗ lưng cho lão phu nhân.
Đợi đến khi sắc mặt bà tr khá hơn một chút, Sang Vĩnh Cảnh mới mở lời: “Du Nhi, con ở đây chăm sóc tổ mẫu.”
Sang Du kh cần nghĩ cũng đoán được muốn làm gì, bèn đề nghị: “Kh bằng mang tổ mẫu cùng .”
Sang Vĩnh Cảnh hơi do dự một lát, gật đầu đồng ý: “Vậy thì Gia Nhi con và Du Nhi cùng dìu tổ mẫu theo ta.”
Cơ thể lão phu nhân vốn đã kh tốt vì nhiều ngày đường, hôm nay lại gặp chuyện như vậy, may mắn sống sót nhưng lại yếu ớt vô cùng, dù được dìu cũng kh thể nh.
Sang Vĩnh Cảnh cúi đầu bước phía trước, chậm chậm, nhưng khí thế trên lại càng lúc càng trầm trọng.
đầu tiên phát hiện ra bọn họ chính là đại c tử của đại phòng, Sang Hưng Xương.
khẽ kéo hai cái vào đại phụ Sang Vĩnh Phong đang nói chuyện hăng say, nhỏ giọng nhắc nhở: “Phụ thân, tứ thúc tới .”
Sang Vĩnh Phong đang cao đàm khoát luận bị gián đoạn, tâm trạng chút kh vui, nghe th là tứ đệ của tới, ngay cả mí mắt cũng kh thèm nhấc lên, lại tiếp tục nói chuyện với nhị đệ, tam đệ.
hiện giờ tuy là phạm nhân, nhưng cả tinh thần lẫn thể trạng đều rõ ràng tốt hơn tứ phòng một bậc.
Lưu đày, chuyện này đối với nhiều là tai họa diệt vong, nhưng đối với , trong đó vẫn còn chỗ để xoay sở.
làm quan trong triều hơn mười năm, đã tạo dựng được kh ít mối quan hệ.
Đợi đến khi tới Lĩnh Nam sẽ viết thư nhờ đứng ra dàn xếp, đợi vài năm nữa đến sinh nhật hoàng thượng đại xá thiên hạ, chưa chắc đã kh khả năng được trọng dụng lại.
Vì vậy, Sang Vĩnh Phong kh hề tâm lý của một phạm nhân, vẫn giữ thái độ cao ngạo đó đối xử với tất cả mọi trong gia tộc họ Sang.
“Đại ca.”
Một giọng nói trầm đục, khàn khàn như đã lâu kh uống nước truyền đến từ phía sau.
Sang Vĩnh Phong lơ đãng quay lại, đang định nói gì đó, thì bị dọa giật khi Sang Vĩnh Cảnh ngẩng mặt lên.
Chỉ th đôi mắt đỏ rực như lửa, hàm răng nghiến chặt ken két, gân x trên trán nổi lên như cành cây khô, cả khuôn mặt hơi co giật vì cơn giận dữ kìm nén tột độ.
“Tứ, tứ đệ?”
lại như bị mất trí vậy, dám bằng ánh mắt như thế.
“Sáng nay ta giao mẫu thân cho đại ca, đại ca đã nói thế nào. ‘Nhất định sẽ kh để mẫu thân chịu ủy khuất’, ta kh nhớ nhầm chứ?”
Sang Vĩnh Cảnh ngày thường nói chuyện với vị đại ca này của , luôn mang theo vài phần cẩn trọng, sắc mặt mà hành động, nhưng giờ đây lại trừng mắt thẳng vào Sang Vĩnh Phong.
Chưa có bình luận nào cho chương này.