Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lưu Đày Ba Nghìn Dặm, Ta Nhờ Tài Nấu Nướng Đưa Cả Nhà Thăng Tiến

Chương 5: Muốn ai chăm sóc

Chương trước Chương sau

“Đương nhiên, chẳng lẽ ta lại làm tệ hơn đệ ?”

Sang Vĩnh Phong cau mày, tên đệ đệ vô dụng này hôm nay lại dám nói chuyện với như vậy, chẳng lẽ đã ăn gan hùm mật báo.

“Ha, đại ca làm việc ‘chu đáo kh một kẽ hở’, thể tệ hơn ta được.”

Sang Vĩnh Cảnh cười lạnh một tiếng, lời nói ra rõ ràng là lời khen ngợi, nhưng nghe vào tai Sang Vĩnh Phong lại đầy ý mỉa mai.

Đúng vậy, ngày thường làm , làm việc đều khéo léo chu toàn, nhưng lại chính vì chuyện nhậm chức Tể tướng mà vấp ngã, theo sai , liên lụy cả nhà bị tịch biên và lưu đày.

Nhưng đây cũng kh là lý do để đứa tiểu đệ này dám nói chuyện với như vậy, tức giận phất mạnh tay áo: “Ngươi đến đây rốt cuộc chuyện gì?”

Lúc này Sang Du và Sang Hưng Gia dìu lão phu nhân Thi đến, vừa vặn nghe th lời nói.

Sang Du mở lời trước: “Thì ra đại bá chăm sóc tổ mẫu như vậy, quả thật khiến đám tiểu bối chúng ta mở rộng tầm mắt.”

Trước đây khi phụ thân và tứ thúc nói chuyện, Sang Hưng Xương thân là tiểu bối kh tiện xen vào, chỉ lặng lẽ đứng một bên.

Sang Du vừa đến đã bu hai câu đầy châm chọc, khiến lập tức tức giận.

“Sang Du, ngươi nói năng kiểu gì vậy! Tứ thúc chính là dạy ngươi lễ tiết như vậy ?”

“Này, ta thực…” Sang Du chỉ cảm th một ngọn lửa vô d bùng lên trong lòng, lập tức muốn tiến lên tr luận cho ra lẽ với .

Đối xử với tổ mẫu như thế, giờ lại dám nói với nàng về lễ tiết, thực ra mà nói, bọn họ mới là đám con cháu bất hiếu đó chứ.

“Thôi ! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Sang Vĩnh Phong đột nhiên quát lớn một tiếng.

cũng đã làm quan nhiều năm, uy phong tích tụ nặng, lúc tức giận khí thế dọa , mọi lập tức im bặt kh dám nói gì.

Sang Vĩnh Cảnh lại chẳng hề sợ hãi, vẫn trừng mắt , từng chữ từng chữ nói: “Chuyện gì? Đại ca tự còn kh?”

“Vừa nếu kh ta nổi hứng qua đây một chuyến, e rằng thể đợi để lo hậu sự cho mẫu thân .”

Cho đến giờ, trong lòng vẫn còn sợ hãi.

Nếu kh Du nhi phát hiện lá bồ c thể hạ sốt, nếu kh nghĩ muốn mang một ít cho mẫu thân, nếu kh đến hoặc đến trễ một chút, ều gì sẽ xảy ra, kh dám nghĩ tới.

Nghe vậy, Sang Vĩnh Phong sững sờ, hàng l mày nhíu chặt hơn: “Lời ngươi nói là ý gì?”

Gì mà lo hậu sự cho nương, giữa ban ngày ban mặt, Sang Vĩnh Cảnh thật sự phát ên , dám nguyền rủa mẫu thân ruột của .

“Đại ca chính là để mẫu thân nằm cô đơn một như thế này mà chăm sóc ?”

Sang Vĩnh Cảnh kh ngừng truy hỏi, hôm nay nhất định đòi lại c bằng cho mẫu thân già, vì thế mà đắc tội đại ca thì .

Sang Vĩnh Phong kh tin lời một phía của , ánh mắt dừng lại trên mẫu thân .

Ngay lập tức, th khuôn mặt vốn đã chẳng m huyết sắc của bà nay càng thêm tái nhợt, tr còn yếu ớt hơn trước vài phần.

đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt rảo qu đám đ, nh liền khóa chặt vào một .

“Sang An Trúc! Con lăn qua đây cho ta!”

Một câu nói đầy giận dữ vừa dứt, bị gọi tên đang co rúm trong đám đ, cố gắng giảm thiểu sự hiện diện, liền run lên bần bật.

Nàng ta ngập ngừng đứng dậy, bước đến gần, trên mặt cố nặn ra một nụ cười cực kỳ miễn cưỡng: “Phụ thân, gọi con?”

“Bảo ngươi chăm sóc Tổ mẫu cho tốt, ngươi chăm sóc thế nào?” Thái độ của Sang Vĩnh Phong đối với con cái , xa kh bằng Sang Vĩnh Cảnh hiền lành.

Vì chính làm quan, yêu cầu đối với con cái cao, tinh th mọi thứ, nếu việc nào làm kh tốt, việc rút vài chục cây roi đánh cũng là chuyện thường tình.

Sang An Trúc rụt rè ngẩng mắt liếc phụ thân , nhỏ giọng biện giải: “Tổ mẫu muốn tiểu tiện, con liền về trước, kh biết sau đó…”

Nàng ta thân là đại tiểu thư nhà họ Sang, trước đây ngay cả bộ cũng đỡ, thể quen với việc hầu hạ khác.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Con…”

Sang Vĩnh Phong nổi trận lôi đình, ánh mắt qu, chỉ chờ tìm được một c cụ vừa tay liền muốn đánh nàng ta một trận thật mạnh.

Sang Vĩnh Cảnh kh muốn xen vào chuyện gia đình đại phòng, chỉ biết, nếu bọn họ kh chăm sóc tốt được, vậy sẽ đưa nương về tự chăm sóc.

“Nếu sự tình đại ca đã rõ, vậy ta xin phép đưa mẫu thân về trước, vẫn là do chúng ta tứ phòng chăm sóc thì hơn.”

“Kh được!” Sang Vĩnh Phong kh hề suy nghĩ liền từ chối.

kh là quá hiếu thuận, mà là vào thời buổi này, hiếu đạo lớn hơn trời.

thân là trưởng tử lại để nhà em út chăm sóc mẫu thân, sau này khác biết được chẳng sẽ chỉ trích mắng chửi .

“Đại ca, vừa xảy ra chuyện như vậy, bảo ta làm thể yên tâm giao mẫu thân cho ?” Sang Vĩnh Cảnh ít lời, nhưng câu nào câu n đều là lời lẽ khắc nghiệt đ.â.m thẳng vào tim.

“Đệ!”

Sang Vĩnh Phong bị nghẹn lời đến mức khó chịu, việc này xét ra đúng là lỗi của .

Tính tình của con gái quả rèn giũa cho tốt, với tính nết của nàng ta bây giờ, sau này liên hôn với gia tộc khác, thể làm tốt một vị chủ mẫu.

“Hay là chúng ta hỏi ý Tổ mẫu xem ?” Sang Du lại chen vào nói một câu.

Nhưng lần này kh nàng tự ý chủ trương, mà là Tổ mẫu đang được nàng đỡ, run rẩy nặn ra một câu: “Ta, theo, các, con, .”

Ai hiếu thuận ai kh hiếu thuận, ai tận tâm ai qua loa, lão thái thái trong lòng đều rõ như gương. Chẳng qua trước đây nể mặt đại nhi tử, mọi chuyện đều nhẫn nhịn cho qua.

Hôm nay xảy ra chuyện này, nếu kh tìm một đáng tin cậy để chăm sóc , e rằng chưa kịp c.h.ế.t vì lao lực trên đường, một mạng già này đã bỏ lại đây .

Thời ểm Sang Du nói câu này khéo, hai đệ Sang Vĩnh Phong và Sang Vĩnh Cảnh đang trong trạng thái kh ai thuyết phục được ai, nghe vậy liền đồng loạt về phía lão mẫu thân.

“Mẫu thân, tự nói , muốn ai chăm sóc.”

Sang Vĩnh Phong đầy tự tin, tuy nói hôm nay An Trúc chăm sóc kh chu đáo xảy ra sơ sót, nhưng chưa từng cắt xén khẩu phần ăn hàng ngày của mẫu thân, đều là ưu tiên để bà ăn no trước.

Nếu theo nhà lão Tứ, đừng nói ăn no, e rằng sống sót còn khó.

Môi lão thái thái động đậy hai lần, giọng nói yếu ớt nhưng hai đứng gần đều nghe rõ ràng.

Sang Du thay bà truyền lời: “Tổ mẫu nói, nguyện ý cùng chúng ta.”

Sắc mặt Sang Vĩnh Phong vốn đang nắm chắc phần tg tức thì trở nên u ám, tiến lên hai bước, ánh mắt rực lửa chằm chằm vào mẫu thân.

“Mẫu thân, tự nói , vừa chắc c là nàng ta lừa con kh?”

Lão thái thái khẽ nhắm mắt kh vào mắt , nhẹ nhàng thốt ra một câu: “Ta theo lão Tứ.”

M đỡ lão thái thái trở về, khi sắp xa, Sang Vĩnh Cảnh thở dài một hơi, xả luồng khí uất nghẹn trong lòng.

quay lại nhét những lá cỏ xin được từ Sang Du cho Sang Vĩnh Phong.

“Đại ca, vật này ăn vào thể hạ sốt, no bụng, trong thung lũng nhiều, các cứ tự hái mà ăn .” Nói xong liền kh quay đầu lại mà rời .

Đối với việc đại ca kh chăm sóc tốt cho mẫu thân, trong lòng tất nhiên oán hận, nhưng tình nghĩa đệ nhiều năm, cuối cùng khiến kh thể nhẫn tâm.

Sang Vĩnh Phong lạnh lùng theo bóng lưng rời , tiện tay vứt lá cỏ xuống, ánh mắt lại quay về phía Sang An Trúc.

“Quỳ xuống.”

Một câu nói cực kỳ bình tĩnh, nhưng Sang An Trúc lại run lên bần bật, hai đầu gối mềm nhũn quỳ xuống đất, lưng thẳng tắp, nhưng đầu lại cúi thấp.

Sang Vĩnh Phong kh nói một lời, tiến lên hung hăng đá một cước vào tim nàng ta, Sang An Trúc bị đá ngã vật ra đất nhưng kh dám kêu đau, nh chóng bò dậy quỳ lại.

Cứ lặp lặp lại m lần như vậy, cho đến khi Sang An Trúc ngã quỵ trên đất kh thể bò dậy được nữa, cảm giác uất ức trong lòng Sang Vĩnh Phong mới vơi đôi chút.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...