Ly Hôn Xong, Tôi Là Người Nắm Cả Cuộc Chơi
Khi mẹ chồng ném bản thỏa thuận ly hôn xuống trước mặt tôi, bát canh cá trên bàn bắn tung tóe, nước canh văng lên cả mép bàn, không khí trong phòng ăn lập tức đông cứng lại.
Hơn chục người thân nhà họ Lục ngồi quanh bàn, ai nấy đều im lặng, không một ai lên tiếng, như thể tất cả đã sớm chờ sẵn màn kịch này.
Tiền Ngọc Hoa vỗ tay một cái, động tác dứt khoát như đang phủi đi thứ gì bẩn thỉu, giọng nói lạnh tanh vang lên giữa căn phòng yên ắng.
“Tô Niệm, ba năm rồi, cô gả vào nhà họ Lục mà không sinh được đứa nào, công ty cũng chẳng giúp được gì, việc nhà lại càng không ra hồn, nhân hôm nay đông đủ, ký đi, chia tay cho êm đẹp.”
Tôi quay sang nhìn người đàn ông ngồi cạnh mình, ánh mắt dừng lại trên gương mặt quen thuộc đến mức xa lạ, tim như bị ai đó bóp chặt.
Lục Cảnh Thâm cúi đầu, gắp một miếng thịt kho đặt vào bát, từ đầu đến cuối không nói một lời, cũng không ngẩng lên nhìn tôi dù chỉ một lần.
Tiền Ngọc Hoa rút từ trong túi xách ra một cây bút, “cạch” một tiếng ném xuống bản thỏa thuận ly hôn, âm thanh khô khốc vang lên chói tai.
Chưa có bình luận nào.