Mang Theo 10 Tỷ Vật Tư Ở Niên Đại Nằm Vùng
Chương 63: Phòng xa · Xem ra đám lợn rừng trên núi sắp gặp họa rồi
Chu Nghiên vẫn đang lơ lửng trên kh, ánh mắt sắc bén liếc xuống, kẻ t vào cửa chính là một con lợn rừng.
Tr nó đến bốn năm trăm cân, thân hình to béo nhưng lại rắn chắc hơn heo nhà, hai chân trước sau như thể cuồn cuộn cơ bắp. Nó húc vào cửa sắt làm cửa biến dạng, nhưng con lợn rừng chỉ lắc lắc đầu, lại càng trở nên hung tợn hơn.
Chu Nghiên cạn lời.
Vận may của cô và ấm họ Thẩm lại khác nhau một trời một vực thế này? ta thì gặp được lợn rừng con tươi non dễ đối phó, còn cô thì chỉ gặp con lợn rừng già muốn l mạng .
Chu Nghiên bu tay đáp xuống đất, tận dụng hai giây lơ lửng trên kh để l ra một cây lao từ trong kh gian.
Lại là một món đồ kh dùng đến vơ vét được từ nhà kho tạp hóa.
Chu Nghiên đáp xuống sau lưng con lợn rừng. Dường như cảm nhận được nguy hiểm, nó thở hồng hộc quay lại, lao về phía mục tiêu trước mặt.
Cây lao trong tay Chu Nghiên như một ngọn trường thương sắc bén, đ.â.m thẳng vào mắt lợn rừng.
Vì lực đủ lớn, cây lao theo hốc mắt cắm xiên vào đầu, giữa tiếng rú lên kinh thiên động địa, nó bị rút ra.
Con lợn rừng ên cuồng bỏ chạy, cũng may là chạy đúng hướng về phía núi rừng.
Chu Nghiên kh đuổi theo, thịt lợn rừng vốn đã hơi dai, con lợn to thế này thịt chắc c đã già, hơn nữa… một cô kh chắc thể g.i.ế.c nó một cách êm thấm, mà tìm giúp thì lại kh giải thích được vết thương của con lợn.
Chỉ th con lợn rừng chạy về hướng đó, bụi vàng cuồn cuộn, nó càn quét mọi thứ trên đường , thế kh thể cản phá.
Chu Nghiên cánh cửa sắt biến dạng của , nghĩ cách sửa, loay hoay một hồi vẫn bỏ cuộc.
Kh bẻ lại được.
Thôi về nhà ngủ.
một đêm ngon giấc, kẻ trằn trọc, trắng đêm kh ngủ.
Phương Kiến Quốc phạt lão Vương mặt rỗ quét đường cả mùa đ, kh được lười biếng. Giải quyết xong việc này về đến nhà đã là nửa đêm.
Ông về đến nhà, lại nghĩ đến chuyện Chu Nghiên nói, cứ lăn qua lộn lại trên giường.
Thím Kim Phượng tức giận đạp cho một cái: “Ông lăn qua lộn lại làm gì thế, kh ngủ thì ra gian ngoài mà ở.”
“Bà dạo này cho nhà thằng hai tiền kh?” Phương Kiến Quốc kh hỏi được thì lòng kh yên.
“Kh , chẳng bảo chúng nó viết đơn xin , ai viết đâu.” Nhắc đến chuyện này thím Kim Phượng vẫn còn kh vui.
Lại kh ở riêng, mọi chi phí lớn nhỏ trong nhà đều do quỹ chung chi trả, vợ chồng son chúng nó cần nhiều tiền thế để làm gì.
Hơn nữa trong nhà cũng kh bạc đãi chúng nó, cho thằng hai cưới trước đã đành, căn nhà mới cũng để chúng nó ở. Đám cưới tuy nhà gái kh đến, nhưng những gì cần đều kh thiếu một thứ, đến cả đồ đạc, chăn đệm trong phòng, chén trà, bát đũa ăn cơm đều là sắm mới.
Số tiền này thím Kim Phượng nhất quyết nắm trong tay, kh thể nào chỉ vì thằng hai cưới trước mà mặc kệ các em khác trong nhà.
“Thế thì lạ thật, bà nói kh cho chúng nó tiền, nhưng th dạo này nhà thằng hai mua sắm hơi nhiều đ.” Phương Kiến Quốc lại chọc chọc bà xã trên giường.
“Chắc là tiền riêng của Hồng Mai, c ểm của nó l đâu.” Thím Kim Phượng quay , kh kiên nhẫn.
“Mai bà vẫn nên qua xem , đừng để hai đứa nó gây ra họa.” Phương Kiến Quốc tiếp tục dặn dò.
“Biết , ngủ !”
Thím Kim Phượng dứt khoát.
Trong phòng lại một lần nữa trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng gió bấc gào thét ngoài cửa sổ.
“Rầm rầm rầm!”
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Chu Nghiên vừa nấu cơm xong, đang chuẩn bị bóc quả trứng luộc cho vào cháo ăn, thì nghe th bên ngoài tiếng đập cửa dồn dập.
Cô mở cửa, gõ cửa là Hạ Dương, tr vẻ mặt ta vẻ hơi lo lắng.
“ vậy?” Chu Nghiên còn tưởng nhà ta chuyện.
Ai ngờ Hạ Dương th cô, ngược lại lại bình tĩnh hơn: “Nhà chị bị lợn rừng tấn c, chị xem… cửa còn bị húc hỏng . May mà là cửa sắt, nếu là cửa gỗ chắc lợn rừng đã vào sân làm bị thương .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mang-theo-10-ty-vat-tu-o-nien-dai-nam-vung/chuong-63-phong-xa-xem-ra-dam-lon-rung-tren-nui-sap-gap-hoa-roi.html.]
vừa xem dấu vết gần đây, lợn rừng chạy vào núi là biến mất, nhưng trên mặt đất vết máu, chắc c làm nó bị thương, lợn rừng đuổi đến nhà chị thì mùi biến mất…
Lợn rừng đã coi nhà chị là kẻ thù , kh chừng lần này đến chỉ để do thám địa hình, nó sẽ kéo bầy kéo đàn đến trả thù đ.”
Hạ Dương vẻ mặt nghiêm trọng, lợn rừng thân hình khổng lồ, đến cả lớn một gặp một con cũng kh đối phó nổi, hơn nữa loại động vật này còn thù dai.
M năm trước, trong thôn dùng s.ú.n.g săn vào núi b.ắ.n lợn rừng, kết quả chỉ b.ắ.n c.h.ế.t một con lợn con, vác về cả nhà hầm ăn.
Nửa tháng sau, một bầy lợn rừng ban đêm x vào nhà thợ săn, c.ắ.n c.h.ế.t đứa con ba tuổi.
Chu Nghiên: “…”
Phân tích của cũng lý đ, nhưng mà này bạn, thực ra làm con lợn bị thương chính là .
cũng kh cố ý, là nó chủ động tấn c, chỉ tự vệ chính đáng mà thôi.
“Vậy chẳng chúng ta sắp nhiều thịt heo để ăn .” Chu Nghiên giả vờ nói nhẹ nhàng.
“Bầy lợn rừng trên núi nguy hiểm.”
Hạ Dương th Chu Nghiên hoàn toàn kh nghe lọt tai, dường như cũng kh biết giải thích thế nào.
“Kh đâu, nhà chắc c lắm.”
Chu Nghiên lại mong lợn rừng xuống núi, chỉ cần đừng là lợn quá già… cô sẽ thu hết.
“ đến sau núi làm gì?” Chu Nghiên lại nghĩ rằng Hạ Dương chắc kh cố tình đến tìm , mà là sau núi tình cờ th dấu vết lợn rừng xuất hiện.
“ vào núi dạo một vòng.” Hạ Dương lẩm bẩm, giọng nhỏ lại.
“Một vào núi chẳng nguy hiểm .” Chu Nghiên th dáng vẻ căng thẳng của Hạ Dương, tiếp tục nói: “Nếu kh nói thật cho biết, sẽ tìm Hạ nói chuyện đ.”
“Đừng…” Hạ Dương lo lắng, cả khuôn mặt nhăn nhó, mới nói: “Ông nội dạo này hay bị thấp khớp, muốn vào núi xem thỏ hoang kh, làm cho một bộ bọc đầu gối bằng da thỏ.”
Đôi tay lộ ra của Hạ Dương đầy những vết nứt nẻ, nhỏ n gầy gò, nhưng lại kiên cường.
Ánh mắt Chu Nghiên khẽ thay đổi, nhóc này quả là một nhân tài thể đào tạo.
“Nếu thật sự muốn vào núi, ngày mai đến tìm .” Chu Nghiên nói xong câu đó, liền nhét vào tay Hạ Dương một quả trứng gà luộc nóng hổi đuổi .
Hạ Dương cầm quả trứng gà, chút ngẩn , kh biết lời Chu Nghiên vừa nói ý gì.
Chu Nghiên về nhà sau đó tâm trạng kh tồi, thực ra cô nên sớm bồi dưỡng vài tin cậy. Lúc này là tháng 11 năm 1975, cách cột mốc quan trọng năm 1978 còn hơn hai năm nữa… cô chuẩn bị sớm, tr thủ làn gió xuân cải cách để làm giàu.
Đứa trẻ Hạ Dương này kh tồi, hoàn cảnh gia đình cũng đơn giản, Chu Nghiên định bắt đầu từ ta.
Mặc kệ Hạ Dương về nhà do dự rối bời thế nào, Chu Nghiên vẫn vui vẻ chuẩn bị dụng cụ vào núi.
Hạ Dương cầm quả trứng gà Chu Nghiên cho, thất thần về nhà.
Ông Hạ cháu trai bộ dạng phong trần mệt mỏi, hỏi một câu: “Trứng gà ở đâu ra vậy?”
Lần trước khi trưởng thôn đến hỏi chuyện mất trứng, đã hết lời bảo vệ cháu .
Nhưng âm thầm vẫn để ý kỹ hành vi của Hạ Dương, cha mẹ đứa trẻ đều kh ở đây, kh thể dạy hư nó được!
“Là của chị trí thức cho… chị bảo mai giúp chị một việc.” Hạ Dương nói xong ai cho, lại lập tức thêm một câu.
Vì nội chắc c sẽ kh để nhận kh đồ của khác.
Tuy chị trí thức trước đây cũng mang đến nhiều đồ ăn, nhưng sau đó nội ngày nào cũng bắt vào núi nhặt củi mang qua cho chị.
“Chị trí thức là tốt, muốn giúp việc gì thì cứ nh nhẹn lên, đừng ham đồ của ta.”
Nghe nói là Chu Nghiên việc tìm Hạ Dương, Hạ yên tâm, một cô gái thì thể chuyện gì chứ, chắc là đồ đạc trong nhà hỏng kh biết sửa thôi.
“Vâng, con biết ạ.”
Hạ Dương nghiêm túc đáp.
Trong lòng cũng âm thầm quyết định, ngày mai sẽ xem, rốt cuộc cô muốn làm gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.