Mang Theo 10 Tỷ Vật Tư Ở Niên Đại Nằm Vùng
Chương 64: Chị đây không ở giang hồ, nhưng thân mang tuyệt kỹ
Sáng sớm đạp sương, Chu Nghiên thu dọn đồ đạc vào núi, đeo chiếc gùi lên lưng.
Đây cũng là để che mắt khác, cô cần thứ gì thể giả vờ là l từ gùi ra.
Hạ Dương ăn sáng xong liền đến, th Chu Nghiên đang nhàn nhã ngồi trước cửa nhà .
“Chị biết trước là sẽ đến à?”
Hạ Dương vẻ lo lắng bất an, cảm th kh an toàn chút nào.
“Dù kh cùng , chẳng cũng định vào núi ? ở đây chờ thì thế nào cũng gặp được thôi.”
Chu Nghiên đứng dậy, đeo gùi lên.
“Vậy nói trước, kh đối phó được với m con thú lớn trong núi đâu. Nếu gặp nguy hiểm chị chạy ngay lập tức… chạy thật nh vào.” Hạ Dương dặn dò như một cụ non.
“Yên tâm , đối phó được.” Chu Nghiên tràn đầy tự tin.
Hạ Dương: “…”
thể đừng khoác lác được kh, sẽ c.h.ế.t thật đ.
Hạ Dương cúi gằm đầu, nghĩ nếu thật sự gặp nguy hiểm thì đành hy sinh vậy.
Dù chị trí thức tuy chút ng cuồng tự đại, nhưng vẫn đối xử tốt với nhà , với nội cũng tốt…
Hạ Dương đang miên man suy nghĩ, nhưng sau khi vào núi, hoàn toàn kh thời gian để nghĩ đến những chuyện vớ vẩn đó nữa.
Vì phát hiện ra bước chân của thậm chí kh theo kịp tốc độ đường của Chu Nghiên.
“Chị… chị Chu, chị nh thật đ.”
Hạ Dương chút mệt.
Chu Nghiên quay đầu lại, nhướng đôi mày th tú như núi xa: “Mới tí đường đã mệt à?”
Giọng ệu này chút đáng ghét.
Hạ Dương xung qu, con đường này chưa từng qua, nhưng nơi này chắc c sâu hơn những lần trước.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Phía trước là những cánh rừng th và bạch dương bạt ngàn. Vì lá đã rụng và tuyết đã rơi, sườn núi chủ yếu mang một màu xám nhạt.
Gió lạnh xào xạc, thỉnh thoảng cuốn lên một đám lá khô, ném vào hai .
“Chúng ta sâu quá , sẽ nguy hiểm.” Hạ Dương bất an nhắc nhở.
“ muốn tìm thỏ, bên ngoài làm gì .”
Dù vòng ngoài cũng đã bị trong thôn săn hết .
Hạ Dương mím môi, cảm th đối phương nói lý.
“Đi thôi, chắc c kh để xảy ra chuyện đâu.”
Chu Nghiên quàng chiếc khăn cổ chặt hơn một chút, che cả miệng mũi, tiếp tục về phía trước. Khi qua một con dốc lộng gió, cô kh nhịn được mà phàn nàn: “Gió ở chỗ các thổi cứ như đang c.h.ử.i vậy.”
Đây là còn may hôm nay kh tuyết, nếu tuyết thì gió rít lên như bão, rát cả tai.
Hạ Dương: “Hay là chúng ta trong rừng .”
Còn thể che c bớt gió.
“Khoan đã…”
Chu Nghiên bỗng nhiên dừng bước, từ trong lòng lôi ra một thứ.
Hạ Dương kỹ, phát hiện đó là một cái ná.
Chu Nghiên lại móc ra một viên đá từ trong ngực, nhắm vào một nơi nào đó và bắn.
Vèo một tiếng.
Một vật trong rừng cây rơi xuống theo tiếng động.
Cái ná chuẩn thật!
Hạ Dương chạy tới, phát hiện đó là một con gà rừng.
Mùa đ bắt gà rừng trong rừng khó, vì l của chúng màu giống cỏ khô, gần như kh thể th.
Hạ Dương mang về định đưa cho Chu Nghiên, nhưng Chu Nghiên lại hất cằm ra hiệu: “Bỏ vào gùi của , mang về.”
Hạ Dương biết Chu Nghiên kh khách sáo giả tạo, nên bỏ con gà vào gùi và cảm th hôm nay đã đủ .
“Chúng ta còn vào sâu nữa kh?”
“ thế… Còn trẻ mà dễ thỏa mãn vậy, vào sâu hơn nữa còn đồ tốt.”
Chu Nghiên kh mù quáng dẫn Hạ Dương , cô muốn xem giới hạn của ta ở đâu.
“Đi thôi.”
Hạ Dương c.ắ.n răng nói.
Hai lại về phía trước năm cây số, trong lúc đó b.ắ.n c.h.ế.t sáu con gà rừng, còn tìm th một ổ thỏ béo đang chuẩn bị trú đ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mang-theo-10-ty-vat-tu-o-nien-dai-nam-vung/chuong-64-chi-day-khong-o-giang-ho-nhung-than-mang-tuyet-ky.html.]
Mỗi khi gặp con mồi, thường là Chu Nghiên ra tay.
Hạ Dương nghiêng đầu , kh biết ná của đối phương luyện thế nào mà vừa hiểm vừa chuẩn.
Ngay khi Chu Nghiên định tiếp tục tới, Hạ Dương dùng sức giữ chặt cô lại.
Lần này vô cùng kiên quyết.
“Phía trước là khe núi sâu, bên trong còn sói hoang. Chúng ta đang mang đồ trên , một khi gặp sói thì chẳng giữ lại được gì, mà còn nguy hiểm đến tính mạng. Quay về .”
“… Thỏa mãn chưa?” Chu Nghiên lại hỏi.
“Kh chuyện hài lòng hay kh, mà là năng lực hiện tại của chưa đủ tư cách để vào núi sâu như vậy.”
Hạ Dương sợ Chu Nghiên lại về phía trước, tay áo của cô đã bị túm đến nhăn nhúm.
“Đi thôi… về.”
Lần này Chu Nghiên kh kiên trì tiếp, thậm chí kh nói nhiều lời mà dứt khoát quay .
Hạ Dương gãi đầu, chút kh hiểu được suy nghĩ của đối phương.
Ông nội nói kh sai, lòng dạ phụ nữ khó đoán nhất.
Xuống núi thực ra còn khó hơn, may mà Chu Nghiên nhớ đường, gần như kh vòng một chút nào đã đưa Hạ Dương ra ngoài.
Trước khi ai về nhà n, Hạ Dương muốn đưa hết số con mồi săn được cho Chu Nghiên, nhưng bị cô từ chối, hai chia đôi.
“Ngày mai còn đến tìm kh?”
Chu Nghiên đứng trước cửa nhà , giống như một bà chị xấu tính đang dụ dỗ trẻ con.
Hạ Dương: “…”
Tại ngày mai lại vào núi nữa?
Hơn nữa đối phương một quãng đường xa như vậy, kh th đau chân ?
“Thôi, ba ngày nữa .” Chu Nghiên lẩm bẩm: “… Để cho nhóc nghỉ ngơi một chút.”
“ kh cần nghỉ ngơi, lúc nào cũng thể lên núi.”
Hạ Dương nghe th lời thì thầm cuối cùng của cô, kh là trẻ con.
“Biết , về sớm .”
Chu Nghiên qua loa xua tay.
Hôm nay cô hài lòng với cuộc khảo sát về Hạ Dương, dám liều, dám x pha nhưng kh kh ểm dừng, lúc mấu chốt thể giữ vững nguyên tắc và kịp thời rút lui.
Cho nhóc này một ểm đạt chuẩn vậy.
Hạ Dương cõng chiếc gùi nặng trĩu, bước chân lảo đảo xuống núi. Chuyện xảy ra hôm nay cứ như một giấc mơ.
Chẳng lẽ chị trí thức là truyền nhân của môn phái c phu nào đó, rủ cùng vào núi là để truyền thụ võ nghệ?
Nếu kh tại lại thể hiện tuyệt kỹ b.ắ.n ná đó…
“Này, nhóc con nhà họ Hạ. Muộn thế này mày từ đâu về đ!”
Cầm cây chổi lớn quét đường, lão Vương mặt rỗ th Hạ Dương từ sau núi xuống, cao giọng hô.
Lá rụng trên con đường này hết lớp này đến lớp khác, bao giờ mới quét xong. Lại kh ai nói chuyện phiếm với lão, ngày tháng này thật là nhàm chán c.h.ế.t được.
Hạ Dương túm chặt dây gùi, liếc mắt lão Vương mặt rỗ: “Quét đường của , hỏi linh tinh làm gì, cẩn thận lười biếng lại bị trưởng thôn phạt đ.”
“Hừ, thằng r con. Cho mày mặt mũi dám nói với mày như thế à, xem tao đ.á.n.h mày kh.”
Lão Vương mặt rỗ chuyên bắt nạt kẻ yếu, th Hạ Dương là một đứa trẻ, trong thôn lại kh họ hàng thân thích nên lên mặt, giơ chổi lên định đ.á.n.h Hạ Dương.
Nếu là ngày thường, Hạ Dương chắc c sẽ so tài với lão.
Nhưng hôm nay trên đang cõng cả một gùi tài sản, kh thèm để ý đến lão Vương mặt rỗ, cất bước chạy .
Lão Vương mặt rỗ giơ chổi đuổi theo hai bước, cuối cùng thở hổn hển chống đùi thở dốc.
“Thằng nhóc… r con, chạy nh thật…”
Phương Cảnh Vân đẩy xe đạp qua con đường lớn trong thôn, th cảnh lão Vương mặt rỗ thở dốc.
“ nói này bác, quét đường thôi mà cũng mệt thế à.”
“Hừ, tao đang dạy dỗ thằng r con đ.”
Lão Vương mặt rỗ phủi bụi trên , đứng thẳng lên: “Mày lại đâu đ, muộn thế này mới về.”
“Đi lên thị trấn…”
Phương Cảnh Vân nghĩ đến chuyện bà xã dặn dò, lập tức ngưng câu chuyện.
Cũng kh thèm để ý đến lão Vương mặt rỗ, đạp xe xa.
“Phì phì… từng đứa một, chẳng thứ tốt đẹp gì.”
Lão Vương mặt rỗ một đứng trong gió lạnh, c.h.ử.i rủa hai vừa về hai hướng đ tây.
Chưa có bình luận nào cho chương này.