Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mạnh Bà Đều Là Tỷ Muội Thân Thiết Của Ta: Ta Sao Lại Sợ Quỷ Chứ ?

Chương 24:

Chương trước Chương sau

Tô Th Miểu ngủ thẳng đến nửa đêm mới mở mắt, lau khóe miệng đầy nước dãi, vươn vai lật .

“Tô cô nương cuối cùng cũng tỉnh .” Lưu chưởng quỹ tay cầm nến đang cháy, mặt tươi cười đến bên Tô Th Miểu.

“Ưm.”

Tô Th Miểu Triệu Ngọc đang ngồi bên cạnh, “Bắt đầu , sai thắp đèn.”

Lưu chưởng quỹ lập tức búng tay, trong phòng tức thì sáng bừng lên, căn phòng này đã lâu kh sáng như vậy.

Tô Th Miểu: …

“Ta nói là thắp sáng bảy ngọn đèn bên ngoài kia.”

“Đã thắp sáng , thiếu phu… Tô tiểu thư.”

Lưu chưởng quỹ ân cần nói.

Tô Th Miểu cảm th chỉ ngủ một giấc mà Lưu chưởng quỹ này lại vẻ kh bình thường cho lắm.

Nàng nhíu mày đứng dậy về phía cửa. Lưu chưởng quỹ liền sải bước vọt lên phía trước mở cửa, sau đó làm động tác mời.

Lúc này Triệu Ngọc cũng theo ra. Đã lâu y kh mặc đồ bình thường ra ngoài, lần nào cũng là buổi tối khoác chiếc áo choàng lớn dày cộp ra ngồi một lát bên ngoài, hít thở kh khí.

Tô Th Miểu vừa giơ tay còn chưa kịp nói gì thì Lưu chưởng quỹ đã sai khiêng hai chiếc ghế thái sư ra, ở giữa còn đặt một cái bàn nhỏ bày trà nước, dưa và ểm tâm.

“Điều giáo kh tệ.”

Tô Th Miểu ngồi xuống, lười biếng tựa lưng vào ghế, hai chân bắt chéo, Triệu Ngọc nói.

Triệu Ngọc cũng thuận thế ngồi xuống, khẽ cười nói với Tô Th Miểu: “Tô cô nương nếu thích, ta thể tặng nàng.”

Lưu chưởng quỹ...

C tử đây là muốn tặng y làm quà ư?

Tô Th Miểu xua tay: “Xấu quá, ta kh cần.”

Lưu chưởng quỹ...

“Thôi được , ngươi bảo tất cả hạ nhân đang hầu hạ lui xuống , lát nữa cảnh tượng sẽ làm ta sợ hãi.”

Triệu Ngọc nghe vậy liền nháy mắt ra hiệu cho Lưu chưởng quỹ. Lưu chưởng quỹ dẫn đám hạ nhân lặng lẽ lui xuống.

Tô Th Miểu lúc này mới móc ra tấm phù chú đeo ở thắt lưng, miệng lẩm bẩm vài câu nghe chừng như đang đùa giỡn, Triệu Ngọc chỉ cảm th bên tai một luồng gió lạnh thổi qua.

Tấm phù chú theo gió dán lên cây hòe.

Kh lâu sau, xung qu liền vang lên những tiếng trẻ con gọi hồn, lúc khóc lúc cười. Cây hòe già bắt đầu rung lắc ngày càng dữ dội.

Vô số lá cây bay về phía chỗ bọn họ đang ngồi. Triệu Ngọc chỉ cảm th toàn thân căng cứng, nhưng bản năng lại muốn đứng dậy che c cho Tô Th Miểu, nhưng khi th nàng vẫn thản nhiên uống trà, y lại ngồi xuống.

Những chiếc lá sắp bay đến trước mặt Tô Th Miểu thì đột nhiên dừng lại giữa kh trung.

Tô Th Miểu đặt chén trà xuống, nhàn nhạt nói một câu: “Về .”

Lá cây kh động.

“Kh nghe lời sẽ bị đánh m.ô.n.g đó.”

Triệu Ngọc...

Tô Th Miểu vừa định giơ tay lên thì những chiếc lá đã nh chóng rơi xuống, bị một trận gió thổi dồn lại dưới gốc cây hòe.

Tô Th Miểu đặt chén trà xuống, đứng dậy đến trước đám lá cây ngồi xổm xuống. Triệu Ngọc chỉ th miệng nàng đóng mở, nhưng kh nghe rõ nàng đang nói gì.

Khi nàng đứng dậy trở lại, tấm phù chú trên cây hòe đột nhiên tự bốc cháy, cây hòe già vốn x tốt cành lá rậm rạp nay lại khô héo rõ rệt bằng mắt thường...

Triệu Ngọc kinh hãi mở to mắt. Những đạo sĩ kia đều bày lôi đài, dùng kiếm gỗ đào khoa tay múa chân, còn nàng lại...

Tô Th Miểu trở lại chỗ ngồi: “Được , ngày mai cứ cho chặt cái cây này .”

“Chặt ... nữa?”

“Đem đốt làm củi là được .”

Tô Th Miểu tùy tiện nói.

Đan Đan

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Vậy là xong chuyện ?”

“Vậy ngươi còn muốn thế nào? Muốn ta biểu diễn một màn nữa ?”

Triệu Ngọc nghe vậy vội vàng đứng dậy xin lỗi: “Triệu mỗ kh ý đó, chỉ là ta quá đỗi ngạc nhiên khi chuyện đã làm khó Triệu thị tộc ta gần trăm năm nay lại bị cô nương tùy tiện hóa giải.”

“Triệu mỗ nhất thời chút chấn động.”

“Vốn dĩ kh chuyện gì to tát, những các ngươi tìm đều chỉ là học nghệ kh tinh mà thôi.”

“Được , ngươi chuẩn bị những thứ đã hứa với ta, ngày mai đưa đến Th Phong viện của Thẩm phủ, cùng với tất cả ngân lượng cất giữ của Hà Xuân Hoa. Thời gian kh còn sớm nữa, ta về trước đây.”

“Ta sẽ sai tiễn cô nương về.”

Triệu Ngọc vốn muốn nói nếu kh ngại thì thể nghỉ lại trong phủ một đêm, nhưng nghĩ lại thì lại th kh tốt cho d tiếng của Tô Th Miểu, nên lời đến miệng liền đổi.

Tô Th Miểu quay lưng về phía Triệu Ngọc vừa vừa xua tay: “Kh cần.”

Tô Th Miểu rời khỏi Triệu thị tiền trang, tiện đường ghé qua Túy Tiên Lầu giao thuốc cho cô nương đang đón khách ở cửa.

“Đây là c tử nhà ta sai ta mang đến chuyển giao cho lão bản nương của các ngươi.” Nói xong liền chuồn mất.

Nếu kh hôm nay nàng mặc nữ trang, lại kh tiệm may nào mở cửa vào giờ này, nàng nhất định sẽ vào uống vài chén.

Trở về Th Phong viện, Tiêu Cảnh Trì đang ngồi bên bàn, tay cầm một cuốn sách đọc.

Khoảnh khắc th Tô Th Miểu bước vào, khép cuốn sách lại, dịu dàng nói: “Vãn Vãn về à?”

Tô Th Miểu bĩu môi, hai tay kho trước ngực, nghiêng đầu, giễu cợt nói: “Vãn Vãn của phát bệnh , kh muốn để ý đến đâu nha~”

Tiêu Cảnh Trì khẽ cười hai tiếng, đưa tay kéo cánh tay Tô Th Miểu, một tay kéo nàng vào lòng, Tô Th Miểu thuận thế ngồi trên đùi Tiêu Cảnh Trì.

“Ta nếu kh nói như vậy, sau này theo tính cách của nàng e rằng sẽ đắc tội kh ít . Sẽ kh ai so đo với một kẻ ên đâu.”

Điều Tiêu Cảnh Trì kh nói ra là, cũng sẽ kh ai đánh chủ ý lên một kẻ ên. Hôm nay th ánh mắt kh che giấu được sự kinh ngạc của Thái tử khi Tô Th Miểu.

Trong lòng kh khỏi dâng lên vài phần cảm giác nguy hiểm.

Nhưng kh lâu sau đó, liền biết đã tính toán sai lầm duy nhất trong đời này. Cho dù Tô Th Miểu là kẻ ên chăng nữa, vẫn vô số tình địch ngày ngày mong ngóng bọn họ hòa ly...

Tô Th Miểu bị hành động này của Tiêu Cảnh Trì cùng giọng nói trầm thấp đầy từ tính khiến cho gò má ửng hồng. Mặc dù nàng ngày ngày miệng vẫn luyên thuyên muốn ngủ với này kia, nhưng thực sự chưa từng hành động thân mật như vậy với bất kỳ nam tử nào, ngoại trừ một hai lần khi chữa thương cho kia ở Thiên Đình... Chết thật, hình như bị chọc ghẹo ngược .

Tiêu Cảnh Trì th vẻ lúng túng của Tô Th Miểu, ngón tay nhẹ nhàng gãi nhẹ mũi nàng: “Thì ra là một con hổ gi.”

Tô Th Miểu phản ứng lại, bất phục nói: “Ngươi nói ai là hổ gi?!”

“Tin hay kh thì ta sẽ dẫn tiểu đệ của chơi cầu trượt, loại trượt vào trượt ra đó.”

Tiêu Cảnh Trì nghi hoặc nói: “Nàng muốn dẫn Thụy nhi chơi gì?”

“Kh tiểu đệ đó, là tiểu đệ này.” Tô Th Miểu nhún nhảy m.

Tiêu Cảnh Trì...

“Những lời hổ lang kỳ lạ này nàng học từ đâu vậy?”

“Cô nãi nãi ta đây vô sư tự th.”

“Ta kh tin, trừ phi...”

“Trừ phi cái gì?”

Tiêu Cảnh Trì kh nói gì, khóe miệng nở nụ cười, cúi đầu phủ xuống...

Tô Th Miểu chỉ cảm th môi mềm mại lạnh lẽo, nhất thời sững sờ trợn tròn đôi mắt đen láy.

Tay Tiêu Cảnh Trì nhẹ nhàng véo một cái vào eo Tô Th Miểu: “Ồ.”

Tô Th Miểu theo bản năng kêu lên. Tiêu Cảnh Trì thừa dịp nàng mở miệng, thè lưỡi vào. Tô Th Miểu hồi thần lại vụng về đáp lại.

Nửa nén nhang sau, Tiêu Cảnh Trì mới bu ra. Tô Th Miểu bị hôn đến khó thở, vừa được tự do liền hít thở từng hơi thật sâu.

Phản ứng lại, nàng che miệng : “Sơ hôn của ta... cứ thế mất ư?”

Dù kiếp trước đầu thai làm nam nhân cũng chỉ là qua loa cho lệ, khi nàng xuyên qua thì nam nhân đó đã ở tư thế chuẩn bị sẵn sàng, nàng vừa kịp phản ứng định giúp đó hoàn thành động tác tiếp theo thì đã bị lão Hắc câu về Địa phủ, thậm chí còn chưa kịp th kích thước của thứ đó...

Tiêu Cảnh Trì nghe vậy, khóe miệng càng nhếch lên cao hơn: “Thật trùng hợp, phu quân của nàng ta cũng là sơ hôn, vậy nên nàng kh hề thiệt thòi đâu.”

Nha đầu này ngày nào cũng ra vẻ từng trải chiến trận, kh ngờ thực chất lại là hổ gi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...