Mạnh Bà Đều Là Tỷ Muội Thân Thiết Của Ta: Ta Sao Lại Sợ Quỷ Chứ ?
Chương 25:
Đây là đang ghen ?
Sáng sớm hôm sau.
Tô Th Miểu vẫn còn đang ngáy ngủ.
Tiểu La Bặc Đầu liền đẩy cửa x vào: “Đại ca, bên ngoài Thẩm phủ nhiều , nói là đến tìm phụ vương.”
Tiêu Cảnh Thụy vốn đang chơi bên ngoài phủ, th một đám hùng hậu kéo đến cửa Thẩm phủ, vốn tưởng là đến tìm nhà họ Thẩm, kh ngờ lại là đến tìm phụ vương . Nên vội vàng chạy đến báo với trưởng.
Tiêu Cảnh Trì nh chóng đắp chăn cho Tô Th Miểu, lạnh giọng nói: “Lần sau nhớ gõ cửa.”
“Ồ.”
Tiêu Cảnh Thụy tủi thân đáp một tiếng. Đại ca vậy, trước đây cũng toàn làm vậy mà.
“Ra ngoài xem .”
Tiêu Cảnh Trì tự đẩy xe lăn nhẹ nhàng ra ngoài. Lúc này Bình Vương phi cũng vừa nhận được tin, đang chuẩn bị ra cổng phủ xem xét tình hình.
Ba đến cổng Thẩm phủ, chỉ th Lưu chưởng quỹ của Triệu thị tiền trang cung kính bước tới cúi đầu: “Tham kiến Vương phi, Thế tử, Tiểu quận gia.”
Triệu thị tiền trang giàu bậc nhất cả nước, nên những quan chức địa vị thấp hơn thường nể Lưu chưởng quỹ ba phần.
Bình Vương phi khách khí hỏi: “Lưu chưởng quỹ hôm nay đến đây là...?”
Lưu chưởng quỹ nghiêng l từ tay tùy tùng phía sau một chiếc hộp gấm, cung kính dâng lên: “Tiểu nhân đến để hoàn trả phủ đệ của Bình Vương phủ.”
“Còn chiếc xe ngựa này nữa,” Lưu chưởng quỹ chỉ vào cỗ xe ngựa xa hoa phía sau, thể sánh ngang với phượng liễn của Hoàng hậu, “Ngoài ra trong xe ngựa còn một số đồ vật là do c tử nhà ta tặng, mong Vương phi và Thế tử đừng chê.”
Bình Vương phi cúi đầu Tiêu Cảnh Trì, chút khó xử mở miệng: “Lưu chưởng quỹ, đây kh vẫn chưa đến năm năm ? Huống hồ bây giờ chúng ta cũng kh bạc để chuộc...”
“Vương phi hiểu lầm ,” Lưu chưởng quỹ vội vàng giải thích: “Tiền chuộc vương phủ thì nghĩa nữ của Vương phi đã trả . Ngoài ra đây là toàn bộ ngân lượng cất giữ của Hà c tử, theo yêu cầu, đã được l ra hết.”
“Nghĩa nữ của bản phi?” Bình Vương phi nhất thời chút kh thể lý giải nổi suy nghĩ, “Lưu chưởng quỹ nhầm lẫn kh?”
Lưu chưởng quỹ chỉ nghĩ Bình Vương phi kh biết bản lĩnh của nghĩa nữ , liền giải thích: “Đúng vậy, đúng vậy, quả thật là nghĩa nữ Tô Đại Pháo của . Nàng đã chữa khỏi căn bệnh kinh niên của c tử nhà ta, đây đều là lễ tạ ơn.”
“Tô... Đại Pháo?”
Bình Vương phi còn muốn nói thêm gì đó thì Tiêu Cảnh Trì khóe miệng giật giật mở miệng: “Vất vả cho Lưu chưởng quỹ , mẫu phi cứ nhận hết mọi thứ , hai ngày nữa chúng ta sẽ chuyển về.”
Lưu chưởng quỹ cúi thấp hơn nữa: “Thế tử nói gì vậy, đây đều là những gì tiểu nhân nên làm. C tử nhà ta nói , sau này Bình Vương phủ chỗ nào cần dùng đến bạc, cứ việc mở lời.”
“Còn một việc nữa...”
Chưởng quỹ Bình Vương phi: “Kh biết Đại Pháo cô nương đã hôn phối chưa? Nếu chưa... c tử nhà ta nguyện dùng toàn bộ Triệu thị làm sính lễ cầu hôn Đại Pháo cô nương.”
Đương nhiên nửa câu sau kh c tử nói, mà là mẹ của c tử, vị phu nhân đang ăn chay niệm Phật ở chùa Th Sơn, sau khi xem thư của đã thu xếp đồ đạc suốt đêm, sáng sớm hôm nay đã trở về phủ. Sau khi th con trai thực sự đã khỏi bệnh, lại nghe lại lời kể của hạ nhân một lần nữa, liền chuyển tất cả những thứ giá trị trong phủ vào xe ngựa. Nếu kh y ngăn lại, cả kho đồ suýt chút nữa đã bị dọn sạch...
Bình Vương phi lúc này cũng đã phản ứng lại, nghĩa nữ Tô Đại Pháo trong lời Lưu chưởng quỹ chính là Tô Th Miểu.
Con trai lớn của nàng đeo mặt nạ nên kh rõ biểu cảm, nhưng nàng thể cảm nhận được nhiệt độ xung qu ngay lập tức giảm xuống ểm đóng băng.
Vội vàng giải thích: “Lưu chưởng quỹ, bản Vương phi kh nghĩa nữ nào cả, ngươi nói chắc là con dâu vừa mới gả về kh lâu của ta.”
Lưu chưởng quỹ chút kh tin: “Vương phi nói là... đích nữ của Tô Thượng thư, vị Thế tử phi bị dọa cho mắc bệnh ên đó ?”
Nói xong lại th kh ổn, vội vàng giải thích: “Vương phi thứ tội, tiểu nhân kh ý châm chọc.”
Bình Vương phi kh hề tức giận: “Chính là vậy.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lưu chưởng quỹ vốn dĩ tin chắc mười mươi, nghe xong lời này thì chân mềm nhũn suýt chút nữa kh đứng vững. Lúc đến phu nhân đã dặn dò , dù con cũng kh , cứ ném tiền ra bắt bọn họ hòa ly là được, dù thì nàng dâu này là cưới cho bằng được. Nhưng kh ngờ Tô Đại Pháo lại là Thế tử phi, y vội vàng cúi đầu khom lưng: “Nếu đã như vậy, tiểu nhân xin kh làm phiền nữa.”
Vội vàng cho khiêng đồ vào trong, dẫn theo tùy tùng, đôi chân thoăn thoắt chạy .
nh chóng trở về bẩm báo phu nhân và c tử, để cùng bàn bạc đối sách. Cô nương Đại Pháo chỉ thể là thiếu phu nhân của Triệu phủ, ngay cả Chiến Thần Thế tử cũng kh được.
Chẳng nói đích nữ của Tô Thượng Thư này bị quỷ quái dọa cho phát ên ? lại thể bắt quỷ chữa bệnh được? Chẳng lẽ Bình Vương phi kh vừa mắt nhà thương gia mà cố ý nói vậy?
Xem ra ều tra cho rõ ràng.
Đan Đan
Sau khi Lưu chưởng quỹ rời , Tiêu Cảnh Trì lạnh mặt trở về Th Phong viện, vào trong phòng liền khóa trái cửa.
“Mẫu phi, đại ca làm vậy?” Tiêu Cảnh Thụy chút ngẩn ngơ, trước đây đại ca luôn giữ vẻ ềm tĩnh như thể trời sập cũng chẳng liên quan đến .
giờ một ngày lại đổi tám trăm kiểu cảm xúc.
Bình Vương phi khoác vai nhi tử út của , vẻ mặt như đang xem kịch, “ trưởng của con là đang ghen đó.”
Tô Th Miểu một giấc ngủ say đến khi mặt trời đã lên cao ba sào, vừa mở mắt liền th Tiêu Cảnh Trì đang lặng lẽ chằm chằm vào nàng.
Nàng dụi dụi vệt nước dãi chảy ra từ khóe miệng, “Trên mặt ta chữ ?”
Tiêu Cảnh Trì gật đầu.
Tô Th Miểu ngạc nhiên, thật sự chữ ? “Viết gì vậy?”
“Tô Đại Pháo.”
Tiêu Cảnh Trì nheo mắt, khóe miệng nhếch lên, ba chữ bật ra từ kẽ răng.
Tô Th Miểu đảo mắt, “Làm biết nghệ d của ta?”
Tiêu Cảnh Trì vẻ mặt ềm tĩnh của Tô Th Miểu, hàm răng sau như muốn nghiến nát, “Bản thế tử còn biết nàng tự xưng là nghĩa nữ của mẫu phi!”
“A… ha… ha ha ha, cái này á… chẳng là để hái bạc ? Nếu kh nói là Thế tử phi, e là họ sẽ nghĩ ta ên mà kh cho ta hái nữa.”
“Vậy nàng biết kh, ta sắp mang sính lễ đến đó!”
“Sính lễ? Sính lễ gì?”
Tiêu Cảnh Trì vẻ mặt ngơ ngác của Tô Th Miểu, hiểu rằng nàng bị ta nhắm tới mà vẫn kh hay biết, tâm trạng liền tốt hơn đôi chút.
Xem ra nh chóng lo liệu chính sự, tốt nhất là ba năm sinh hai con, vậy xem ai còn dám tơ tưởng.
Th Tiêu Cảnh Trì kh nói lời nào, Tô Th Miểu chợt nhận ra, đây là của Triệu phủ đã tới . Nàng vội vàng lật quỳ bò trên giường, đối mặt với Tiêu Cảnh Trì đang ngồi trên xe lăn,
“Họ đã mang đồ đến chưa?”
Tiêu Cảnh Trì nghiến răng gật đầu, “Đều đã đưa tới, còn tặng thêm kh ít lễ vật.”
Nha đầu này kh th ta đang tức giận ?
Tô Th Miểu nghe nói còn đồ tốt, vội vàng trở xuống giường định xem, nào ngờ giây sau, nàng đã trợn tròn mắt kinh ngạc.
“… … …”
Tô Th Miểu chỉ vào Tiêu Cảnh Trì, bị ép lùi liên tục, cuối cùng lùi thẳng về ngồi phịch xuống giường.
“Thế tử phi đây là muốn đâu?”
Giọng nói mê hoặc và đầy từ tính của Tiêu Cảnh Trì vang lên, tà mị về phía Tô Th Miểu.
Tô Th Miểu dáng vẻ của , ngẩn một lúc lâu mới sực tỉnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.