Mạnh Bà Đều Là Tỷ Muội Thân Thiết Của Ta: Ta Sao Lại Sợ Quỷ Chứ ?
Chương 46:
Tô Th Miểu bước tới kéo Phùng Tú Nhi đang nằm bò trên giường quan sát gần xuống.
“Ai bảo ngươi tới?”
Thân thể Phùng Tú Nhi theo Tô Th Miểu, nhưng cái đầu vẫn tạm thời ở lại trên giường.
Tô Th Miểu bất đắc dĩ, lại bước tới ôm đầu Phùng Tú Nhi đặt trở lại cổ nàng ta.
“Ta đang hỏi ngươi đó?”
Phùng Tú Nhi xoay cổ một trăm tám mươi độ, tiếp tục chằm chằm vào hai trên giường.
Miệng lẩm bẩm mơ hồ nói, “Là tướng c của Đại Tiên , bảo ta lén theo dõi .”
“Mà còn theo dõi thật kỹ, đến lúc đó kể lại mọi chuyện cho , sẽ cho ta bánh nướng ăn.”
Tô Th Miểu nhấc chân đá vào m.ô.n.g Phùng Tú Nhi một cái, “Ngươi là quỷ mà kh chút đạo đức nghề nghiệp nào vậy, chỉ vì vài cái bánh nướng mà bán đứng ta?”
“Ta vốn kh muốn đâu, nhưng đó là bánh nướng mà ~” Phùng Tú Nhi chảy nước dãi.
“Lát nữa ra ngoài bàn chuyện này sau, bây giờ thể yên lặng xem ‘phim’ một chút được kh?” Mạnh Bà bay tới bịt miệng hai .
“Ối, Tiểu Y Quan, mẹ kế của eo thật mềm dẻo nha ~ còn làm được tư thế này nữa ?”
Tô Th Miểu che mắt Phùng Tú Nhi, “Cảnh này tiểu quỷ kh nên xem, ngươi ra ngoài tìm m con quỷ khác trong sân mà chơi .”
“Chúng ta xem... xong việc chính sẽ ra ngay.”
Phùng Tú Nhi bĩu môi, “ gì mà kh nên xem chứ, lúc còn sống cha nương ta nửa đêm vẫn thường làm vậy, ta quen .”
“Chỉ là kh được hoa mỹ như bọn họ thôi.”
Tô Th Miểu......
“Bọn họ kh tránh mặt trẻ con ?”
“Trong nhà chỉ một gian phòng, một cái giường sưởi, tránh đâu được? Mà tại tránh chứ?”
“Cha nương ta cũng mỗi lần bắt đầu đều thử gọi tên ta và đệ ta, thật ra bọn họ kh biết là ta vẫn luôn tỉnh táo.”
Tô Th Miểu......
“Thì ra còn nhiều tư thế như vậy, ta nên nghĩ cách nào để nói cho cha nương ta biết đây? Để đỡ tốn c cha ta cứ động mãi, thì ra nương cũng thể động...”
Tô Th Miểu......
“Bà à, muốn đề nghị Diêm Vương mở một lớp học giáo dục sớm ở Địa phủ kh? Về phương diện này?”
Mạnh Bà bận xem ‘phim’ thật, qua loa nói: “Sau này hẵng nói.”
Tô Th Miểu vừa dỗ vừa lừa Phùng Tú Nhi ra ngoài đợi, còn thì chuyên tâm cùng Mạnh Bà xem ‘phim’.
“Gã này cũng khá dai sức đó...” Tô Th Miểu cắn hạt dưa, vắt chéo chân, “Thảo nào lão già thối tha kia trên đầu mọc đầy cỏ x.”
nữ đang ra sức rên rỉ, quay đầu lại giật hốt hoảng, “Ngươi... ngươi... ngươi lại ở đây?”
Tô Th Miểu theo hướng ngón tay Chu Tú Lan chỉ, cúi đầu , “Chết , xem đến hứng chí quá, kh hề để ý thuật ẩn thân đã mất tác dụng từ khi nào.”
Mạnh Bà ngượng ngùng gãi đầu, “Ta muốn thi pháp để bọn họ dừng lại nghiên cứu cho kỹ, hình như vừa nãy ta kích động quá nên làm hỏng .”
Tô Th Miểu ngượng ngùng Chu Tú Lan, “Hay là? Hai cứ tiếp tục? Xong việc chúng ta nói chuyện sau?”
“Nàng yên tâm, ta tuyệt đối kh qu rầy hai , ta cứ ngồi bên cạnh xem thôi.” Tô Th Miểu nói với vẻ mặt nghiêm túc.
Chu Tú Lan hoảng loạn kéo tấm chăn trên giường, che kín .
Đan Đan
“Những gì cần xem thì đã xem hết .” Tô Th Miểu ‘tốt bụng’ nhắc nhở, “Kh cần làm thêm việc này đâu, đều kh ngoài.”
Chu Tú Lan chỉ cảm th mặt nóng ran, nam nhân kia cũng hoảng loạn, vội vàng mặc quần áo một cách lộn xộn, quỳ gối sau lưng Chu Tú Lan.
“Haizzz ~ cái tên tiểu bạch kiểm này.” Mạnh Bà bất mãn tặc lưỡi, “Đúng là kh chút khí phách nào.”
“Ai?” Chu Tú Lan ôm ngực, hoảng loạn qu, “Ai đang nói chuyện vậy?”
Mạnh Bà ngượng ngùng đặt quạt lên môi, “Quên kh thu tiếng .”
Dứt khoát vung quạt tròn, hiện thân ra.
Chu Tú Lan và tên nhân tình Mạnh Bà đột ngột xuất hiện, đang vắt chéo chân ngồi trên một chiếc ghế dựa màu đen bốc khói.
Tay nhẹ nhàng phe phẩy quạt tròn, “Bị phát hiện , kh vui chút nào.”
Nam nhân trợn tròn mắt chỉ vào Mạnh Bà, “Quỷ... quỷ kìa...”
Thân thể thẳng cẳng ngã xuống.
“Ta đâu Hắc Bạch Vô Thường, mà tr đáng sợ đến vậy ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/m-ba-deu-la-ty-muoi-than-thiet-cua-ta-ta--lai-so-quy-chu/chuong-46.html.]
“Bà à ~ Tròng mắt rớt .”
Mạnh Bà lúc này mới nhớ ra tròng mắt của vẫn còn lơ lửng trên đầu hai trên giường ‘quan sát’.
Quạt tròn khẽ khàng vung lên, tròng mắt lập tức trở về hốc mắt của nàng.
Chu Tú Lan sợ đến mức mất tiếng, muốn hét lên nhưng lại phát hiện kh thể phát ra âm th.
Tô Th Miểu nh chóng dán một lá bùa lên trán nàng, ngăn kh cho nàng ngất xỉu.
“Bình tĩnh, bình tĩnh, cánh cửa bên trên ta kh đóng đâu, nàng mà hét lên lỡ lão già thối tha kia xuống đây thì kh thể trách ta kh nhắc nhở nàng nha.”
“Tiếp theo đây, nàng nghe cho rõ đây.” Tô Th Miểu ngồi xuống mép giường, khoác vai Chu Tú Lan,
“Nếu kh muốn khác biết nàng nuôi nhân tình trong mật thất, mười vạn lượng bạc kh thể thiếu một phân nào đâu nha ~”
Chu Tú Lan phát hiện muốn động đậy nhưng kh thể.
Chỉ thể ra sức chớp mắt.
“Mà này,” Tô Th Miểu tiếp tục nói: “cả của hồi môn của nương ta đã mất sớm, nàng cũng trả lại đó nha ~”
Chu Tú Lan tiếp tục chớp mắt.
Tô Th Miểu dặn dò xong, đứng dậy tiện tay xé lá bùa trên trán Chu Tú Lan xuống, gấp lại nhét vào lòng.
Tự nhủ, “Lần sau còn thể dùng tiếp.”
Chu Tú Lan đột nhiên cảm th thân thể mềm nhũn, sau khi thể cử động thì vội vàng kéo quần áo mặc vào.
Tay nàng run rẩy như mắc bệnh Parkinson, môi cũng run dữ dội, vừa mặc vừa Tô Th Miểu và Mạnh Bà.
“Tiểu Y Quan, còn bộ ‘phim’ dài tập nào kh?” Mạnh Bà vẫn chưa hết hứng thú.
Tô Th Miểu nh chóng bấm đốt ngón tay, “Đi đến Tiểu Trà Trà ốc, bây giờ vẫn còn kịp xem nóng hổi đó.”
Mạnh Bà vừa nghe đã hứng thú, kéo Tô Th Miểu ra ngoài, còn kh quên ngoảnh đầu làm rớt tròng mắt ra ngoài dọa Chu Tú Lan một trận.
“Đừng giỡn nữa.” Tô Th Miểu vỗ vai Mạnh Bà, “Dù cũng đợi tiền vào tay đã.”
Một một quỷ thoắt cái lại tới Th Thủy Các của Tô Th Hòa.
Chỉ còn lại Chu Tú Lan ngây ngốc đứng tại chỗ, ngay cả dòng chất lỏng ấm nóng khó ngửi chảy ra giữa hai chân cũng kh phát hiện.
“Đã lớn như vậy , còn tè dầm ra giường thế này?”
Một giọng nói trống rỗng từ phía trên đầu truyền vào tai nàng.
“Bà à ~ đừng dọa nàng ta nữa, dọa c.h.ế.t thì phiền phức lắm.”
Lại một tiếng nữa truyền đến.
Chu Tú Lan chỉ cảm th gặp quỷ, nhất thời ngay cả sợ hãi cũng kh kịp để ý.
Nàng ta hoảng loạn chạy ra ngoài, vẫn là nên nh chóng thuyết phục lão già thối tha kia... à kh, lão gia, trả hết nợ .
Chuyện hôm nay tuyệt đối kh thể để ngoài biết.
Phùng Tú Nhi đang ngồi trên bậc thềm Th Thủy Các nghe một nữ quỷ ướt sũng khóc lóc kể lể.
Vừa nghe vừa kh quên an ủi, “Thật ra làm quỷ tốt, làm quỷ bánh nướng để ăn.”
Vừa an ủi đến mức khô cả họng thì th Đại Tiên nhà và Mạnh Bà với vẻ mặt chưa hết hứng thú thong dong tới.
“Ngươi đừng khóc, ta giới thiệu cho ngươi một đại nhân vật và một đại quỷ vật, để các nàng thay ngươi trút giận!”
Phùng Tú Nhi vỗ vỗ cái đầu ướt sũng của nữ quỷ.
Đứng dậy vẫy tay nói: “Đại tiên, oan tình!”
Tô Th Miểu liếc nữ quỷ sau lưng Phùng Tú Nhi, “Oan tình gì?”
Phùng Tú Nhi kéo nữ quỷ lại, “Nói với đại tiên, để đại tiên làm chủ cho ngươi!”
“A ba a ba a ba a ba a ba...” Nữ quỷ kia vừa ra dấu bằng tay, vừa ú ớ trong miệng.
Tô Th Miểu Phùng Tú Nhi, “Ngươi thể nghe hiểu ?”
“Kh nghe hiểu.”
“Vậy ngươi biết oan tình?”
“Lưỡi đều bị cắt, lại còn bò ra từ giếng, chắc c là bị ta hãm hại!”
Phùng Tú Nhi vừa nói vừa đưa tay ra trước mặt Tô Th Miểu, xòe lòng bàn tay đang nắm nửa cái lưỡi, “Của nàng ta.”
Tô Th Miểu khóe miệng giật giật, “Ngươi cũng thật th minh.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.