Mạnh Bà Đều Là Tỷ Muội Thân Thiết Của Ta: Ta Sao Lại Sợ Quỷ Chứ ?
Chương 47:
“Đại tiên, là đầu tiên khen ta th minh đ~” Phùng Tú Nhi kích động ném nửa cái lưỡi cho nữ quỷ ướt sũng phía sau.
Hai tay nàng ôm cánh tay Tô Th Miểu, đầu tựa vào vai nàng, “Ta biết lựa chọn của ta là đúng mà.”
Tô Th Miểu khóe miệng giật giật, giật cái đầu quỷ đang dựa vào vai ném lên cành cây.
“Đại tiên, yên lành lại ném đầu ta làm gì?” Phùng Tú Nhi bĩu môi bay tới nhặt lại đầu .
Tô Th Miểu kh đáp lời, tiến hai bước đến trước mặt con quỷ ướt sũng đang run rẩy, giật l cái lưỡi trong tay nó, nạy miệng nó ra ấn vào.
Một loạt động tác quá nh khiến con quỷ ướt kh kịp phản ứng.
“Ngươi trò chuyện với nàng ta nửa ngày, nàng ta kh nói cho ngươi biết làm quỷ thì các bộ phận này thể tháo ra lắp lại ?”
Con quỷ ướt lắc lắc đầu.
Phùng Tú Nhi lắp xong đầu bay tới, cười gượng gạo, “Ta cứ nghĩ kỹ năng này quỷ nào cũng biết chứ.”
Tô Th Miểu Phùng Tú Nhi, lại con quỷ ướt bên cạnh đang tự tháo lưỡi ra lắp vào, tháo ra lắp vào.
Nàng xoa xoa giữa trán, cố nhịn ý muốn ‘giáo dục’ con quỷ, “Trước hết chơi một bên , chúng ta chính sự.”
“Đại tiên, cứ làm việc của , ta sẽ cùng nàng ta hàn huyên với các con quỷ khác, hậu viện Tô phủ này quỷ nhiều lắm.
Kh bị thắt cổ c.h.ế.t thì cũng là bị dìm chết, từng con từng con đều thảm hơn ta cái con quỷ c.h.ế.t đói này nhiều.”
Phùng Tú Nhi vừa nói vừa cắn miếng bánh trong tay, vừa kéo tay con quỷ ướt bên cạnh bay mất.
Tô Th Miểu và Mạnh Bà ẩn thân, nh như chớp đã đến phòng của Tô Th Hòa.
“Khụ khụ...” Tô Th Miểu dùng sức vỗ ngực, “Ta nói bà ơi~ Bây giờ ta kh linh lực, chỉ biết những chú thuật đơn giản.
Tốc độ này của bà dễ khiến ta say xe đ.”
Mạnh Bà vội vàng muốn xem chuyện thú vị, nhãn cầu lồi ra khỏi hốc mắt qu, miệng thì qua loa đáp: “Tỷ tỷ lần sau sẽ chú ý.”
“Ở đây cũng chẳng gì hay ho, cũng cơ quan mật thất kh?”
Mạnh Bà sốt ruột hỏi, bà ta chỉ biết bắt quỷ, chơi quỷ, nấu c, chứ kh như tiểu y quan dù linh lực bị giam cầm nhưng vẫn biết bói toán.
Cùng lắm khi vẽ bùa thì tốn thêm chút máu, so với lúc ở trên trời thì cũng chỉ yếu kém hơn một chút thôi.
Tô Th Miểu ngồi xuống tự rót cho một chén trà chậm rãi thưởng thức, làm ra vẻ cao thâm nói: “Chỉ nửa nén nhang nữa thôi, bọn họ sẽ xuất hiện đầy rực rỡ.”
“Lần này bà nhớ thu âm đ nha~”
Mạnh Bà quăng chiếc ghế tựa bốc khói đen của ra, biến hóa cho dài hơn, thử m tư thế qua lại, cuối cùng nằm nghiêng, “Kiểu này thưởng thức chắc kh tệ.”
Đang nói chuyện thì bên ngoài vang lên tiếng sột soạt, cửa sổ sau bị ta nhẹ nhàng mở từ bên ngoài.
Mạnh Bà trở ngồi thẳng dậy, trừng mắt những kẻ bước vào: một, hai, ba, bốn... tám gã tráng hán.
“Tiểu y quan, đây là...”
Tô Th Miểu nở một nụ cười tinh quái, “Lát nữa bà sẽ biết.”
Tám gã tráng hán xếp thành từng hàng, còn xô đẩy lẫn nhau để chiếm vị trí thuận lợi.
Lúc này cửa ‘kẽo kẹt’ một tiếng bị đẩy ra, Tô Th Hòa mặc bộ đồ ngủ mỏng m trong suốt bước vào.
Nàng ta vặn vẹo thân ngồi xuống mép giường, ánh mắt lướt qua lại trên m gã tráng hán.
“Ngươi, ngươi, ngươi, ba các ngươi ở lại, những khác thể .” Tô Th Hòa chỉ vào ba nam tử trong số đó, những dung mạo ưa và thân hình cường tráng.
Những nam tử được chọn lộ vẻ mặt vui mừng, những kh được chọn thì ủ rũ.
Họ về phía cửa sổ, thành thạo cầm l viên thuốc trên bàn nhỏ cạnh cửa sổ nuốt vào lặng lẽ lật cửa sổ rời .
“Cái này...”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mạnh Bà chút luyến tiếc năm gã tráng hán đã rời , “Kh thể tám nam một nữ cùng chơi ?”
Đan Đan
Tô Th Miểu đưa ngón trỏ lên môi, làm một cử chỉ ‘suỵt’.
Mạnh Bà cười r mãnh gật đầu, chăm chú m ‘diễn viên’ sắp bắt đầu màn trình diễn, còn kh quên nuốt nước bọt.
Ai ngờ Tô Th Hòa đứng dậy đến mép giường, đốt nén hương bên cạnh bằng ngọn nến, lại đốt trầm hương.
Ba gã tráng hán dần dần trở nên mê loạn, Tô Th Hòa nhân cơ hội rút ra một cây ngân châm, nh chóng châm vào cánh tay ba nam tử để l máu.
Cẩn thận từng li từng tí đựng m.á.u vào các bình sứ nhỏ.
“Tiểu y quan, đây cũng kh ‘phim nhỏ’ mà.” Mạnh Bà chờ đợi nửa ngày, mới hiểu ra Tô Th Hòa căn bản kh muốn ‘vận động’ cùng những gã tráng hán này.
“Hắc hắc.” Tô Th Miểu cười cười, “Ta cũng đâu nói là xem phim nhỏ, với lại xem nhiều quá sợ bà kh chịu nổi.”
Tô Th Miểu nháy mắt ra hiệu với Mạnh Bà.
Mạnh Bà phẩy một quạt vào đầu Tô Th Miểu, “Ta là quỷ, chút phản ứng này mà kh kiềm chế được, vậy bao nhiêu năm làm quỷ uổng phí .”
“Còn ngươi thì...” Mạnh Bà với vẻ mặt gian xảo Tô Th Miểu.
nên nói cho tiểu y quan biết, linh lực của nàng làm để khôi phục kh nhỉ, cái phương pháp đó nàng chắc c sẽ thích.
Tô Th Miểu xua tay, nghiêm chỉnh nói: “Bổn đại tiên sống lâu như vậy, sớm đã động nhập kh môn .”
Bị ép buộc đó!!!
Mạnh Bà hiểu ý cười một tiếng, hỏi: “Con bé trà x này muốn làm chuyện xấu à.”
“Nàng ta chắc hẳn đã học được một số tà thuật, việc l tinh huyết của nam tử tráng kiện này là phương pháp luyện chế Hòa Hợp Thủy phù chú.”
“Dùng tinh huyết của một trăm nam tử cùng chú thuật luyện chế thành Hòa Hợp Thủy, sau đó rắc lên yêu thích, đối phương sẽ yêu say đắm kh thể dứt ra.”
Mạnh Bà bỗng hiểu ra: “Cái thứ này là muốn cướp nam nhân của ngươi à!”
Ban ngày Tô Th Hòa một đôi mắt cứ dán chặt vào Tiêu Cảnh Trì kh rời, Mạnh Bà đã đọc nhiều thoại bản như vậy tự nhiên là hiểu rõ.
Thảo nào tiểu y quan này lại hào phóng kh so đo, xem ra đây là sự bình yên trước cơn bão lớn ập đến~
Trong nháy mắt lại một giây xót xa cho con bé trà x, cướp ai kh cướp lại cướp nam nhân của tiểu y quan, cướp gì kh cướp lại cướp nam nhân của ta.
Ánh mắt bà Tô Th Hòa thoáng hiện vẻ tiếc nuối trong một giây, lập tức hóa thành vui mừng, tấm da này làm mặt quạt cũng tạm được.
Bà đã lâu kh thay mặt quạt , vừa hay tấm này dùng chán .
“Bà ơi~ Bà nói xem nhịn được kh?” Tô Th Miểu giả vờ tức giận, “Thật là thúc thể nhịn, tỷ kh thể nhịn được đâu!”
Dứt lời, nàng búng tay một cái. Lập tức hiện thân, thoắt cái đã đứng trước mặt Tô Th Hòa.
“A...” Tô Th Hòa sợ đến suýt đánh rơi bình sứ trong tay, “Tiểu yêu tinh... ngươi... ngươi lại ở đây.”
“ tử à~ Bình tĩnh, bình tĩnh,” Tô Th Miểu hai tay vỗ vỗ hai bên vai Tô Th Hòa, vẻ mặt gian xảo,
“Ta chỉ đơn thuần là đến để phá hoại d tiếng của ngươi thôi.”
Tô Th Hòa kinh hãi gào lên, “Ngươi muốn làm gì?”
“Đứa nhỏ này,” Tô Th Miểu lắc đầu, “Thượng Đế rải trí tuệ khắp nhân gian, chỉ riêng lại che một cây dù.”
Hét lớn như vậy là sợ khác kh nghe th ?
Sớm biết vậy thì đã kh cần chạy một chuyến đến chỗ Chu Tú Lan .
Tô Th Hòa phản ứng lại, vội vàng bịt miệng , muốn ba nam tử trước mặt nh chóng rời .
Nhưng cũng kh lay tỉnh được.
Chết tiệt, thuốc sợ là hơi nhiều, bọn họ vẫn còn đang ý dâm.
“Hay là, ta giúp ngươi một tay?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.