Mảnh Vỡ Kiêu Hãnh
Ánh đèn neon từ những tòa nhà chọc trời của thành phố A hắt qua cửa sổ sát đất, vẽ nên những vệt sáng xanh đỏ loang lổ mặt bàn gỗ mun bóng loáng. Kim đồng hồ tường nhích dần về con 11.
Thẩm Ngôn Chánh trong bóng tối, chỉ ánh sáng từ chiếc Ipad phản chiếu lên gọng kính vàng tinh xảo. Anh thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng của Diệp Lâm, kèm với mùi hương cam Bergamot tươi mát – thứ mùi hương duy nhất thể xoa dịu cơn đau đầu kinh niên của .
"Sếp, cà phê của ngài."
Diệp Lâm đặt ly sứ xuống. Do cúi , cổ áo sơ mi của mở rộng, lộ phần xương quai xanh thanh tú. Thẩm Ngôn Chánh ly cà phê, ánh mắt dừng ở cổ tay Diệp Lâm – nơi một vệt đỏ nhỏ do vết muỗi đốt hoặc sơ ý va chạm. Ánh mắt tối sầm , ngón tay dài vuốt ve chiếc đồng hồ Patek Philippe cổ tay một cách chậm rãi, như cách một con báo đang tính toán thời điểm vồ mồi.
"Diệp Lâm," giọng trầm thấp, khàn đặc như tiếng cello vang vọng trong căn phòng trống, " bao nhiêu ? Đừng để khác chạm ... dù chỉ là vô ý."
Diệp Lâm ngẩn ngơ, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ lạc quan thường ngày hiện lên sự bối rối: "Dạ? Ý ngài là vết đỏ ? Chỉ là lúc nãy va cạnh bàn ở sảnh thôi ạ..."
Thẩm Ngôn Chánh dậy, bóng cao lớn che khuất cả hình nhỏ bé của . Anh bước tới, từng bước một, tiếng giày da nện xuống sàn đá hoa cương khô khốc. Anh dừng ngay sát Diệp Lâm, cách gần đến mức thể ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng lạnh lẽo từ bộ vest của .
Anh đưa tay, nới lỏng chiếc cà vạt lụa màu xanh đậm của , một cử chỉ mang đầy tính áp chế của đàn ông trưởng thành.
"Va cạnh bàn?" Anh nhẹ, một nụ chạm đến đáy mắt, "Để xem, nó đau bằng việc thấy với Tạ Viễn chiều nay ?"
Chưa có bình luận nào.