Mặt Trăng Của Tôi
Chương 8:
Đậu Đậu gọi ện cho :
"Chị Nguyệt Nguyệt, khi nào chị về nhà?"
"Chắc sẽ hơi muộn một chút."
"Ừm, vậy tụi em chờ chị."
"Được."
Hôm nay là sinh nhật , chúng đã hẹn nhau cùng thổi nến.
Sau khi ăn xong, lớp trưởng lại đề nghị cả lớp hát karaoke. kh từ chối được, bị kéo theo.
Nhưng vừa bước vào đại sảnh, đã linh cảm kh lành th Lục Thế Cẩn đang ngồi thư thả trên ghế sofa .
M năm nay, ta cũng đã trưởng thành kh ít, gần như chẳng còn chút dáng vẻ thiếu niên nào. Mặc bộ vest cao cấp, tr vô cùng ềm tĩnh.
“Trùng hợp, trùng hợp, trùng hợp…” lặp lại trong đầu như thần chú, giả vờ kh th ta, định lảng .
Trong phòng hát, còn một vị khách kh mời.
"Chào mừng đàn của chúng ta! Hôm nay cũng tham gia cùng bọn đó nha~" lớp trưởng giới thiệu đang đứng dưới ánh đèn Bạch Thành. Kh ít nữ sinh thì thầm phấn khích.
cũng th bất ngờ.
Kh hiểu m năm nay Bạch Thành ăn gì mà còn cao hơn cả kiếp trước…
"Nào nào, mọi cùng hát . Ê Nguyệt Nguyệt, mải học hành quá, ít khi chơi với bọn này," lớp trưởng nhiệt tình kéo tay ,
"Tụi này chưa từng nghe hát đ. Muốn hát bài nào? Tớ chọn cho!"
Bạch Thành đầy hứng thú:
"Hình như cũng chưa từng nghe bạn Hạ hát lần nào."
cứng mặt bước lướt qua , trước bao ánh , chọn ngay m bài: “Biệt đội chó cứu hộ”, nhạc phim “Tây Du Ký”, và “Sắc nước hồ sen”.
: thiên tài phá mood đỉnh cao.
Kh khí cảm động cuối buổi tốt nghiệp và cả chút mập mờ giữa những trai cô gái trẻ tuổi lập tức bị quét sạch.
Cả phòng cười rộ lên, chẳng biết từ lúc nào Bạch Thành đã đứng cạnh , dưới nền nhạc “Biệt đội chó cứu hộ, chó cứu hộ~” ánh mắt cong cong như cười.
ghé sát tai , hơi thở gần:
"Nguyệt Nguyệt giống y như một chú chó con luôn muốn bỏ chạy."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“á!” lên một tiếng, vứt micro chạy biến về ghế ngồi.
Bài hát bị chuyển, ca khúc tiếp theo là một bản nhạc cũ. Bạch Thành cầm l micro vừa bỏ, ngồi trên ghế xoay cao, ánh đèn chiếu lên gương mặt lúc sáng lúc tối.
hát về vầng trăng treo cao, lạnh lẽo, sáng rực.
Nhưng ánh mắt lại nóng bỏng đến mức khiến th sợ.
24
Cả đám chơi đến tận mười giờ tối, th thời gian cũng kh còn sớm, liền nhân lúc hỗn loạn lặng lẽ rời khỏi.
Vừa mới bước ra cửa chưa được m bước, đã từ phía sau sải bước túm l cánh tay . nh chóng tránh , nhưng Bạch Thành đã túm được tay , nhất quyết kh chịu bu.
khỏe kinh , nh chóng vác lên vai như vác bao gạo. kh nói một lời, liền cắn mạnh vào tay .
Miệng lập tức t mùi máu.
Bạch Thành vẫn im lặng kh nói gì, cứ thế thẳng đến bãi đậu xe, nhét vào ghế sau.
“Nếu kh ngay thì kh kịp nữa. của Lục Thế Cẩn vẫn luôn chờ ở cửa. Im lặng .”
đạp ga, để lại đám mặc vest đen phía sau.
siết chặt ện thoại, đầu choáng váng:
“Bạch Thành, kiếp này với chẳng còn quan hệ gì nữa cả. cũng cơ hội làm lại từ đầu, tại vẫn còn…”
Thế nhưng chẳng trả lời mà lái xe thẳng đến một khu biệt thự. vội vã kéo lên lầu, và vừa bước vào cửa, đã chếc sững tại chỗ.
Khắp căn nhà, đâu đâu cũng là ảnh của .
Từ lúc còn ở cô nhi viện Tinh Tinh, ngơ ngác ngồi đào cát,
Đến lúc cầm bằng khen đứng trước cổng trường cười như đứa ngốc, hay lúc vì kiểm tra thể lực thất bại mà trốn sau giả sơn khóc mếu, khắp biệt thự là những bức ảnh theo từng ngày lớn lên.
Bạch Thành đóng cửa lại, nói:
“Em vĩnh viễn là mặt trăng của .”
từ cú sốc ban đầu hồi thần lại, th vẻ tâm trạng kh ổn, liền giả vờ gật đầu.
Bạch Thành kh dám tin, ánh mắt tràn đầy vui sướng:
“Em chịu tha thứ cho ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.