Mặt Trăng Của Tôi
Chương 9:
Giây sau, l từ sau lưng ra một chiếc còng tay:
“Sẽ kh ai cướp được em nữa, đúng kh?”
“…”
hít sâu một hơi:
“ định còng với à?”
Bạch Thành lập tức gật đầu.
“Được thôi.”
Th vừa còng một tay của lại, lập tức thừa cơ lao đến ôm chặt , tay còn lại nh như chớp còng đầu dây kia vào lan can.
“Lén lút theo dõi suốt như vậy? rảnh thật đ.”
Th kh gỡ ra được, cuối cùng cũng nói thật lòng:
“Bạch Thành, kh là món đồ chơi của hai .”
cau mày:
“Nhưng mà, biết được hành tung của ?”
Nghĩ một lúc, tháo cả ện thoại lẫn đồng hồ, vứt thẳng ra ngoài cửa sổ.
Bạch Thành cười chua chát:
“ học cùng trường với em, đâu cần dùng đến m thủ đoạn đó. Muốn cài thiết bị nghe lén, e là làm vậy… là vị mạnh thường quân của em.”
25
trốn ra bằng cửa sau của biệt thự. Trong màn đêm, quay đầu lại, th m chiếc xe đã đậu sẵn trước cổng chính.
Từ một trong những chiếc xe đó, cửa kính hạ xuống, để kịp th một bàn tay đeo đồng hồ.
cắm đầu chạy trối chếc, mãi mới ra được đến đường chính, liều mạng chặn một chiếc xe để trở về cô nhi viện Tinh Tinh.
Bên trong viện vô cùng yên tĩnh.
“Chúc mừng sinh nhật!” tiếng trẻ con bất ngờ vang lên khắp nơi.
Đậu Đậu bưng chiếc bánh kem dâu tây, nháy mắt trêu :
“Chị tưởng bọn em ngủ đúng kh?”
“Em biết ngay trước mười hai giờ chị kiểu gì cũng về mà.”
“Ơ kìa, chị Nguyệt Nguyệt, lúc nãy Đậu Đậu còn bảo chị thất hứa cơ…”
Mẹ Vương nhẹ nhàng vỗ đầu m đứa nhỏ đang ồn ào:
“Thôi nào, để chị Nguyệt thổi nến .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đậu Đậu giờ đã lớn thành một cô bé hoạt bát, ngày ngày vật lộn với bài ền từ tiếng ở cấp hai.
“Chị Nguyệt, em tr chừng tụi nó kỹ lắm, kh đứa nào dám ăn vụng đâu nha…”
nhắm mắt, thổi tắt ngọn nến.
Kiếp trước, lúc chếc trong bóng tối, đã nghĩ: Nếu thế gian này thần linh, xin hãy ban cho con một gia đình thật sự.
nghĩ, trời rốt cuộc đã dùng một cách khác để thực hiện lời nguyện ước .
26
Hai tháng sau, lên chuyến tàu học đại học xa nhà.
Đây vốn là ngôi trường d tiếng mà đời trước từng tha thiết mơ ước nhưng kh đỗ được, nay lại là một thế giới hoàn toàn mới trong lần sống lại này.
Thế nhưng chỉ nửa tháng sau khi nhập học, trong một buổi biểu diễn của khoa, bất ngờ th Tưởng Hinh.
“ cũng biết chị Tưởng à?”
Chủ nhiệm câu lạc bộ của là một giỏi xã giao, tròn trịa như một pho tượng Di Lặc, cười hớn hở nói:
“Chị nổi tiếng lắm, bạn trai chị cũng siêu đẹp trai! Nghe nói còn cả siêu xe nữa.”
“Đẹp trai cỡ nào vậy?” tò mò hỏi.
“Ai mà biết, chỉ nghe nói họ Lục. Mà thôi, tụi chắc chẳng cửa đâu…”
Mồ hôi đổ đầy trán. Đời trước chếc cũng vì cô ta lẽ nào đời này vẫn kh thể thoát?
lẽ, vượt qua được lần này, mới thực sự là bắt đầu một cuộc đời mới.
M ngày sau, cẩn thận theo dõi. Phát hiện ra trong thế giới này, vẻ như Tưởng Hinh kh hề quen biết .
Dù vậy, vẫn kh dám chủ quan. Ngày thường cố gắng tránh va chạm, cũng né luôn bất cứ mối liên hệ nào với Lục Thế Cẩn.
Chỉ tiếc rằng, cô ta quá nổi tiếng trong trường.
Thứ nhất, nhan sắc xuất chúng, khí chất cao ngạo.
Thứ hai, bạn trai cô ta khiến bao ngưỡng mộ đến phát cuồng.
Lần đầu nhận th cô ta hành động lạ là sau một học kỳ, cô ta bắt đầu dò hỏi th tin về .
“Nghe đâu chị sắp tốt nghiệp , đang tìm thay thế làm MC cho m buổi hội diễn… hỏi qua hỏi lại nhắc đến đ.”
Bạn cùng phòng kể hết mọi chuyện cho , “Nhưng tớ bảo , chưa từng dẫn chương trình, cũng chưa từng đứng trên sân khấu.”
Thế nhưng trong lòng , đèn đỏ cảnh báo đã bật sáng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.