Mẹ Chồng Bị Bắt Nạt Hai Mươi Năm Không Dám Cãi, Tôi Vừa Gả Tới Đã Lật Bàn Cả Họ
Chương 8
Thấy bước , cô con dâu thứ hai ông cũng lật đật theo , giọng đầy khó chịu:
“Vợ Tiểu Khiêm, cô ở ngoài giúp chồng thì chạy đây làm gì?”
“Một chồng cô làm tới bao giờ mới ăn cơm?”
“Cả nhà đang chờ đói bụng hết đấy.”
Bên cạnh lập tức phụ họa:
“ thế.”
“ trẻ thì nên chăm làm một chút.”
“ chồng cô vất vả như mà cũng thương ?”
Một bà khác chen :
“Con dâu bây giờ khác xưa.”
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Hồi chúng mới gả nhà chồng, còn tranh làm việc.”
“ thì mắng c.h.ế.t .”
Mấy kẻ tung hứng, câu nào câu nấy đều nhằm .
xong chỉ bật .
Ánh mắt chậm rãi quét qua từng một.
“Thịt với rau nhà mua.”
“Củi nhà chẻ.”
“ chồng một nấu cả bàn đồ ăn.”
“Còn các đây uống c.ắ.n hạt dưa.”
nghiêng đầu nhạt.
“ thế?”
“Các đang diễn cảnh địa chủ bóc lột tá điền thời xưa ?”
Cả nhà chính lập tức im phăng phắc.
Mấy ông già đang uống sững cả .
Ngụm nước trong miệng nuốt cũng xong mà phun cũng .
Mấy phụ nữ ban nãy còn ríu rít giờ cũng cứng họng.
lúc , bố chồng và Hứa Quân Khiêm từ ngoài sân .
Hai mồ hôi nhễ nhại.
Áo lưng ướt đẫm.
tay bố chồng còn cầm cái rìu.
Còn tay áo Hứa Quân Khiêm dính đầy mùn cưa.
Hai cha con ở cửa, hết những lời thì đều khựng .
Bố chồng cúi đầu, vẻ mặt lúng túng làm .
Còn Hứa Quân Khiêm chăm chăm.
Yết hầu khẽ động.
gì.
đôi mắt sáng lên.
Ông chú họ xa đặt mạnh chén xuống bàn, sắc mặt sa sầm:
“Cô thế ý gì?”
“Đều họ hàng với cả.”
“Gọi nhà các cô tới ăn lễ nể mặt lắm .”
“Cô chỉ con dâu mới cửa mà dám chuyện với trưởng bối kiểu đó ?”
chẳng thèm ông .
bước tới cạnh bàn ăn.
Mùi đồ ăn thơm phức bốc lên.
Thịt kho tàu mềm nhừ.
Cá chua ngọt óng ánh nước sốt.
Đậu phụ viên vàng ruộm, tròn vo.
Tất cả đều công sức chồng bếp nóng hầm hập làm suốt cả buổi chiều.
chống hai tay lên mép bàn.
Giọng lạnh tanh.
“Hôm nay…”
“ ai ăn bữa cơm nữa.”
Dứt lời, dùng sức hất mạnh.
“RẦM!”
Cả cái bàn lật tung.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/me-chong-bi-bat-nat-hai-muoi-nam-khong-dam-cai-toi-vua-ga-toi-da-lat-ban-ca-ho/chuong-8.html.]
Bát đĩa đổ ào xuống đất.
Tiếng sứ vỡ vang loảng xoảng khắp nhà.
Nước sốt thịt kho b.ắ.n tung tóe lên ống quần cô con dâu thứ hai.
Bà hét toáng lên nhảy dựng tránh sang bên.
Con cá chua ngọt rơi xuống đất, nảy hai cái trượt thẳng tới chân ông chú họ xa.
Đôi mắt cá trắng dã trợn ngược lên, như đang c.h.ế.t nhắm mắt ông .
Mấy viên đậu phụ lăn lông lốc khắp nơi.
viên còn lăn tận tới cửa.
Cả căn nhà c.h.ế.t lặng.
Tất cả đều há hốc mồm .
Đám phụ nữ ngoài sân tiếng động cũng chen chúc chạy xem, ai nấy trợn mắt như hóa đá.
Bà béo đầu tiên hồn.
Bà vỗ đùi định gào lên:
“Ôi trời ơi”
lập tức chặn họng bà bằng giọng còn lớn hơn:
“Tính .”
“ làm đổ hết thịt rau nhà mang tới.”
“Lãng phí luôn cả bàn đồ ăn chồng cực khổ nấu cả buổi chiều.”
Đừng bỏ lỡ: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại, truyện cực cập nhật chương mới.
“Còn bát đĩa nhà các …”
đảo mắt đống mảnh sứ vỡ đầy đất, khóe môi cong lên lạnh nhạt.
“Mấy năm nay nhà mang thịt mang rau tới đây cũng đủ bù .”
“Ai ý kiến thì tự nhịn.”
“ phục thì gọi công an.”
Bà béo đang há miệng định c.h.ử.i lập tức nghẹn cứng.
Biểu cảm mặt bà méo xệch, đặc sắc vô cùng.
Cả nhà chính im phăng phắc như c.h.ế.t.
chồng ở cửa bếp từ lúc nào.
Bà chỉ lặng lẽ thò nửa về phía .
Trong tay vẫn cầm cái xẻng.
Môi run run.
trong mắt ánh sáng.
Đó ánh mắt một phụ nữ nhẫn nhịn quá lâu, cuối cùng cũng tận mắt thấy xả cục tức nghẹn trong lòng suốt mấy chục năm.
hả .
dám tin.
Mắt bà đỏ hoe .
Khóe môi thậm chí còn nhếch lên.
Bố chồng bên cạnh liên tục nuốt nước bọt.
Bàn tay cầm rìu run đến mức lưỡi rìu cũng rung theo.
Ông lặng lâu.
Cuối cùng mới c.ắ.n răng mở miệng:
“…”
“Con dâu .”
Giọng ông run như sàng gạo.
từng chữ vẫn cố thật rõ.
Giống như câu rút cạn bộ dũng khí tích cóp cả đời ông.
xong, ông còn cố gắng thẳng lưng lên.
Dù vẫn thật sự thẳng nổi, cũng khác hẳn dáng vẻ co ro đó.
Ông chú họ xa tức đến mặt xanh mét.
Bàn tay cầm chén run lên bần bật.
Ông chống gậy nện mạnh xuống nền nhà.
“Cộp!”
Âm thanh vang lên nặng nề.
“Các phản trời !”
Ông chống gậy dậy, chậm chạp tới mặt .
Đôi mắt già nua đục ngầu trừng thẳng mặt .
“Cô mới gả nhà họ Hứa mấy ngày mà dám lật bàn ở nhà ?”
“Còn thể thống gì nữa!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.