Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mẹ Chồng Bị Bắt Nạt Hai Mươi Năm Không Dám Cãi, Tôi Vừa Gả Tới Đã Lật Bàn Cả Họ

Chương 9

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

thẳng đôi mắt , tránh.

“Ồ?”

chịu làm lao công miễn phí cho các thì gọi phản trời?”

nhạt.

thế?”

“Ông vua ?”

Ông chặn họng đến nghẹn cứng.

Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội như cái ống bễ.

Mấy con trai ông vội vàng chạy tới đỡ, sợ ông tức quá mà ngất ngay tại chỗ.

Ông chỉ tay hồi lâu mà nổi câu nào.

Cuối cùng đành sang Hứa Quân Khiêm.

“Cháu xem cháu cưới loại vợ gì thế hả?”

“Đây thái độ với trưởng bối ?”

“Mặt mũi nhà họ Hứa đều cháu làm mất sạch !”

sống từng tuổi từng thấy đứa con dâu nào hỗn láo như thế!”

cũng đầu sang Hứa Quân Khiêm.

sẽ .

Hứa Quân Khiêm ông chú họ.

đống đồ ăn vương vãi đất.

Cuối cùng sang đang đỏ mắt ở cửa bếp và bố vẫn còn cầm rìu run tay.

mím môi.

đổi cái rìu sang tay trái, bước tới cạnh .

“Ông chú.”

“Ông cũng trưởng bối trực hệ vợ cháu.”

“Hơn nữa vợ cháu chỗ nào?”

Giọng lớn.

từng chữ đều rõ ràng.

“Bao nhiêu năm nay, chẳng luôn xem nhà cháu như làm miễn phí ?”

cháu một nấu cơm.”

“Bố cháu với cháu chẻ củi.”

“Thịt rau nhà cháu bỏ tiền mua.”

“Còn các uống c.ắ.n hạt dưa chờ ăn.”

“Các làm gì?”

Cả căn nhà lặng như tờ.

Hứa Quân Khiêm hít sâu một , giọng cao hơn hẳn:

“Nhà cháu hiền thật.”

phân biệt .”

nhà cháu nhịn vì nghĩ đều họ hàng, cần tính toán.”

hôm nay vợ cháu .”

“Nhà cháu tính toán, các tưởng nhà cháu dễ bắt nạt.”

“Như .”

xong, sang .

Ánh mắt sáng rực.

Khóe môi còn mang theo ý .

“Cháu tuyệt đối ủng hộ sự lãnh đạo đắn vợ cháu.”

chỉ , cháu đ.á.n.h đó.”

suýt nữa bật thành tiếng.

chồng ngoan.

Ngoan đến mức chỉ ôm hôn một cái ngay giữa nhà.

đó, cả nhà rời .

chồng chậm rãi đặt cái xẻng xuống bếp.

tháo tạp dề gấp gọn để sang một bên.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/me-chong-bi-bat-nat-hai-muoi-nam-khong-dam-cai-toi-vua-ga-toi-da-lat-ban-ca-ho/chuong-9.html.]

Động tác chậm.

Giống như đang kết thúc một quãng đời cũ kỹ nào đó.

Bố chồng khi còn đầu ông chú họ xa một cái.

Ông há miệng, dường như gì đó.

cuối cùng vẫn .

Chỉ lặng lẽ theo chúng .

Hứa Quân Khiêm cuối cùng.

bước qua ngưỡng cửa, bỗng nhớ điều gì, ngược trở .

Ngay mặt cả đám đang c.h.ế.t lặng, cầm hộp bánh trung thu nhà mang tới bàn lên.

ôm lòng.

còn nghiêm túc với ông chú họ:

“Cái nhà cháu tự mang tới.”

“Nhà cháu xin phép mang về.”

Ông chú họ tức đến mức nện mạnh cây gậy xuống đất.

Hứa Quân Khiêm thì ôm hộp bánh chạy chậm theo chúng , chạy hì hì.

Ở nhà họ chẳng còn cơm mà ăn.

dứt khoát dẫn cả bố chồng lẫn Hứa Quân Khiêm về nhà ngoại.

Dọc đường, bố chồng đạp xe nhanh đến mức như sợ phía đuổi theo.

chồng xe, hai tay ôm eo ông.

Gió thổi tung tóc bà.

Đó đầu tiên thấy bà thoải mái đến .

kiểu dè dặt lấy lòng khác.

thật sự nhẹ nhõm.

Về tới nhà ngoại, bà nội đang trong sân cho gà ăn.

thấy cả nhà kéo tới, bà sững một chút lập tức đầu gọi lớn:

“Ông nó ơi!”

“Cháu gái ông dẫn cả nhà chồng về !”

Ông nội từ trong nhà bước .

vẫn mặc chiếc áo khoác bộ đội cũ sờn màu.

Bên hông còn đeo một con d.a.o găm cũ kỹ.

Con d.a.o găm chiến lợi phẩm ông nội giành từ một tên sĩ quan Nhật hồi còn đ.á.n.h giặc.

Mấy chục năm nay từng rời khỏi ông.

Bố chồng thấy con dao, sắc mặt lập tức trắng bệch thấy rõ.

Ông nội tuy tuổi cao, tóc bạc dựng như cỏ khô, thịt mặt chùng xuống, cằm còn một vết sẹo dài dữ tợn…

thật một ông lão vô cùng hiền hậu.

Hồi nhỏ còn cưỡi vai ông chạy khắp sân, giật râu ông đến mức ông kêu oai oái.

thấy chúng bước , ông xua tay lớn:

“Về ăn cơm ?”

“Vợ thằng cả, vợ thằng hai, mau làm thêm mấy món!”

Giọng ông sang sảng như chuông đồng.

Cả nhà đối với việc chúng ghé chơi đều cực kỳ nhiệt tình.

Mấy bác gái, thím dâu trong nhà lượt thò đầu chuẩn cơm nước.

Mấy bác trai cũng từ trong sân bước .

nào nấy cao lớn vạm vỡ, thành một hàng như bức tường.

Ai cũng hơn mét tám, vai rộng lưng dày, cơ bắp nổi rõ lớp áo cộc tay.

Bước chân chồng khựng thấy rõ.

Bàn tay bố chồng siết chặt ghi đông xe.

Bà nội thấy liền trấn an:

“Đừng sợ.”

“Bọn nó chỉ dữ thôi, chứ tính tình thật lắm.”

“Hồi trẻ theo bố nó chạy đông chạy tây nên mới thành thế.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...