Mệnh Định Vi Hậu
Chương 14: Danh Phận Được Trả Lại
Từ chap này tui sẽ gọi tên thật của các nhân vật luôn nha. Ví dụ: Phong Lãnh Nam sẽ đổi thành tên thật là Lãnh Phong Nam (mng ko nhớ thì thể quay lại chap 7), Đ cô nương sẽ thành Đ Phương cô nương.
“Đ Phương cô nương, đây là thánh chỉ do Ngụy đế gửi đến cho cô.” - Lãnh Phong Thiên vào nói.
“Là thánh chỉ gì vậy?” - Đ Phương Ngữ Yên mở ra xem thử.
Sau khi xem xong, gương mặt nàng xụ xuống, chút gì đó kh nỡ. Lãnh Phong Nam th vậy thì tiến lại, xem thử bên trong viết gì.
Trong thánh chỉ là lệnh của Ngụy Lãng Nghệ, yêu cầu Đ Phương Ngữ Yên hồi cung cùng với Ngụy Thừa Quân.
Những dòng chữ này như sét đ.á.n.h ngang tai Lãnh Phong Nam. Nếu Đ Phương Ngữ Yên về Ngụy quốc, vậy chẳng là sẽ kh cơ hội gặp nhau nữa ? kh muốn đâu, đã quen với cảm giác làm gì cũng Đ Phương Ngữ Yên bên cạnh , nếu như nàng rời , làm đây?
“Vậy là... về ?” - Lãnh Phong Nam hỏi.
“Ừm, ta kh thể làm trái được thánh chỉ của nghĩa phụ.”
“Nè nè, hai đừng sến sẩm như vậy trước mặt ta. Dù cả hai vẫn chưa thành thân, d kh chính ngôn kh thuận, nếu bị truyền ra ngoài sẽ gây ảnh hưởng kh tốt đến Đ Phương cô nương đó.” - Lãnh Phong Thiên chịu kh nổi bèn lên tiếng.
“Chờ sau khi mọi chuyện kết thúc, ta sẽ xin phụ hoàng ban hôn cho chúng ta. nhất định đợi ta đó.” - Lãnh Phong Nam nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng nói.
“Ta biết , ta về Ngụy quốc đây. nhớ kh được ve vãn cô nương nào đó, nếu kh Đ Phương Ngữ Yên ta sẽ kh tha cho .”
“Được được, ta biết .”
***
Sau khi Đ Phương Ngữ Yên theo Ngụy Thừa Quân về Ngụy quốc, Lãnh Phong Nam dễ tức giận. Giống như hôm nay, Trình Lộ đem vào cho một chén c, vừa mới húp một miếng đã đặt mạnh chén xuống.
“C này do ai hầm? Mặn như vậy mà uống được ?”
“C tử, c này trước đây thần vẫn hầm cho , vẫn uống bình thường, bây giờ lại chê mặn chứ?”
“Ngươi uống thử ta xem, rõ ràng là mặn c.h.ế.t được.”
Trình Lộ kh tin bản thân sai sót gì trong lúc hầm c, liền cầm chén c lên uống thử.
“Kh chứ, rõ ràng đâu mặn. C t.ử à, rốt cuộc bị vậy?”
“C của Yên Yên hầm còn ngon hơn nhiều, cô lo bếp núc một thời gian dài như vậy mà ngươi kh học hỏi được gì vậy hả?”
Nghe nói vậy, Trình Lộ đã hiểu ra, hóa ra là do nhớ Đ Phương cô nương nên mới giận cá c.h.é.m thớt lên . Nhưng cũng nhớ... khụ nhớ Băng Chi lắm chứ bộ. Thật là bất c mà.
“C tử, nhớ Đ Phương cô nương thì cứ nói là nhớ Đ Phương cô nương, tội gì lại giận cá c.h.é.m thớt với thần?”
“Từ sáng đến giờ vẫn chưa nhận được thư của Yên Yên, trong lòng ta khó chịu c.h.ế.t được.”
“C t.ử à, là thư của Đ Phương cô nương gửi đến.” - Quách Ngạn Thần ở bên ngoài cầm theo một mảnh gi nhỏ chạy vào.
Cầm lá thư trên tay, sắc mặt Lãnh Phong Nam tươi lên th rõ. qua hai thuộc hạ của đứng đó cười cười, liền nghiêm mặt kêu hai họ ra ngoài. Kh biết trong thư đã viết gì, chỉ th sau khi đọc xong thư thì Lãnh Phong Nam cầm chén c lên, một hơi uống sạch.
Ở Ngụy quốc, Đ Phương Ngữ Yên đang ngồi trong Nghi Hòa cung được hầu trang ểm, thay y phục đẹp, kh còn nét giản dị như lúc trước nữa. Nam Nam cũng được cho phép theo nàng về Ngụy quốc và trở thành cung nữ thân cận bên cạnh nàng giống như Băng Chi.
“Hoàng hậu giá đáo.” - Thị vệ c gác bên ngoài hô to.
Khi Hoàng hậu - Lãnh Hoa Liên bước vào, tất cả cung nữ đều quỳ xuống hành lễ.
“Nhi thần tham kiến nghĩa mẫu.” - Đ Phương Ngữ Yên hành lễ theo quy tắc.
“Kh cần đa lễ, các ngươi mau đứng dậy hết .” - Hoàng hậu ra lệnh cho các cung nữ, sau đó dắt tay Đ Phương Ngữ Yên đến ngồi lên giường.
“Suốt m tháng qua ở Lãnh quốc con quen kh? xem, con đã gầy nhiều .” - Lãnh Hoa Liên khẽ vuốt ve mái tóc nàng.
“Lúc đầu con th kh quen, nhưng sau đó dần dần thích nghi, cũng kh tệ.”
“Ta nghe nói thời gian qua con ở với nhị ện hạ của Lãnh quốc, ta còn nghe trưởng của ta nói hai đứa đã qua lại, thật là chuyện này kh?” - trưởng của Lãnh Hoa Liên là Lãnh Vĩ Đức.
“Chuyện này...” - Đ Phương Ngữ Yên do dự kh biết trả lời thế nào.
“Con cứ nói thật, ta kh trách phạt con.”
“Đúng là con với qua lại, nhưng mà kh xấu, đừng hiểu lầm.”
“Con xem kìa, mới gặp ta m tháng đã lo lắng như vậy. Yên tâm , ta và nghĩa phụ con đều kh phản đối chuyện hai đứa qua lại.” - Lãnh Hoa Liên cười chọc ghẹo Đ Phương Ngữ Yên.
“Lãnh Phong Nam dù cũng là cháu của ta, ta an tâm khi giao con cho thằng bé.” - Lãnh Hoa Liên vỗ vỗ vào tay nàng.
“Nghĩa mẫu, tuy kh mẫu thân ruột của con nhưng trước giờ luôn xem con như con gái ruột, con cảm kích vô cùng.” - Đ Phương Ngữ Yên nói.
“Con nói cái gì vậy chứ? Đường Lan tỷ tỷ khi xưa tốt với ta, cả phụ thân của con cũng vậy nên ngay từ khi Đường Lan tỷ tỷ sinh con ra, ta đã xem con như con gái ruột của .” - Lãnh Hoa Liên khẽ gõ vào đầu nàng cưng chiều.
“Được , con mau nghỉ ngơi , ở bên ngoài đã lâu chắc c mệt .”
“Ngươi nói cái gì? Đ Phương Ngữ Yên đó đã hồi cung?” - Tưởng Tuyết Kỳ nghe tin thì tức giận với hầu của .
“Dạ , còn là do chính thái t.ử đưa về cung.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Tại cô ta vẫn còn sống? Lẽ ra phụ thân của ta g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta khi cô ta ở Lãnh quốc mới .”
“Được lắm, ngươi thử g.i.ế.c cho ta xem nào.” - Ngụy Thừa Quân từ bên ngoài bước vào, theo sau là một đội quân trên tay cầm kiếm, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
“Thái tử, tại lại đem nhiều binh lính như vậy đến chỗ của ?” - Tưởng Tuyết Kỳ chột dạ, chầm chậm hỏi.
“Chuyện của phụ thân ngươi và ngươi làm bổn thái t.ử đã biết hết . Mau dẫn cô ta đến Thượng An ện cho phụ hoàng xét xử.” - Câu sau là nói với các binh lính.
***
Ở Thượng An ện, Tưởng Triết và Tưởng Tuyết Kỳ quỳ trước mặt các quan đại thần, còn Ngụy Lãng Nghệ thì ngồi uy nghiêm trên ngai vàng tra hỏi bọn họ.
“Tưởng Triết, tại ngươi lại tiết lộ đường của đội quân hai nước Ngụy và Lãnh cho Lương quốc?”
“Hoàng thường đang nói gì thần kh hiểu, thần kh hề tiết lộ thứ gì cho địch, là Đ Phương thái sư tự tiết lộ, sau đó bản thân cũng kh thoát khỏi được trận chiến mà ra .” - Tưởng Triết bình tĩnh đáp trả.
“Vậy tại ngươi cũng tham gia vào trận chiến đó, nhưng ngay cả bị thương cũng kh?”
“Là do thần đã lường trước được nên thoát thân dễ dàng, Hoàng thượng rốt cuộc đang muốn làm gì? bắt Tuyết Kỳ đến đây để các đại thần cười nhạo Tưởng gia bọn ta ?”
“Ngươi kh nhận? Được, đưa Mã tướng quân đến đây.”
Nghe đến Mã tướng quân, sắc mặt của Tưởng Triết khẽ biến đổi, trong mắt tràn ngập sự bất an.
“Mã tướng quân, kh mau nói cho trẫm biết rốt cuộc năm đó mọi chuyện là thế nào?”
“Bẩm Hoàng thượng, là do Nam Cung thị vì hận kh thể gả cho Đ Phương thái sư nên đã tìm mọi cách để sát hại Đ Phương thái sư trên chiến trường. Sau đó Tưởng thái sư lúc đó chỉ mới là một vị quan nhỏ vì muốn nh chóng thăng quan tiến chức nên mới cùng với Nam Cung thị hãm hại cả Đ Phương gia.”
“Ngươi nói bậy, ta và ngươi vốn kh quen biết thì làm thể tiết lộ kế sách cho ngươi?” - Tưởng Triết cố chừa lại đường lui cho .
“Khi xưa vì sợ Tưởng thái sư sẽ ngày kh nhận nên Mã Lân ta đã giữ lại hết nhưng lá thư mà Tưởng thái sư viết cho ta. Mời Hoàng thương xem qua.” - Mã tướng quân đưa một cái hộp vào tay nô tài.
Sau khi nhận l cái hộp từ tay nô tài, Ngụy Lãng Nghệ xem qua một lượt những bức thư đó. Gương mặt Ngụy Lãng Nghệ tức giận, ném những bức thư đó về phía Tưởng Triết.
“Ngươi nói ngươi kh làm gì ? Chứng cứ rõ ràng ra đó, ngươi còn chối?”
Tưởng Triết đang quỳ trong ện th những bức thư này thì biết bản thân kh còn đường lui nữa, chỉ Ngụy Lãng Nghệ bằng đôi mắt tràn ngập hận thù.
Tue Lam Da Thu
“Ngụy Lãng Nghệ, ta từ nhỏ đã theo ngươi hầu hạ, ở bên cạnh ngươi nhưng ngươi chỉ coi trọng Đ Phương Dị Liêm, tại chứ? Ngày hôm nay ở Thượng An ện, ta g.i.ế.c ngươi.” - Tưởng Triết cầm kiếm giơ về phía Ngụy Lãng Nghệ.
“Mau bảo vệ Hoàng thượng!!!” - Các nô tài và thị vệ chạy đến c trước mặt Ngụy Lãng Nghệ.
Ngụy Thừa Quân ở bên cạnh lập tức đạp ngã ta, cầm l th kiếm kề vào cổ Tưởng Triết.
“Điện hạ, ện hạ, hãy nể tình chúng ta lúc trước mà tha cho phụ thân của ta, cầu xin ện hạ.” - Tưởng Tuyết Kỳ quỳ xuống dưới chân Ngụy Thừa Quân.
“Tưởng Tuyết Kỳ, cả cô cũng kh vô tội đâu. Dám dàn dựng một màn bị thích khách bao vây Quận chúa, vu oan cho Quận chúa chuyện bị té xuống nước. Ngươi nghĩ ta sẽ kh ều tra được những chuyện này ?”
“Tưởng Triết sát hại trọng thần, tiết lộ kế sách cho giặc, trẫm ban lệnh tước chức vị, đày ra biên giới, giám sát nghiêm ngặt.” - Ngụy Lãng Nghệ nghiêm nghị ra lệnh khiến cho Tưởng Triết trọn to đôi mắt, kh tin được những gì vừa nghe.
“Hoàng thượng minh.” - Các quan đại thần bên dưới đều quỳ xuống.
Sau đó, cả Tưởng gia bị đày biên giới, Đ Phương gia đã được rửa oan, cáo thị này được dán khắp kinh thành Ngụy quốc. dân sau khi biết chuyện thì trách bản thân vì đã hiểu lầm Đ Phương gia còn loan truyền tin đồn Quận chúa là một ác độc, là con của tội đồ phản quốc.
***
Ở Lãnh quốc, Lãnh Vĩ Đức nhận được tin Đ Phương gia được minh oan thì thở phào.
“Phụ hoàng, Đ Phương gia đã được minh oan, nhi thần một thỉnh cầu.” - Lãnh Phong Nam nói.
“Con muốn ta ban hôn cho con và Quận chúa của Ngụy quốc chứ gì?” - Lãnh Vĩ Đức dùng ánh mắt đã trải qua nhiều năm tháng Lãnh Phong Nam.
“Dạ, nhi thần mong phụ hoàng ân chuẩn.”
“Tuy Quận chúa kh xuất thân từ Hoàng thất nhưng cũng là nữ nhi của Đ Phương thái sư, là nghĩa nữ của Hoàng thất, lại thân phận Quận chúa vô cùng tôn quý. Nhưng con chỉ là Quốc c, chút kh môn đăng hộ đối.” - Lãnh Vĩ Đức vuốt nhẹ bộ râu của .
“Phụ hoàng, hay là phong nhị đệ làm thái tử, như vậy cũng xem như là môn đăng hộ đối .” - Lãnh Phong Thiên đề nghị.
“Đại ca, nói gì vậy? là trưởng, là thái t.ử mới đúng.”
“Nhị đệ, ta đã quen ở do trại , kh quen cuộc sống trong cung đâu. Cái chức thái t.ử này... ta nhường cho đệ.”
“Chuyện này...”
“Được , nếu Phong Thiên đã lên tiếng đề nghị thì trẫm cũng kh ý kiến gì.” - Lãnh Vĩ Đức lên tiếng.
“Phụ hoàng, ý của là...”
“Ban đầu vì muốn bù đắp cho Phong Thiên nên ta đã định phong nó làm thái tử, nhưng nếu con nói kh thích cái chức thái t.ử thì trẫm cũng kh ép con. Cứ làm những gì muốn là được, vậy thì... con sẽ vừa là chủ soái, vừa là Quốc c, hỗ trợ Phong Nam trong việc triều chính.”
Dừng một chút, Lãnh Vĩ Đức lại nói tiếp.
“Còn Phong Nam, ngày mai con cùng với Phong Thiên mang sính lễ đến Ngụy quốc cầu hôn Quận chúa với thân phận thái t.ử của Lãnh quốc ta. Nhất định kh được để Ngụy quốc bọn họ xem thường con.”
“Đạ tạ phụ hoàng, nhi thần nhất định kh phụ sự kỳ vọng của .” - Lãnh Phong Thiên và Lãnh Phong Nam đồng th.
Chưa có bình luận nào cho chương này.