Mệnh Định Vi Hậu

Mệnh Định Vi Hậu


Một đạo hôn ước, định sẵn nàng sẽ trở thành Hoàng hậu Ngụy quốc.

Cả kinh thành đều biết phượng quan đã có chủ.
Chỉ là, chốn thâm cung chưa bao giờ chỉ có tình yêu.

Ân oán năm xưa chưa được vén màn.
Món nợ giữa hai gia tộc chưa từng được tính toán rõ ràng.
Mỗi bước đi trong hoàng thành đều là một nước cờ.

Khi hiểu lầm và toan tính chồng chất, nàng lựa chọn rời đi
không phải vì thua cuộc, mà vì bàn cờ ấy đã đến lúc phải lật.

Rời khỏi Ngụy quốc, nàng bước vào một triều đại khác.
Từ quân cờ trong tay người khác, trở thành người nắm thế cục.

Hai triều đối lập.
Một đoạn nhân duyên.
Một lần xoay chuyển phượng mệnh.

Đến khi ân oán khép lại, thiên hạ mới nhận ra

Ngôi vị Hoàng hậu chưa từng đổi chủ.
Chỉ là, thiên hạ đã đổi.

__________

“Thái tử, Tưởng cô nương gặp thích khách!”

Tiếng bẩm báo còn chưa dứt, người trong điện đã đập bàn đứng dậy.

“Cái gì? Nàng ấy có sao không?”

“Thái tử phi bị thương… còn Tưởng cô nương chỉ hoảng sợ.”

Chỉ trong một khắc, gió trong hoàng cung đổi hướng.

Một cái tát vang lên giữa tẩm điện.

Giòn. Lạnh. Không do dự.

“Đông Phương Ngữ Yên, nàng còn gì để nói?”

“Thái tử muốn nghe gì?”

“Nàng dám hãm hại Tuyết Kỳ?”

Nàng khẽ cười.

“Ta cứu nàng ta, lại thành hãm hại sao?”

Tin đồn lan khắp hậu cung.

Đố kị. Tranh sủng. Cấu kết thích khách.

Người từng được định sẵn đội phượng quan trong chớp mắt thành kẻ lòng dạ độc ác.

“Yên nhi, con có điều gì muốn nói?”

“Có.”

Nàng quỳ xuống giữa đại điện.

Lưng thẳng.
Giọng bình tĩnh.

“Yên nhi xin hủy bỏ hôn ước.”

“Con nói cái gì?”

“Ngôi vị thái tử phi này… ta không cần.”

Cả triều đình lặng ngắt.

Nàng không biện giải.
Không cầu xin.
Cũng không ngoảnh đầu nhìn người từng hứa hẹn tương lai với mình.

Đêm đó, xe ngựa rời khỏi kinh thành.

“Quận chúa, người thật sự muốn đi sao?”

“Ở lại để làm gì?”

Nàng nhìn thành trì lùi dần phía sau.

“Ta chưa từng thuộc về nơi ấy.”

Không ai biết, sau lưng nàng, một bí mật cũ đang bị lật mở.

Cũng không ai ngờ

một bước rời đi ấy
là nước cờ đầu tiên của bàn cờ hai triều.

Cho đến khi đêm máu buông xuống nơi biên giới.

Rầm!

Cửa quán trọ bị đạp tung.

“Các người là ai?!”

Tiếng hét vang lên.
Rồi im bặt.

Máu bắn lên hành lang.

“Quận chúa, không thể ra ngoài!”

“Ta không thể thấy chết mà không cứu.”

Cửa phòng bật mở.

Xác người nằm la liệt.

“Còn một ả nữa.”

“Giết.”

Lưỡi kiếm rút khỏi vỏ.

Sát khí dày đặc.

Một bóng đen lao tới

Kiếm vung xuống.

Và ngay khoảnh khắc ấy vận mệnh của nàng đã rời khỏi Ngụy quốc.

Xem thêm
Đánh giá từ độc giả

Chưa có đánh giá nào cho truyện này.

Vui lòng Đăng nhập để gửi đánh giá.
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào.