Mèo Cưng Nhà Sếp
Cơn nghiện chó tái phát, tôi phát cuồng tìm người nhờ dắt chó hộ trên vòng bạn bè. Vị sếp mặt liệt cao lãnh trước nay chẳng bao giờ để ý tới tôi lại đột nhiên chủ động nhắn đến.
“Không có chó, mèo được không?”
“Ờ… cũng được ạ.”
Con mèo nhà sếp là một chú Maine Coon lông vằn ngầu lòi, bên ngoài thì lạnh lùng mà sau lưng lại siêu bám người. Tôi mê chết đi được, không kìm được mà hết hôn lại sờ rồi ôm chặt.
Sau này, trong một buổi tiệc công ty, sếp say xỉn lôi tôi vào lòng, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Là em tự nói đấy nhé, em thích sờ anh nhất, còn nói anh của anh rất to nữa.”
Chưa có bình luận nào.