Minh Nguyệt Quang
Chương 1: Xuyên Sách Đến Nước Ân Nam - 1
Nghe tiếng gọi réo rắt bên tai, Tịch Minh Nguyệt giật tỉnh giấc. Đập vào mắt nàng lúc này là những gương mặt chẳng chút nào thân quen đang chằm chằm.
- Quận chúa đã tỉnh, thật may mắn quá. - Một tỳ nữ trẻ reo lên.
Tịch Minh Nguyệt cứ ngỡ bản thân đang lạc trong cõi mơ. Nàng đâu đóng phim, đột nhiên lại gọi nàng là quận chúa?
Vội vàng bật dậy, dùng hai tay véo má , cảm giác đau chân thật đến từng thớ thịt khiến nàng nhận biết một ều khủng khiếp là đã bị bắt c. Nh như một con sóc, nàng xô đám lau chau sang một bên và nhảy ngay xuống giường.
Chân vừa chạm đất đã nhận th gì đó thật kh đúng lắm, m cô nương này toàn mang đồ cổ trang. Đảo mắt khắp xung qu căn phòng, Tịch Minh Nguyệt liền phát hiện kh bị bắt c mà bị xuyên kh .
Như vẫn còn mơ hồ chưa tin, nàng lao như tên b.ắ.n ra khỏi cửa. Cảnh sắc bên ngoài một lần nữa chứng minh ều nàng nghĩ là hoàn toàn chính xác. Đang thất thần thì giọng tỳ nữ trẻ vang lên sau lưng.
- Quận chúa, quận chúa vừa mới tỉnh lại, đừng chạy lung tung.
- Đây.. đây rốt cuộc là.. ở đâu vậy? – Tịch Minh Nguyệt lắp bắp quay lại, hỏi.
- Bẩm quận chúa, đây là phủ Bình vương gia ạ. – Tỳ nữ đứng kế bên khẽ lên tiếng.
- .. lại là phủ Bình vương gia chứ?
- Quận chúa kh nhớ gì ? Hôm qua Vương gia cùng La tướng quân kéo tùy tùng lên núi đón . Sau đó, quận chúa ngã xuống núi bất tỉnh, vậy nên..
- Vậy nên tiêu đời .
Tịch Minh Nguyệt vừa la lên thì nhác th một nam nhân, vận y phục màu trắng, dáng dấp cao lớn, tuấn phi phàm bước đến, tên theo sau nam nhân tr cũng khí chất hơn .
Nàng cứ đứng thừ mặt cho đến khi những tỳ nữ xung qu cúi chào mới nhận ra đó chính là Bình vương gia. Thế là, nàng liền gấp gáp gục đầu xuống, dán mắt vào đôi giày thêu tinh xảo trước mặt. Ba chữ Bình vương gia cứ nghe quen quen?
Suy nghĩ một hồi, nàng liền đoán định là Bình vương gia Lâm Thụy của nước Ân Nam trong tiểu thuyết. Nếu vậy là bản thân nàng đã xuyên sách vào một triều đại trong trí tưởng tượng của Lục Lam .
- Ngẩng đầu lên. – Lâm Thụy nói như ra lệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/minh-nguyet-quang/chuong-1-xuyen-sach-den-nuoc-an-nam-1.html.]
Cố gắng l lại bình tĩnh, Tịch Minh Nguyệt từ từ ngước . Nếu nàng nhớ kh lầm thì Lục Lam, bạn mới quen cũng là nữ tác giả vừa nộp bản thảo cho nàng kiểm duyệt từng nói sơ qua nhân vật này được miêu tả nhan sắc kinh diễm, quả thật đúng là hai từ kh thể lột tả hết ngoại hình của .
Lâm Thụy được xây dựng với hình tượng là tướng quân tài sắc vẹn toàn của nước Ân Nam, mệnh d chiến thần trấn quốc.
Thời khắc này, Tịch Minh Nguyệt cảm th bản thân thật là may mắn quá, xuyên đâu kh xuyên lại xuyên vào cuốn tiểu thuyết của Lục Lam. Khổ nỗi, nàng chưa kịp xem chương nào đã chui tọt vô đây, tình huống lăn tăn li ti xảy ra sau này cũng chưa biết, làm mà ứng phó chứ.
- Nguyệt nhi, lưu lạc bên ngoài từ nhỏ, nay đã về phủ Bình vương thì tuân theo lễ nghi trong phủ. Mau thay bộ y phục đàng hoàng , nữ nhi thể ăn mặc hở hang như vậy?
Nghe Lâm Thụy nói, Tịch Minh Nguyệt vội lại . Thứ đang máng trên nàng lúc này chính là chiếc váy ngủ hai dây màu đỏ vô cùng khêu gợi.
Cũng đúng thôi, nàng đang chuẩn bị ngủ mà. Vì Lục Lam gõ cửa đưa bản thảo trễ quá, thành thử mới lật ra thì về đây gặp vương gia luôn.
- Cái này kh hở hang mà là gợi cảm đó. – Nàng cười cười, l tay che bớt phần cổ.
Lâm Thụy lắc đầu thở dài, lệnh cho tỳ nữ đưa Tịch Minh Nguyệt vào tắm gội thay đồ rảo bước thẳng, La Mộc cũng vội vã bám ngay phía sau.
Tịch Minh Nguyệt ngóng cổ dõi theo cho tới khi Lâm Thụy khuất dạng mới cùng tỳ nữ trở vô. Đúng thật là, ở cái thời mà vận xiêm y tận m lớp thì trang phục của nàng đây thua cả m kỹ nữ lầu x, gọi là tổ của kỹ nữ luôn chứ.
Đám tỳ nữ mau mắn chuẩn bị nước tắm. Tịch Minh Nguyệt cái chậu gỗ mà nản lòng thật sự, đó giờ, nàng đứng tắm bằng vòi sen, giờ chui trong đây ngồi cứ th thật kh thoải mái nhưng nàng tự an ủi bản thân rằng đằng nào cũng đã xuyên sách, nhập gia tùy tục, buộc lòng biến thành cổ đại cho hợp thời với họ mà sống sót để còn tìm cách quay về chứ biết làm ?
Tắm gội thơm tho xong, hai tỳ nữ lại xúm tất bật giúp Tịch Minh Nguyệt thay xiêm y và vấn tóc.
Khi nhác th bản thân trong tấm gương, nàng cứ ngỡ như đã biến thành tiên nữ. Cái bộ đồ đúng chuẩn cổ trang này khiến kẻ dung mạo bình thường cũng trở nên xinh xắn, thế mới câu đẹp vì lụa chứ.
Hít một hơi thật sâu, nàng mỉm cười hai tỳ nữ bên cạnh.
- Hai này tên là gì vậy?
- Thưa quận chúa, nô tỳ tên Chiêu Dao, đây là bào của nô tỳ, tên là Chiêu Dung. – Tỳ nữ bên nhỏ nhẹ cất lời.
- Các à, ta.. rốt cuộc là ai vậy?
Câu hỏi của Tịch Minh Nguyệt làm hai tỳ nữ ngây ngốc một đỗi. Rõ ràng đại phu chẩn mạch xong, phán một câu rằng chẳng tổn hại gì, vì lại quên luôn cả bản thân là ai luôn thế?
Chưa có bình luận nào cho chương này.