Minh Nguyệt Quang
Chương 2: Xuyên Sách Đến Nước Ân Nam - 2
- Quận chúa, kh nhớ gì ? – Chiêu Dao lên tiếng hỏi.
- Ờ, kh. Ta chẳng biết ta tên gì, sống ở đâu và vì lại ngồi đây nữa.
Tịch Minh Nguyệt làm bộ buồn khổ, tay vân vê cọng tóc. Cũng may là nàng để tóc dài, xuyên qua còn cái mà dùng chứ nếu mà cắt tém e chẳng biết biến thành cái bộ dạng gì nữa.
quận chúa đến từ dân gian ủ sầu, Chiêu Dao vội vàng rót trà mời Tịch Minh Nguyệt uống kể rõ đầu đuôi.
Qua lời của Chiêu Dao thì nàng tên Giang Minh Nguyệt, chính là lưu lạc bên ngoài của Lâm Thụy. Nói trắng ra là, phụ thân phong lưu đa tình, con rơi con rớt.
Đâu một tháng trước, lão vương gia Lâm Th nhận được lá thư của cố nhân từ lính mới tòng quân, nói rằng bà đã con với , nữ nhi tên Giang Minh Nguyệt vì theo họ bà.
Bao năm tháng, mẫu tử họ sống nương nhờ nhau, chẳng phiền hà , ều, bây giờ bà đang hấp hối, sợ con cút côi tội nghiệp nên mới mong nó thể nhận lại phụ thân.
Vốn Lâm Th định sau khi dẹp loạn sẽ lập tức quay về đón mẫu tử họ nhưng kh may, tử trận. Trước lúc lâm chung đã nói ra sự thật và nguyện vọng đưa nữ nhi mệnh khổ về bù đắp.
Lâm Thụy vì lòng hiếu thảo, muốn phụ thân yên tâm nhắm mắt nên đã hứa sẽ hoàn thành ý nguyện của ngay khi hồi kinh.
Lúc La Mộc tìm , Giang Minh Nguyệt hoảng sợ, chưa hỏi rõ ràng mọi việc, mới th quân lính đ đúc đã luồn cửa sau, chạy vắt giò lên cổ vào rừng trốn. chắc vì trượt chân mà ngã xuống vách núi, vướng dây leo, bất tỉnh và được đưa về đây.
- Thế mẫu thân ta đâu? – Tịch Minh Nguyệt lo lắng hỏi.
- Theo nô tỳ nghe ngóng được thì lão phu nhân đã qua đời cách đây nửa tháng. – Chiêu Dao cúi đầu, lí nhí trả lời.
Tuy chẳng thân thích m.á.u mủ gì, nhưng nghe đến đây, Tịch Minh Nguyệt cũng th cay xè sống mũi bởi hoàn cảnh thương tâm của họ. ều, cô nương trùng tên khác họ Giang Minh Nguyệt kia rốt cuộc chạy tới phương nào mà La Mộc lại nhầm lẫn mang nàng về chứ?
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi hãy đọc truyện ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Cũng may dây leo cuốn nàng lại nếu kh rơi xuống vách núi kia hẳn cũng thịt nát xương tan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/minh-nguyet-quang/chuong-2-xuyen-sach-den-nuoc-an-nam-2.html.]
Tạm thời biết sơ khởi vậy, Tịch Minh Nguyệt cũng yên tâm nhập vai. Kể từ giây phút này, nàng chính là Giang Minh Nguyệt, của chiến thần trấn quốc Bình vương gia Lâm Thụy, quận chúa nước Ân Nam, nghe mà oai như c.
ều, còn chưa biết thật sẽ xuất hiện lúc nào, khi , lòi mặt chuột ra kiểu gì cũng bị xử chết, thôi đành cứ giả như mất trí nhớ, biết đâu còn cớ đó mà xin mọi nhủ lòng xót thương.
Chiều đến, Lâm Thụy cho đến gọi Tịch Minh Nguyệt sang dùng cơm cùng . Tuy rằng sợ nhưng nàng vẫn . Suy cho cùng, phủ này là của , uy ở Ân Nam, muốn sống sót tới ngày về thì buộc bu bám, l lòng l ruột mới được.
Vừa qua bậc cửa, nàng đã th Lâm Thụy ngồi sẵn bên chiếc bàn được bày biện vô số món ăn đủ màu đủ sắc, thầm nghĩ chỉ hai mà nhiều đồ vậy thật quá lãng phí.
- Minh Nguyệt tham kiến Bình vương gia. – Nàng chắp tay, cúi đầu kính cẩn.
Qua hồi lâu, chẳng nghe ư hử gì, Tịch Minh Nguyệt đánh liều ngẩng lên . Bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên từ vị trưởng trời ban, nàng chẳng biết đã sai ngay khúc nào nữa.
- kh cần hành lễ như vậy, chúng ta là ruột thịt, đừng câu nệ quá. Hậu duệ của Bình vương phủ cũng chẳng thêm ai, sau này ta sẽ chăm sóc . – Lâm Thụy dịu dàng cất tiếng, trỏ vào chiếc ghế đối diện.
- Vâng.
Tịch Minh Nguyệt bị câu nói mùi mẫn làm cho cảm động suýt khóc, một dung mạo tuấn như Lâm Thụy, lại dịu dàng ôn thuận, kh lý do gì khiến nàng ghét cả. Chỉ là, lúc mặt khác đâu bộ dạng ấm áp này, ban sáng tr lạnh lùng, đáng sợ lắm thay.
- Về sau, gọi ta là Lâm Thụy ca ca, xưng hô nhé. – Lâm Thụy vừa nói vừa gắp cái đùi gà bỏ vô chén cho đối diện.
- Như vậy bất kính quá kh? – Nàng lấm lét dò xét.
- lại bất kính? là ta, lẽ thường tình thôi. Nào. Ăn .
- À. Vâng, Lâm Thụy ca ca.
- Nguyệt nhi .
Lâm Thụy mỉm cười và bắt đầu dùng bữa. cái ệu bộ nhu nhã của , nàng cảm giác gì đó sai sai. Kh Lục Lam miêu tả nhân vật này như tảng băng trôi ư, đột nhiên lại cười với nàng thế này, lẽ nào đối với mới lần đầu giáp mặt đã tình thân m.á.u mủ trỗi dậy?
Nếu là vậy thì thôi đành cứ tình thương mến thương với , dẫu lọt vào phủ Bình vương sẽ chẳng lo c.h.ế.t đói hay bị ai bắt nạt. Chí ít vẫn hy vọng toàn mạng quay về. Chuyện xuyên sách này tưởng chỉ thể xảy ra trong mơ, cuối cùng lại hóa hiện thực nơi nàng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.