Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Minh Nguyệt Quang

Chương 3: Vị Huynh Trưởng Dịu Dàng - 1

Chương trước Chương sau

Buổi tối, cảnh sắc xung qu nhuốm buồn vắng vẻ, Tịch Minh Nguyệt ngồi vắt vẻo trên nóc nhà ra mênh m.

Đến tận bây giờ, nàng vẫn mong đây chỉ là một giấc mơ huyền hão để khi mặt trời ló dạng thì mọi thứ sẽ trở về bình thường, nàng lại được lăn lộn trên chiếc giường quen thuộc và đọc nốt bản thảo trong ngày của các tác giả nghiệp dư.

Nếu Lục Lam cũng như bao kẻ khác, đánh máy bản thảo và gởi mail cho nàng thì nào đâu xảy ra chuyện, đằng này viết tay một quyển dày cui, xong bảo duyệt mới đánh máy và đăng dần dần.

Chẳng biết bạn mới quen m ngày này phát hiện biên tập viên năng nổ cách vách đã biến mất hay chưa?

Tịch Minh Nguyệt những mong Lục Lam thể cậy cửa qua phòng, l sách giũ giúp m cái khi cái thân khốn khổ lại bị tác động mà rớt ra khỏi cuốn tiểu thuyết đáng sợ .

Một đứa trẻ côi cút, mối quan hệ xã hội hạn hẹp như nàng, dẫu cho mất tích thì hẳn cũng chẳng ai quan tâm tìm đâu, nghĩ tới mà đau lòng thay.

Ngồi mỏi quá, Tịch Minh Nguyệt nằm ngửa ra luôn, ném ánh uất ức lên vầng trăng treo vòi vọi trên cao. Nó cùng tên với nàng đ chứ, vậy mà giờ chẳng giúp được gì cho nhau.

- Nguyệt nhi, đang làm gì trên đó vậy?

Tiếng gọi vọng lên từ phía dưới khiến Tịch Minh Nguyệt bất giác giật thót, vì lóng ngóng bất cẩn mà nàng trượt chân, lăn vèo vèo xuống mái nhà.

Giây phút ngỡ như một là tan xác hai là xuyên lại về thời hiện đại thì đột nhiên cảm nhận vòng tay vững chãi của ai kia đang ôm trọn l thân . Mở mắt tr lên, th gương mặt kh góc c.h.ế.t của vị trưởng Lâm Thụy, nàng vội vàng cụp mi.

Con này thể đẹp rụng rời vậy chứ nhỉ? Dường như bóng đêm đồng bọn với nên tô ểm giúp càng thêm tuấn tú bất phàm.

- ngắm trăng à? – Lâm Thụy vừa đặt nàng xuống vừa hỏi.

- À. Vâng, .. hơi buồn. – Nàng cúi đầu, lí nhí trả lời.

- Trên đó cao, nguy hiểm lắm, biết võ c đâu. Bọn Chiêu Dao, Chiêu Dung này hầu hạ kiểu gì mà để leo lên vậy?

Th Lâm Thụy chau mày, toan hỏi tội tỳ nữ, Tịch Minh Nguyệt vội vàng ôm l tay kéo lại, lắc đầu lia lịa.

- Đừng mắng họ, là trèo cửa sổ, xong men theo cột, họ kh biết gì hết mà.

- Nguyệt nhi, phụ thân giao cho ta, ta đã hứa sẽ thay chăm lo , nếu mệnh hệ nào, há chẳng kẻ làm trưởng đây mang tội bất hiếu ư?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/minh-nguyet-quang/chuong-3-vi--truong-diu-dang-1.html.]

Tr cái bộ dạng đau lòng mà nghiêm túc của chiến thần trấn quốc, Tịch Minh Nguyệt suýt chút bật cười. Nghĩ cũng thôi, đang xem nàng như ruột thịt chứ đâu biết đã xách về một dưng kh hơn chẳng kém chứ.

Cũng may thời nay kh xét nghiệm AND, chứ như thời hiện đại thì đây là thủ tục đầu tiên để cầm gi th hành vào gia đình giàu .

Tịch Minh Nguyệt mặt ủ mày chao tỏ vẻ tủi thân, Lâm Thụy cũng thôi kh giận nữa, thầm nghĩ này hẳn khiếu trong việc làm mềm lòng kẻ khác.

Cũng may lưu lạc bên ngoài nhưng kh hổ báo mà vẫn giữ vẻ dịu dàng đằm thắm đúng mực con nhà gia thế nên chẳng cần dạy dỗ gì nhiều ngoài vài quy tắc ứng xử, chào hỏi.

- muốn ra ngoài dạo kh? – Lâm Thụy dịu dàng cất lời.

- Muốn.. muốn ạ. – Nàng lắp bắp đáp.

tự nhiên, Lâm Thụy cầm l tay Tịch Minh Nguyệt, kéo nàng về phía chuồng ngựa. Lúc cả hai lướt qua dãy hành lang, Chiêu Dao lẫn Chiêu Dung chỉ biết cúi đầu chào và ngơ ngác nhau. Rõ ràng họ kh hề th quận chúa ra khỏi cửa, vậy mà giờ lại đang sóng bước cùng vương gia.

Đến nơi, Tịch Minh Nguyệt đứng yên bên ngoài chờ Lâm Thụy. Lát sau, trở lại với con bạch mã l lá mướt rượt bên cạnh.

Nàng khẽ nhoẻn miệng cười, thầm nghĩ con ngựa này cũng thật đáng thương, đang yên giấc thì bị chủ dựng dậy.

- Nào.

Lâm Thụy vừa dứt câu thì một bước đã ngồi trên lưng ngựa, vươn tay ngỏ ý bảo nắm l nhưng Tịch Minh Nguyệt cứ đứng tựa trời trồng bởi lẽ lo lắng chẳng thể nào mà bản thân bay lên với chỉ bằng lực kéo của được, nàng chưa làm thế này bao giờ.

Dường như hiểu rõ nỗi sợ trong lòng , Lâm Thụy liền nhảy xuống, dùng cả hai tay bế bổng nàng lên. Động tác của nh và dứt khoát đến độ nàng chưa kịp thẹn thì đã yên vị trên cao .

- bỏ một chân sang kia. – hất mặt ra hiệu.

- Vâng.. vâng.

Vừa lắp bắp, Tịch Minh Nguyệt vừa lật đật giơ chân lên. Ấy mà kh hiểu vì lại duỗi trúng đầu con ngựa và bị ngán lại, thành thử toàn thân nàng chới với, bật ngửa ra, cũng may là Lâm Thụy đưa tay giữ kịp.

Khi xác định bản thân hãy còn trên lưng ngựa, nàng bất giác nhận ra bàn tay rộng đang chạm ngay thắt lưng .

Tuy chút thẹn nhưng Tịch Minh Nguyệt thật lòng khâm phục vị trưởng này, giữ một cơ thể nặng gần năm mươi cân như nàng mà chỉ dùng một tay.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...