Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mờ Ám Đảo Điên

Chương 1:

Chương sau

Để cưới được , Chu Huống từng quỳ ở từ đường suốt ba ngày ba đêm, chịu đựng tám mươi mốt roi gia pháp lên .

Thế nhưng vào đúng ngày kỷ niệm năm năm ngày cưới, lại nhận được đoạn video lên giường với phụ nữ khác.

Đoạn video dường như được quay lén từ một góc khuất.

Cô gái trong video đang nằm trên giường, dưới eo đệm một chiếc gối, khung hình rung lắc vài giây mới dừng lại.

Sau đó, nghe th một giọng nói quen thuộc.

"Nhấc chân lên, giữ nguyên trong mười phút, như vậy mới dễ thụ thai."

Tối hôm đó, cầm tờ đơn ly hôn đưa cho .

Chu Huống đỏ hoe mắt giải thích với .

"Gia tộc kh thể kh thừa kế, đã năm năm , em mãi vẫn chưa mang thai, thực sự kh còn cách nào khác."

"Đừng ly hôn được kh? hứa với em, sẽ lập tức cắt đứt với cô ta."

những vết sẹo chằng chịt trên lưng , lòng lại mềm .

Suốt ba năm sau đó, để làm yên tâm, luôn báo cáo hành tung của mọi lúc mọi nơi.

Cho đến khi muốn dành cho một bất ngờ nên đã tìm đến thành phố nơi đang c tác.

Nhưng thứ th lại là cảnh đang ôm ấp vợ hiền con thơ trong lòng.

"Bố ơi, lần này bố thể ở lại với con lâu hơn một chút được kh?"

Hóa ra, chuyến c tác mỗi tháng một lần của là để đến một gia đình khác.

Đó là một đứa trẻ chừng hai tuổi, đang ở cái tuổi tr như khối ngọc tạc, vô cùng đáng yêu.

Chu Huống quỳ một chân xuống, ôm chặt đứa bé vào lòng.

"Được, bố hứa với con."

Dứt lời, Mạnh Vãn Tình cũng vội vàng ngồi xuống, kéo đứa bé ra.

"Bảo bảo, kh được bướng bỉnh."

"Làm vậy sẽ khiến bố khó xử đ."

Trong ánh mắt Chu Huống, một tia hối lỗi đậm đặc thoáng qua.

Giây tiếp theo, đưa tay che mắt đứa trẻ lại.

Nghiêng đặt một nụ hôn lên môi cô ta.

Lúc tách ra, giữa hai còn kéo theo một sợi chỉ bạc mờ ám.

"Vãn Vãn, lúc nào em cũng hiểu chuyện như vậy."

"Em yên tâm, chỉ cần em ngoan ngoãn trốn cho kỹ, đừng gây chuyện trước mặt vợ ."

" nhất định sẽ kh để em chịu thiệt thòi đâu."

Giọng Chu Huống khàn đặc, thân thiết cọ nhẹ đầu mũi vào mũi Mạnh Vãn Tình.

Trái tim bỗng thắt lại đau đớn.

Tờ phiếu khám t.h.a.i trong tay bị siết chặt đến mức hằn sâu vào lòng bàn tay.

và Chu Huống cũng từng những lúc mặn nồng thắm thiết.

Dĩ nhiên thể nhận ra, lúc này đây, đã nảy sinh ham muốn.

Lẽ ra nên lập tức đẩy cửa x vào.

Lớn tiếng chất vấn .

"Kh nói đã cắt đứt với cô ta ?"

"Tại lại lừa dối ?"

" biết, cũng đã m.a.n.g t.h.a.i kh?"

Nhưng đã kh làm vậy.

lẳng lặng quay lưng .

Giống như chưa từng xuất hiện ở đây, quay trở về căn nhà tại Nam Thành.

Một ngày, hai ngày ba ngày trôi qua.

Chu Huống kh hề trở về đúng giờ như mọi khi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mo-am-dao-dien/chuong-1.html.]

Mãi đến tận bảy ngày sau, mới đứng trước mặt với vẻ mặt đầy bụi đường.

"Bảo bối, nhớ kh?"

ngơ ngẩn .

Muốn tìm kiếm chút sơ hở nào đó trên gương mặt kia.

Thế nhưng, đôi mắt đen thẳm của vẫn phản chiếu hình bóng .

Cứ như thể trong tim trong mắt vẫn chỉ duy nhất vậy.

Chỉ là, ánh mắt dừng lại ở vùng cổ của .

Trên làn da trắng trẻo nơi đó, hai vết đỏ thẫm đến giật .

đưa tay chạm nhẹ lên vết đỏ, khẽ khàng hỏi .

"Chu Huống, cái gì đây?"

Cả cứng đờ, ánh mắt bắt đầu đảo qu: "Chắc là... bị muỗi đốt..."

chậm rãi cắt lời : "Bây giờ đang là mùa xuân."

" bị dị ứng ."

Giọng dần trở nên rõ ràng hơn: " đến c trường, ở đó gió thổi một cái là đầy bụi bẩn."

"Em cũng biết cơ địa của đ, kh chạm vào đồ bẩn được, cứ chạm vào là đỏ lên ngay."

nắm l tay , giọng ệu thản nhiên, ánh mắt trong veo.

Nhưng kh tin.

thẳng vào đáy mắt : " còn lời nào khác muốn nói với kh?"

Chu Huống thích trẻ con.

là con trai độc nhất của tập đoàn Chu thị, là thừa kế của gia tộc.

Bên ngoài vẫn còn những đứa con riêng đang hổ báo rình rập, chờ đợi phạm sai lầm.

bắt buộc một đứa con.

Nhưng dù là vậy, vẫn gánh chịu áp lực để cưới một khó m.a.n.g t.h.a.i như .

thâm tình kh phụ, nên cũng nguyện đem bản thân ra để hiến tế.

Để được mang thai, đã thử vô số phương t.h.u.ố.c dân gian.

Những ống t.h.u.ố.c lạnh lẽo cứ thế đ.â.m hết mũi này đến mũi khác vào cơ thể.

Thuốc đắng, kim châm đau.

Nhưng ngay vào lúc khao khát con đến mức nằm mơ cũng th.

Thì đã con với khác từ lâu .

Đến nước này, chỉ cầu xin một lời thú nhận thành thật.

"Nhan Khê, yêu em."

Chu Huống cúi đầu hôn nhẹ lên trán : "Yêu em nhiều, yêu đến mức khắc sâu vào trong xương tủy."

Điện thoại vang lên tiếng "ting".

nhận được một tin n từ số lạ.

"Nhan tiểu thư, nếu cô đã biết ."

"Thì thể trả Chu Huống lại cho mẹ con được kh?"

"Đứa trẻ kh thể kh bố, coi như xin cô, hãy thành toàn cho chúng ."

Ngay sau đó là một bức ảnh chụp chiếc nhẫn.

theo thói quen sờ vào ngón áp út trống kh của .

Chiếc nhẫn đính hôn của và Chu Huống.

Hóa ra là do kh cẩn thận đ.á.n.h rơi ở trước cửa biệt thự tại Bắc Thành.

Nhưng thứ đ.á.n.h mất, nào chỉ mỗi chiếc nhẫn đó.

Bàn tay cầm ện thoại run rẩy kh ngừng.

Chu Huống th sắc mặt kh ổn, lập tức muốn xem ện thoại của .


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...