Mờ Ám Đảo Điên
Chương 2:
"Bảo bối, thế?"
"... Ai tìm em à?"
tắt màn hình, ngước mắt sự căng thẳng kh kịp che giấu trong đáy mắt .
"Kh ai tìm cả."
"Chỉ là lời vừa nói khiến cảm th buồn nôn thôi."
nhếch môi, mỉm cười giễu cợt với đôi mắt ngập nước: "Yêu , nhưng cũng kh ngăn cản được việc lên giường với kẻ khác."
Sắc mặt Chu Huống lộ vẻ đau đớn, dùng sức ôm chặt l .
"Xin lỗi, Nhan Khê."
" biết đã làm tổn thương em."
" sẽ dùng cả đời này để bù đắp, cả đời này đối tốt với em."
cứ ngỡ ều đang nói là chuyện của ba năm trước.
mạnh bạo đẩy ra, chạy thẳng vào phòng vệ sinh.
Nôn sạch sẽ tất cả những thứ đang cuộn trào ghê tởm trong dạ dày vào bồn cầu.
Mặt Chu Huống trắng bệch: "Nhan Khê, em lại nhớ tới chuyện đó ."
vò đầu bứt tai, cả rơi vào trạng thái suy sụp tột độ: "Quên được kh?"
"Chúng ta đã quyết định bắt đầu lại từ đầu mà."
"Em đừng dùng chuyện đó để hành hạ bản thân, dày vò nữa."
loạng choạng đứng dậy, tiến lại nắm l tay .
"Chúng ta đều hãy về phía trước, được kh?"
lặng lẽ rủ mắt, bàn tay đang đan vào nhau của chúng .
Sau khi lựa chọn tha thứ.
Mỗi lần ân ái, đều kh khống chế được mà phân tâm.
Bàn tay này của cũng từng mơn trớn đàn bà đó.
Đôi môi này của cũng từng hôn cô ta.
Cơ thể này của cũng từng mật thiết kh kẽ hở với cô ta.
Cứ nghĩ đến đây, lại th ghê tởm đến cực ểm.
khinh bỉ sự phản bội của .
Lại càng khinh bỉ chính bản thân khi đã quay đầu lại.
nôn hết lần này đến lần khác.
cũng đưa tay ra, tự móc họng , cùng nôn với .
Lần nào cũng khiến bản thân mắt đỏ hoe, thần hình t.h.ả.m hại.
quỳ trên mặt đất, nắm l tay .
Hết lần này đến lần khác xin lỗi: "Xin lỗi, đều là lỗi của ."
"Nhan Khê, tha thứ cho ."
"Đừng nghĩ về nó nữa..."
Giống như lúc này đây.
Tr mới đáng thương làm .
Mà cũng đáng hận làm .
dùng sức rút tay về: "Đừng chạm vào , chê bẩn."
Ting
Rung
và Chu Huống cùng nhận được th báo tin n.
"Nhan tiểu thư, cô kh thể sinh nở, tuổi tác cũng đã lớn , vị trí Chu phu nhân đó, cô còn định chiếm giữ bao lâu nữa đây?"
"Chi bằng chủ động rời , ít nhất còn giữ lại được chút thể diện."
"Trái tim đã sớm ở chỗ , cần chứng minh cho cô th kh?"
Ngay khoảnh khắc sau, Chu Huống đã siết chặt ện thoại.
"Nhan Khê, c ty phía Bắc Thành xảy ra chuyện ."
kh dám vào mắt , vội vàng quay l áo khoác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mo-am-dao-dien/chuong-2.html.]
" lập tức qua đó xử lý, em nghỉ ngơi sớm ."
kh còn tâm trí đâu để dỗ dành nữa.
Bởi vì ở bên kia, Mạnh Vãn Tình lại m.a.n.g t.h.a.i .
Và đứa trẻ đó đang khóc lóc t.h.ả.m thiết.
"Mẹ ơi đừng bỏ em gái!"
"Bố ơi bố về mau !"
Trên màn hình ện thoại.
Vào ngày sinh nhật của , Mạnh Vãn Tình bị sốt cao.
Chu Huống bế con, túc trực bên giường bệnh của cô ta suốt cả đêm.
Khi lên chùa Nam Sơn cầu con.
Chu Huống lại cùng cô ta ở chùa Bắc Thần, cầu bùa bình an cho đứa con của họ.
Đêm giao thừa năm ngoái.
Một quay về từ đường nhà chồng để nghe dạy bảo.
lại ở trong căn biệt thự tại Bắc Thành, cùng cô ta xem pháo hoa.
Mỗi một khoảnh khắc cảm th lạc lõng nhất.
Chu Huống đều vì cô ta mà đưa ra lựa chọn vứt bỏ .
" luôn hỏi liệu ở bên nhau lâu th chán nản kh."
"Em nói chắc c là vào ngày em rời khỏi thế giới này."
Tiếng nhạc chu vang lên, giọng ca sĩ hát như xé lòng.
Bác sĩ ều trị chính gọi ện đến.
"Nhan Khê, t.ử cung của cô từng bị thương, nội mạc mỏng."
"Trong ba tháng đầu, cô tuyệt đối tĩnh dưỡng, kh được cảm xúc d.a.o động mạnh, tốt nhất là nằm trên giường để giữ thai."
"Đây lẽ là... cơ hội cuối cùng để cô được làm mẹ."
vuốt ve vùng bụng dưới vẫn chưa lộ rõ.
Chỉ cảm th cả thế giới này đang ép buộc .
Cơ thể phản ứng nh hơn cả ý thức.
bất chấp tất cả đuổi theo ra ngoài cửa.
Nhưng chỉ th chiếc xe của Chu Huống lao vun vút ngay trước mặt.
run rẩy bấm số ện thoại của .
Sau vài tiếng chu dài "tút tút".
Là giọng nữ máy móc vang lên: "Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận..."
đã ngắt cuộc gọi của .
Cùng lúc đó, Mạnh Vãn Tình gửi đến bức ảnh chụp màn hình cuối cùng.
Đó là tin n Chu Huống vừa mới gửi cho cô ta.
"Vãn Vãn, hứa với em, sẽ xử lý tốt mọi chuyện."
"Đợi em sinh đứa bé ra, sẽ cho em và con một gia đình thực sự."
"Đợi , qua ngay đây."
" ."
Trên con đường vắng t kh một bóng , tiếng nói tan vào gió đêm.
" cũng... vốn nên rời từ lâu ."
Ba năm trước, lần đầu tiên phát hiện ngoại tình, đã thẫn thờ kéo vali bước ra khỏi cánh cửa này.
Khi chiếc xe thể thao lao tới, chính Chu Huống là đã chạy theo và đẩy ra.
Bệnh viện đã gửi th báo bệnh tình nguy kịch.
Bác sĩ nói, chỉ giọng nói của mà quan tâm nhất mới thể đ.á.n.h thức được .
Bà Chu khóc lóc cầu xin quay lại.
đã ở bên tai , gọi tên hết lần này đến lần khác.
"Chu Huống, chỉ cần tỉnh lại."
"... Em sẽ tha thứ cho ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.