Mờ Ám Đảo Điên
Chương 3:
Nhưng bây giờ, kh muốn tha thứ nữa.
kh thể làm như vậy.
Kết thúc mọi chuyện một cách nhẹ nhàng như kh gì.
kh thể dễ dàng bu tha cho .
muốn chịu đựng nỗi đau giống hệt như .
quay trở về phòng, vuốt phẳng tờ phiếu khám t.h.a.i đã nhăn nhúm.
in từng tin n mà Mạnh Vãn Tình đã gửi đến.
Tất cả những thứ này, sau này sẽ trả lại hết cho Chu Huống.
Đến lúc đó, liệu hối hận vì đã lừa dối kh?
Chu Huống cuối cùng cũng rảnh rỗi để gọi lại cho .
" thế bảo bối."
"Xin lỗi em, lần này tình hình hơi đột ngột, gấp quá."
"Đợi về, sẽ tạ lỗi với em thật tốt."
Giọng mang theo tiếng nức nở, nhưng vẫn cố ý thử lòng : "Chu Huống, thể quay lại ngay lập tức được kh?"
" chuyện quan trọng muốn nói với ."
"Đừng , đừng đến nơi đó..."
"Nhan Khê, đừng bướng bỉnh vào lúc này."
Giọng Chu Huống trở nên lạnh lùng và cứng rắn: " đang làm việc chính sự."
" chuyện gì thì đợi về nói, được kh?"
"Như vậy thì muộn mất ..."
Tút tút tút
Chu Huống dứt khoát cúp máy.
đặt ện thoại xuống, khóe miệng nở một nụ cười thê lương.
Đợi đến ngày sự thật phơi bày.
Để xem vào giây phút này, rốt cuộc đã bỏ lỡ ều gì.
Mạnh Vãn Tình lại gửi video đến.
Trong hình, Chu Huống đang quỳ một gối trước ghế sofa.
Lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve vùng bụng dưới vẫn chưa nhô lên của phụ nữ.
Bỗng nhiên nghiêng tai, cúi áp sát vào đó.
"Còn sớm mà, làm đã t.h.a.i động được."
Giọng nói nũng nịu của phụ nữ vang lên: " thích trẻ con đến thế ?"
"Thích chứ." Chu Huống hạ thấp giọng, trong mắt lấp lánh những tia sáng vụn vỡ: "Đứa này, tốt nhất là một đứa con gái."
Đứa trẻ đang chơi xếp hình trên sàn nhà cũng ngước mặt lên, nói bằng giọng sữa non nớt: "Bố ơi, là em gái ạ."
Chu Huống cười, bế nó lên, hôn một cái thật kêu.
"Vậy thì, mượn lời chúc của con trai nhé."
"Để mẹ sinh cho con một đứa em gái."
"Con cùng bố bảo vệ em thật tốt đ nhé."
vừa nói vừa cúi đầu đặt một nụ hôn lên bụng của Mạnh Vãn Tình.
Bất kể ai vào, đây cũng là một khung cảnh vô cùng tươi đẹp.
Là một gia đình hạnh phúc ấm áp.
"Nhan tiểu thư, lẽ cô vẫn chưa biết."
"Ngay từ đầu Chu Huống đã nói với rằng, đợi đứa bé sinh ra sẽ đem cho cô nuôi."
"Nhưng bây giờ... đã để cả hai đứa con lại bên cạnh ."
"Đã đến nước này , cô vẫn chưa hiểu tâm ý của ?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dĩ nhiên là biết.
Chu Huống từng khóc lóc thú nhận với : "Nhan Khê, kh yêu cô ta."
"Sở dĩ chọn cô ta là vì cô ta tr giống em."
" muốn một đứa con giống và cũng giống em, sau đó, sẽ mang về cho em nuôi..."
Chuyện này thực sự quá đỗi ghê tởm.
Nhưng ngày hôm đó, khi đứng trước cửa biệt thự.
Khoảnh khắc th đứa trẻ hai tuổi kia.
Thứ đầu tiên trào dâng trong lòng lại là cảm giác tủi thân.
Chẳng đã nói là sẽ mang về cho nuôi ?
Tại ... ngay cả lời hứa này cũng thay đổi vậy?
" còn lời nào muốn nói với kh?"
Sau khi Chu Huống trở về, vẫn hỏi một câu như vậy.
biết, sẽ kh thú nhận đâu.
Nhưng muốn câu nói này.
Trở thành một cái gai đ.â.m sâu vào tim .
Để sau này mỗi khi hồi tưởng lại.
Cái gai đó sẽ phản phệ thành nỗi đau đớn khôn cùng.
"Bảo bối, hôm nay em lạ thế?"
Chu Huống kh hiểu chuyện gì, cười xoay ôm l eo .
"Chẳng em chuyện muốn nói với ?"
Gần như ngay khoảnh khắc cằm chạm vào vai .
Một cảm giác buồn nôn kh thể diễn tả bằng lời xộc lên cổ họng.
mạnh bạo đẩy ra, loạng choạng lao vào phòng vệ sinh.
Sắc mặt Chu Huống lập tức sa sầm xuống.
tựa vào khung cửa, lạnh lùng gục bên bồn rửa mặt mà nôn khan dữ dội.
"Nhan Khê, thực sự chịu đựng em đủ đ!"
"Chuyện đó đối với em tại cứ mãi kh chịu bỏ qua vậy?"
"Đàn ở tầng lớp này, ai là kh hoa thơm cỏ lạ, c khai ăn vụng bên ngoài đâu."
Trong ánh mắt kh còn l một chút xót xa hay hối lỗi nào nữa.
" đã gần ba mươi tuổi , mà đến tận bây giờ em vẫn chẳng thể mang thai."
" chỉ muốn một đứa con của riêng thôi."
" em kh thể th cảm cho một chút?"
Cả lạnh toát, run rẩy gào lên: "Chu Huống, đừng quên!"
" là vì đỡ d.a.o cho nên mới bị thương ở t.ử cung!"
"Trên đời này, bất cứ ai cũng quyền chỉ trích kh thể mang thai, nhưng duy chỉ là kh được!"
Chu Huống đ.ấ.m mạnh một nhát vào cánh cửa kính phòng vệ sinh.
Ngay khoảnh khắc tiếng động lớn vang lên, m.á.u tươi cũng theo đầu ngón tay chảy xuống.
"Cho nên bao nhiêu năm qua, vẫn giữ đúng lời hứa, chỉ yêu một em."
nghẹn ngào thốt lên, như thể đang chịu uất ức tột cùng: "Ngay cả Mạnh Vãn Tình..."
" cũng giấu giấu diếm diếm, kh dám để em biết vì sợ em đau lòng."
" đã nhún nhường em đến mức này , khúm núm chiều chuộng, vậy mà ngày nào em cũng nôn mửa cho xem."
"Chu Huống, những lời này đã giấu trong lòng bao lâu ?"
cười thê lương: "Hóa ra bao nhiêu năm nay cảm th uất ức... kh chỉ , mà còn cả nữa."
Vậy tại kh ly hôn ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.