Mỗi Chúng Ta Một Vòng Tròn Khuyết
Chương 3: Người Ta Không Rời Bỏ Nhau Vì Hết Yêu, Mà Vì Không Còn Chịu Được Nhau Nữa
Bữa tối hôm , hai ăn trong im lặng.
C cải nấu thịt bằm, đậu hũ rim mắm, cá nục chiên và một ít cơm trắng – những món An vẫn thường nấu, vẫn thường ăn suốt m năm nay. Kiên vẫn ăn như cũ, kh khen, kh chê. Còn An, cứ múc từng muỗng cơm lên miệng để nó trôi tuột xuống cổ họng như một thói quen sinh tồn.
Kh ai nhắc đến chuyện hồi chiều. Kh ai nhắc đến cô gái lạ trong tin n. Kh ai nhắc đến ba chữ: thứ ba.
Kh vì họ đã quên. Mà là vì kh còn gì để nói nữa.
ta thường nghĩ chia tay là vì hết yêu.
Nhưng với An, cô hiểu – chia tay là khi ta đã chịu đựng đủ.
Cô đã từng chịu đựng việc Kiên sớm về muộn.
Chịu đựng những lần nói dối trắng trợn.
Chịu đựng ánh mắt lảng tránh, những lời nói nhạt nhòa, sự chạm vào thân thể cô kh còn vì yêu mà chỉ để “trả bài” đúng lịch.
Mỗi lần như thế, cô lại tự dặn :
"Thôi, còn con. Còn nhà. Còn bao ều chưa thể bu."
Nhưng sự chịu đựng – cứ tích lại, từng chút một. Như nước nhỏ giọt trên phiến đá. Kh ồn ào. Kh dữ dội. Nhưng đến một lúc nào đó, phiến đá cũng nứt.
________________________________________
Tuần kế tiếp, An xin nghỉ làm một ngày.
Cô gửi bé Sóc sang nhà bà ngoại. Tự đến quán cũ nơi họ từng tổ chức tiệc cưới – một nhà hàng nhỏ bên bờ s, nơi năm đó hai vợ chồng chỉ đủ tiền làm bữa tiệc ấm cúng mời hai bên gia đình và vài bạn thân.
Nơi bây giờ đã đổi chủ. Nhưng bàn ghế vẫn vậy. Gạch lát vẫn vậy. Ánh sáng nắng chiều rọi xuống mặt nước vẫn vàng rượm như ngày xưa.
An ngồi một , gọi ly nước ch.
Trong tay là một cuốn sổ tay cũ – nơi cô từng viết những dự định sau khi cưới:
“Năm đầu tiên – trả xong nợ cưới.
Năm thứ hai – sinh em bé.
Năm thứ ba – dành tiền mua nhà nhỏ.
Năm thứ tư – Đà Lạt một chuyến, chỉ hai đứa.
Năm thứ năm – đổi tủ lạnh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Năm thứ sáu – đổi xe mới…”
Cô lật đến trang cuối cùng. Kh còn gì sau dòng “năm thứ sáu”. Giống như cuộc hôn nhân của cô – dừng lại lưng chừng mà chẳng ai biết rõ bắt đầu rạn từ khi nào.
________________________________________
Tối đó, An viết đơn ly hôn.
Cô kh đưa cho Kiên. Cô chỉ để nó trong ngăn kéo bàn làm việc, như một thứ bằng chứng rằng đã suy nghĩ nghiêm túc về việc rời .
Cô chưa dám rời ngay. Nhưng cũng kh còn muốn tiếp tục như cũ.
Họ vẫn sống trong cùng một nhà, vẫn chia nhau tiền học của con, vẫn ăn cơm chung, ngủ cùng giường. Nhưng An kh còn n tin cho Kiên để hỏi “về chưa?”. Kh còn đợi cùng ăn tối. Kh còn cầm quần áo lên ngửi để biết vừa đâu về.
Hôn nhân của họ chuyển sang một giai đoạn khác.
Kh còn là vợ chồng.
Cũng chưa hẳn là dưng.
________________________________________
Một tối nọ, Kiên đứng trước cửa phòng làm việc của An.
Cô đang chấm bài học sinh – những bài văn về “gia đình của em”, “ em yêu thương nhất”.
“Em rảnh kh?” – hỏi.
An ngước lên. Đặt bút xuống. Chờ đợi một ều gì đó.
Một lời xin lỗi. Một lời giải thích. Hay ít nhất là một câu: “Chúng ta đã sai , thể quay lại được kh?”
Nhưng Kiên chỉ nói:
“Mai ba mẹ lên thăm Sóc. Em sắp xếp nhé.”
An gật đầu.
Cười nhẹ.
“Ừ. Em biết .”
________________________________________
Hết Chương 3
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.