Mỗi Chúng Ta Một Vòng Tròn Khuyết
Chương 8: Chuyến đi cuối cùng của mùa đông
Tháng cuối cùng của mùa đ đến cùng với những đợt gió hun hút. Hà Nội lạnh sâu, trời xám, nắng nhạt như cũng như kh. An gấp sổ tay lại, kéo khóa vali, kiểm tra đồ đạc của Sóc lần cuối trước khi rời khỏi nhà.
“Mẹ ơi, tụi xa lắm kh?” – Sóc ngẩng đầu hỏi, hai mắt sáng long l.
An mỉm cười, vuốt mái tóc mềm mượt của con bé:
“Kh xa lắm đâu. Chỉ là một chuyến để mẹ và con tìm lại nắng thôi.”
________________________________________
Chiếc xe khách lăn bánh rời phố thị. Cả hai mẹ con hướng về một thị trấn nhỏ nơi miền núi phía Bắc – nơi đồi chè, mùi khói bếp và kh khí sạch đến lạ.
An chọn nơi này kh vì d tiếng, mà vì nó yên tĩnh. Cô muốn ở một nơi kh ai biết là ai. Kh vợ cũ của ai, kh đồng nghiệp mẫu mực, kh bà mẹ đơn thân nghị lực – chỉ là một phụ nữ bình thường đang học cách sống chậm lại.
________________________________________
Nhà nghỉ nhỏ bên sườn đồi, đơn sơ nhưng ấm áp. Cô chủ tên Hiền – một phụ nữ ngoài ba mươi, sống cùng mẹ già và đứa con trai bảy tuổi.
“Chị trốn à?” – Hiền hỏi, đưa cho An tách trà nóng.
An bật cười:
“Kh hẳn. Em gọi đó là ‘ tìm’ thì đúng hơn.”
“Tìm gì?”
“Chắc là... tìm lại . Và một chút bình yên cho con gái em.”
________________________________________
Những ngày tiếp theo là chuỗi thời gian nhẹ tênh. Sáng chợ sớm, trưa tắm nắng bên thềm, tối quấn chăn kể chuyện.
Sóc nh chóng thân với cu Tin – con trai của Hiền. Hai đứa trẻ chạy chơi khắp đồi chè, tiếng cười vang vọng cả thung lũng.
An bắt đầu cảm th gì đó đã vỡ tan, nhưng cũng gì đó đang lặng lẽ được xây lại – từ những ều nhỏ bé nhất: nụ cười của con, mùi trà hoa cúc, ánh hoàng hôn nhạt trên dãy núi xa xa.
________________________________________
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Một buổi tối, Hiền rủ An ra bếp củi ngồi nướng ngô.
“Chị từng nghĩ sẽ ở lại kh?” – Hiền hỏi.
An lặng một lúc lắc đầu.
“Kh. Chị kh thể ở mãi một nơi để chạy trốn. Cuối cùng vẫn quay về. Nhưng... chị sẽ mang cảm giác này về theo. Như mang theo một mảnh chăn ấm cho lòng .”
Hiền im lặng. Họ ngồi bên bếp lửa, hai phụ nữ với hai cuộc đời nhiều vết xước, nhưng thể thấu hiểu nhau mà kh cần nói nhiều.
________________________________________
Ngày rời thị trấn, Sóc níu tay An, giọng buồn buồn:
“Mẹ ơi, con kh muốn về...”
An ôm con vào lòng.
“Chúng ta về. Nhưng mẹ hứa, từ bây giờ mẹ sẽ sống như ở đây – chậm hơn, nhẹ hơn, và kh quên tự thương l .”
Sóc kh hiểu hết, nhưng gật đầu, đôi mắt đen lay láy về phía đồi chè đã lùi lại phía sau.
________________________________________
Trên đường về, An n một dòng tin cho Kiên:
“Em và Sóc chơi một chuyến nhỏ. Mọi thứ ổn cả. Chúng ta đều đang ổn.”
Kh trả lời. Nhưng ều đó kh còn quan trọng.
Bình yên kh nằm ở hồi đáp của khác.
Nó nằm ở việc ta thể đứng vững một – giữa gió mùa, giữa hoang hoải, giữa một thế giới kh còn như cũ.
________________________________________
📌 Hết chương 8
Chưa có bình luận nào cho chương này.