Mỗi Chúng Ta Một Vòng Tròn Khuyết
Chương 9: Lời thì thầm trong một ngày nắng
Sau chuyến trở về, Hà Nội vẫn lạnh, nhưng lòng An kh còn lạnh như trước nữa.
Cô làm lại, vẫn chiếc bàn quen, chồng tài liệu quen, những đồng nghiệp cũ với nụ cười lịch sự vừa đủ. Kh ai hỏi gì về Kiên. Họ chỉ lặng lẽ liếc chiếc nhẫn đã được tháo khỏi tay An, quay , như thể mọi ều đều đã rõ ràng.
________________________________________
Một buổi sáng đầu xuân, khi nắng bắt đầu dịu dàng len qua cửa sổ, An nhận được một gói bưu phẩm nhỏ. Kh ghi tên gửi. Trong hộp là một chiếc máy ảnh cũ – dòng máy mà Kiên từng dùng khi còn là sinh viên kiến trúc. Bên cạnh là một tập ảnh đã rửa, gi ảnh đã ngả màu, nhưng vẫn rõ ràng.
An lật từng bức: ảnh chụp những ngày đầu hai yêu nhau. Bức cô ngồi bên lan can ký túc xá, tóc bay rối tung. Bức Kiên đưa máy ảnh về phía gương và hai cùng cười. Bức Sóc lúc hai tuổi, đội chiếc mũ to sụ giữa mùa hè...
Và bức cuối cùng: là bức ảnh An đang ngủ – mắt nhắm nghiền, gối đầu trên cánh tay Kiên. Một dòng chữ nhỏ được viết bằng bút chì phía sau:
“Em ngủ yên, cứ như tin rằng bên cạnh là nơi an toàn nhất trên đời.”
An kh khóc. Cô ngồi thật lâu, như đang nghe những lời thì thầm từ năm tháng cũ. Từng lời, từng ánh , từng kỷ niệm... Kh ai trong hai là kẻ lỗi. Họ chỉ đơn giản đã quá xa trên những nhịp lệch nhau.
________________________________________
Hôm đó An đón Sóc sớm. Hai mẹ con cùng nhau bộ qua cầu Long Biên, dưới nắng chiều đang chảy xuống s như mật ong. Sóc lon ton kể về bạn mới ở lớp, về cô giáo tóc xoăn như mì gói, còn An thì chỉ lắng nghe – lần đầu thật sự lắng nghe con bằng một trái tim kh hoài nghi, kh mỏi mệt.
“Mẹ ơi, mai chủ nhật, c viên nhé?”
“Ừ, mẹ hứa.”
“Còn ba? Ba kh?”
An im lặng một lúc, cúi xuống hỏi con:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Nếu ba kh , con buồn kh?”
Sóc nghĩ ngợi lắc đầu:
“Kh . mẹ là đủ .”
Câu trả lời đó khiến tim An như ai đó khẽ bóp nhẹ. Kh đau, nhưng thắt lại.
________________________________________
Tối đó, An gửi một email cho Kiên – kh hy vọng, kh trách móc. Chỉ là những lời nhẹ tênh:
“Cảm ơn đã gửi lại những ký ức đẹp. lẽ chúng ta kh còn là một gia đình đúng nghĩa, nhưng em tin, em và vẫn thể là hai lớn văn minh, cùng yêu thương một đứa trẻ đúng cách.”
“Em sẽ kh xoá những bức ảnh đó. Em cũng sẽ kh giữ mãi. Em chỉ cất – như cất một đoạn đường đã qua. Khi nào Sóc lớn, em sẽ đưa cho con.”
Kh hồi đáp.
Nhưng với An, mọi thứ đã đủ.
________________________________________
Buổi tối, khi Sóc ngủ, An ngồi trước máy tính và viết:
“ những lời nói chẳng thể thốt ra vào lúc thích hợp. Nhưng nếu chúng ta đủ can đảm để im lặng đúng lúc, thì mọi im lặng đều mang ý nghĩa của yêu thương.”
________________________________________
📌 Hết chương 9
Chưa có bình luận nào cho chương này.