Mộng Hoa Bất Tịch
Chương 29:
Ta kh biết vì cái gì d.a.o động?
lẽ là ở một chữ kia làm ta xúc động?
“Tự do”
Ta muốn tự do.
Sau khi ta trở lại trang viên, Litella đã vĩnh viễn kh bao giờ gặp nữa.
Mà m nữ nhân khác cũng sợ hãi, đối ta cung kính cũng gần như đối với chủ nhân – Kỳ thực ta muốn hỏi Macquarie là Litella nơi nào, nhưng ta tuyệt kh dám hỏi. Một nô lệ với mà nói, so với con kiến trên mặt đất còn kh bằng huống chi là nhắc tới.
Còn vị Colleman kia vài tuần nữa sẽ đến thăm.
là tới thương lượng chính sự. Làm đề đốc của quốc, đại sự của Macquarie cũng bao gồm cả m tay nắm quyền tiến hành bí mật hiệp thương.
Hơn nữa Macquarie đối đãi cùng m vị khách nhân tôn quý kia như nhau. Kh vẻ gì đặc biệt.
Đôi khi ta nghĩ biểu tình của Macquarie lúc nào cũng như đang đeo mặt na – gương mặt luôn bảo trì băng lãnh trầm ổn, thậm chí d.a.o động trong ánh mắt cũng kh rõ ràng - cũng cô đơn ? Chung quy chưa bao giờ nói cái gì mà l vợ, ngoại trừ hai lần đối với ta đ là loại tình huống đặc biệt. cùng ta nói một ít, ta nghĩ, là cũng kh từng cùng khác nói qua.
Những hầu cùng thân tín khác đều đơn giản nghe theo tất cả chỉ thị nơi , chỉ dùng nhãn thần tới chỉ huy đám tớ trung thành - Một ít hầu theo từ nhỏ thể được tác phong chuyên nghiệp vô cùng nhạy bén, hầu hạ thư thư phục phục.
Còn ta, đang học tập.
Khí trời bắt đầu chuyển lạnh.
Trời kh mưa, nhưng gió đã mạnh hơn.
Colleman tựa hồ đã quên từng nói với ta cái gì. bình thường ngủ nghỉ, cùng m vị khách nhân khác hưởng lạc, nhượng nữ nhân hầu hạ bọn họ. Macquarie kh để ta biểu diễn trước mặt bọn họ, ta thuộc về phòng ngủ của , mỗi buổi tối đều leo lên giường .
Hoặc là nhà kính.
Nhà kính là gian phòng khách. Bốn vách tường đều gắn đầy kính, ở đây đặt kh là giường mà là một cái bàn da mềm thật lớn, hình chữ nhật, vừa vặn cho một nằm ở trên…
Tối đến, trong nhà kính chỉ cần đốt nến ở bốn góc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mở ra hai chân, đem h* th*n hoàn toàn bại lộ …
Roi da lóe sáng, mới bắt đầu quất tới cũng kh nặng… chỉ khiến da thịt căng thẳng mà co quắp thành một đoàn – roi rơi xuống bụng dưới tạo ra một vệt đỏ tươi…
đứng bên giường, xích lõa, vẻ thâm trầm khi quất đánh dần biến đổi thành hưng phấn – Tóc vẫn buộc gọn như trước, nhưng từng giọt mồ hôi lại chậm rãi lăn dài trên cơ thể, tụ xuống ngọc hành sưng trướng đứng thẳng dưới hạ thể tựa như một kiếm sĩ đang giơ lên trường mâu, mà roi da đang vung lên kia giống một con rắn nhỏ đang uốn lượn!
kh trói lại chân ta, mà nhượng ta chính bảo trì tư thế hai chân mở rộng khiến ta giãy giạu trong đau đớn cùng sỉ nhục…
xuống phía dưới, hạ thể ở lần đầu tiên bị thương đã thay đổi một tầng da mới liền ngay cả thể mao cũng kh tái mọc lên… làm cho vệt roi hiện ra càng đỏ thẫm hơn vươn tay, ở trên nhục hành đứng thẳng bởi vì đau đớn mà run rẩy của ta, cọ xát lên, bao phủ l nó–
“Ta kh thích cấp nô lệ đeo khuyên, vì các nàng kh đáng được đeo vật sở hữu của ta - Nói cho ta biết, Jack, ngươi muốn trở thành vật sở hữu của ta kh?” Móng tay cào xé da, ngón tay tại nơi q** đ** mẫn cảm bị lộ ra thô lỗ chà xát - đau đến ta vô thức ch** n**c mắt…
“Kh… ta kh muốn…” Ta tránh né, dù biết nói như vậy thể nhượng càng thêm hưng phấn tàn phá ta – Nhưng ta thực sự e ngại loại đau đớn đến ngay cả trong mơ cũng kh khác gì !
“Hôm nay kh chuẩn bị cồn – trong khí trời như thế này bị nhiễm trùng thì lâu khỏi… Hiện tại mở chân, Jack của ta còn mười roi.”
Run run, đem hai đầu tách ra m roi đánh vào bắp đùi liền lập tức sưng lên… Phía sau còn vài roi thì ngừng lại - “Xoay lại.” để ta chống tay quỳ mọp xuống, ta còn đang cho rằng muốn đánh lên bộ phận kia nhưng lại cảm th hậu huyệt nóng ran đem cán roi nhét vào…
“Này thực sự là mâu thuẫn a - Jack của ta! Ta là muốn hung hăng đánh ngươi, cho lưng ngươi, hậu huyệt đều chảy máu, hở ra những vệt tím đỏ, toàn bộ lưng tựa như thảo nguyên bị đốt cháy mà đỏ rực lên! Nhưng nói như vậy, ta liền khồng thể dùng thân thể ngươi thỏa mãn ta a– muốn vết sẹo biến mất hẳn ít nhất một tháng… Jack của ta, chuyện này thực là mâu thuẫn a!”
ở trước mặt ta thì thào như thế–
Ánh mắt chứa đầy lửa nóng, tràn ngập d*c v*ng, ên cuồng cần thỏa mãn!
“A…” Ta chỉ thể vì đau đớn nơi bắp đùi mà run rẩy r*n r*- hoàn toàn kh biết r*n r* nơi ta càng châm ngòi bạo phát!
Buộc chặt dây trói, lưng ta cứ thế tr*n tr** phơi bày ta bị trói trên bàn da, hai chân bị buộc xuống hai góc bàn – hầu từ ngoài cửa tiến vào nhét vào miệng ta thứ bịt mõm của ngựa - Cực độ sợ hãi nhượng ta liên tục phí c giãy giụa…
-Ta kh muốn! Ta kh muốn! Ta kh muốn tái chịu thêm một lần quất đánh như vậy nữa!
Như bị ngọn lửa l**m qua! Một roi rơi trên lưng – ta muốn kinh hô, nhưng ngay lập tức những tràng roi quất liên tục xả xuống mọi nơi…
Lúc đầu ta còn dùng mũi hừ th, sau ta vô ý thức chảy ra nước mắt, cuối cùng chỉ còn bất lực th* d*c r*n r*…
Kết thúc, trong đại sảnh yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng th* d*c đầy thỏa mãn của Macquarie…
Chưa có bình luận nào cho chương này.