Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mộng Hoa Bất Tịch

Chương 30:

Chương trước Chương sau

Roi toàn bộ đều rơi trên lưng bởi vì nơi kia còn muốn sử dụng tới - Khi dồn sức xuyên thủng ta thì lúc t*nh d*ch của ta đã dính ướt một mảng lớn ngay cả khí lực buộc chặt cơ thể cũng kh . Nhưng một cỗ nóng ran hòa cùng đau đớn xộc tới ta vô thức tự động run rẩy, co rút lại t*** h***t. Quất đánh như vậy khiến ta b*n t*nh, thậm chí ta còn tin tưởng nếu trong bao tử còn gì đó, ta thực sự sẽ tiểu ra!

nâng một chân ta lên, luồn tay qua nắm l nhục hành đã nhuyễn xuống của ta - loại x** n*n này lại khiến ta gắng gượng dựng lên…

Nằm úp lên cái lưng sưng phù, kh để ý m.á.u loãng ở trên nhiễm bẩn n.g.ự.c Đầu lưỡi l**m lên, răng thoải mái nhấm nháp lên từng vết roi chằng chịt về sau gặp tóc ta, nhẹ nhàng thu lại đặt sang một bên– l ra thố khẩu trong miệng, đầu lưỡi lập tức bị hàm răng cắn ra – mãnh liệt hút l**m, nghĩ muốn đem toàn bộ kh khí hút ra…

“Ngô-ngô…” Ta chỉ thể dùng mũi th* d*c, tay được tự do, để duy trì loại tư thế bị áp bách thống khổ này ta chỉ thể dùng tay choàng qua, ôm l cổ đem cả cơ thể tạo thành cái tư thế kh chịu khổ quá nhiều nhượng đ.â.m cùng cắn đều thể song song tiếp thu…

Nước còn đang vì toàn bộ sau lưng đau đớn mà kh biết làm đình chỉ, đều kh ta muốn khóc, chỉ là toàn thân cơ thể lay động mà ra!

Hồi lâu sau bu tha lưỡi ta, miệng dán lên m vết sẹo ứ máu, ở trong thân thể ta đ.â.m thẳng tới, đem ta phình trướng lên gần như nổ tung, t*nh d*ch nóng cháy phun trào ra–!

“Jack–!”

một ngụm cắn xuống cổ họng trượt lên xuống của ta– cứ như vậy b*n r*…

Đến sáng, ta nằm trên giường phòng ngủ của Macquarie, toàn thân run rẩy, ôm chặt l áo ngủ tơ lụa trắng tinh Vô pháp nằm thẳng, toàn bộ lưng cùng m.ô.n.g đều phủ đầy vết roi tím đỏ, còn đang rỉ máu, từng vết, chỗ chồng chéo lên nhau, chỗ thì giăng khắp nơi…

nghiền ngẫm , ta chỉ dùng lưng cũng thể cảm giác được tới ngọn lửa thiêu đốt trong đó, vết thương giăng đầy khiến cực độ vui sướng…

kh cho ta thượng dược, cứ như thế đem ta ném lên giường, từ đêm thẳng tới sáng sớm, chúng ta l*m t*nh suốt đêm- Nhục hành đổ gục mềm nhũn, âm nang đến một giọt tinh cuối cùng cũng bị nghiền ép ra…

Đến nỗi thậu huyệt thậm chí còn cảm th kh khí băng lãnh kh ngừng xâm nhập, thịt huyệt kh cách nào khép lại, kh ngừng chảy ra trọc dịch của , mở rộng tới mức dường như vết thương vĩnh viễn kh bao giờ lành

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ta kh ngừng run rẩy, cho dù hiện tại ấm áp, cho dù ngón tay đang ôn nhu vẽ loạn thuốc mỡ trên lưng- run rẩy nơi ta là xuất phát từ sợ hãi sâu trong tâm hồn… thống khổ! đau! Cứ như vậy, đau đớn ên cuồng đến độ muốn c.h.ế.t khiến ta nhẫn kh nổi!

Nước mắt rơi rớt, ta chưa từng giống như bây giờ ên cuồng muốn được hai chữ “tự do”.

“Ngươi xảy ra chuyện gì?”

Sắc trời kh tệ, bữa trưa ngay tại giữa hoa viên trống trải tiến hành… Còn ta sau khi miễn cưỡng xuống được giường, đương nhiên liền tiếp tục làm việc của hầu.

-Colleman đột nhiên từ trên ghế nằm nghiêng mặt hỏi ta như vậy.

Miệng ngậm xì gà, nói tiếng mơ hồ kh rõ, con mắt nâu nhạt dưới mí mắt cũng kh tia m.á.u của tửu sắc quá độ, trái lại th tỉnh thẳng nụ cười cứng ngắc của ta– ngừng một chút, đột nhiên nhếch môi cười lộ ra hàng răng trắng:

đánh ngươi quá tay ?”

“Kh… tiên sinh…” Ta nghĩ phủ nhận.

Nhưng nh bắt được cánh tay ta đem ta kéo lại gần hai bước, bàn tay đột nhiên áp lên sau lưng mà ta đã cố ý mặc y phục lớn hơn một chút– vết thương sưng t bị hở ra lập tức đau tới ta cắn chặt răng…

“Sáu ngày nữa ta sẽ trở về bên kia- Nếu như ngươi kh muốn tái chịu đòn, cũng nh hạ quyết định .” bu lỏng tay, ánh mắt vừa chuyển hướng Macquarie đang dạy m phu nhân b.ắ.n tên, vừa dùng tiếng đơn giản nói.

“Vì cái gì?” Ta cắn răng hỏi những lời này – Tuy ta biết đây là mạo hiểm, nhưng ta muốn đem vận mệnh của ta ở đây làm một ván cược! Nếu như thành c, đến nơi kia ta lập tức thể chạy trốn khỏi nam nhân này! Nếu như thất bại… c.h.ế.t hẳn là tốt hơn so với thống khổ hiện tại ?!

“Vì cái gì a…” cào cào tóc, đem cái đầu được chải chuốt tản ra một chút, lại nhếch môi nở nụ cười, cũng kh ta liền mở miệng: “Ta cũng hưởng qua kh ít vị đạo nam nhân, mùi vị nam nhân cường hãn như ngươi hẳn là cũng kh sai biệt lắm ? Lại thể khiến một kẻ chán ghét nam nhân như Macquarie sảng thành như vậy, ta đối với ngươi chờ mong lớn Yên tâm, ta sẽ kh bắt ngươi ký gi bán còn …”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...