Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mộng Hoa Bất Tịch

Chương 37:

Chương trước Chương sau

Mưa to, tiếng sấm đùng đùng. Như vậy tốt, tiếng vó ngựa giữa đêm khuya dưới cơn mưa căn bản sẽ kh bị chú ý…

Áo khoác mặc vừa vặn, tuy bị mưa lớn khiến đường của ta kh được rõ, nhưng áo khoác thể che hết nước mưa kh chạm tới thân thể nóng hổi bên trong, cứ thế phi nước đại.

Sau khi tiến vào khu săn b.ắ.n phía bắc, nương theo ánh sáng từ sét thể th cùng nghe được tiếng s Tennessee Từ nơi này bắt đầu chuyển sang hướng đ, theo dòng nước. Vùng biên giới giữa khu săn b.ắ.n và thuộc địa quốc tên là Huntsville. một số nô lệ cùng vệ binh của Macquarie đóng ở đó bảo vệ lãnh địa.

Còn ngôi nhà gỗ được dựng lên phục vụ cho việc săn, ở ngay trước vùng kia ba dặm, bên bờ s Tennessee.

Toàn thân ngựa đều là mồ hôi…

Còn ta càng ngày càng lạnh. Mưa quá lớn, quá buốt.

Nơi ấm áp duy nhất trên thân thể là chỗ khe m.ô.n.g tiếp xúc với yên ngựa, t*nh d*ch của rỉ ra một mảng âm ấm.

Quá xóc. Ta hạ thấp xuống, chống đỡ kh được mà ôm l cổ ngựa- thân thể bị đau đớn, nóng cháy lên, như muốn nổ tung ra… Trên ngựa dính đầy nước mưa cùng mồ hôi, thở hồng hộc. Kh cần ta ra roi, nó hí lên một tiếng liền tăng tốc chạy trên con đường lầy lội.

Bên s Tennessee chỉ một vệt đường đất kh rõ ràng, chỉ là đội ngựa lúc săn b.ắ.n thường qua cũng coi như bằng phẳng. Cơn mưa mù mịt dường như nhỏ , ta dựng thẳng dậy, liền th cây cầu ngay phía trước.

Sắc trời lúc trước tím đen mà vì mưa đã nhỏ, miễn cưỡng thể th được bầu trời bắt đầu sáng dần- Sắp bình minh ?

Căn nhà gỗ ở ngay trên một khoảnh đất cao hơn bên cạnh cầu. Gỗ th làm nóc nhà, một dãy khúc cây tùng được gọt nhọn phần đầu làm thành hàng rào, ta còn thể th cửa hàng rào được mở ra sẵn Wizard được ta ghìm cương lại thì rung rung toàn thân vẩy hết nước mưa cùng mồ hôi xuống, ta dắt nó vào hàng rào, nơi này một chuồng ngựa lớn, để phục vụ cho ngựa của đội săn b.ắ.n nên luôn sẵn cỏ khô.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Chạy thực nh a…” Colleman ngồi trong phòng hướng ra ngoài hiên– căn nhà được dựng trên một tảng đá lớn rắn chắc, dưới cửa hiên là một cầu thang gỗ lớn. Con mắt quen với bóng tối một lúc lâu mới rõ trên qua loa mặc một cái áo da – thể chống thấm nước kiêm giữ ấm ? Bình thường lúc săn b.ắ.n cũng luôn ăn mặc đơn giản như vậy.

Ta đứng trong mưa, từng hạt mưa nhỏ theo tóc liên tục rơi xuống… Vẫn th* d*c như trước, run run, môi bị rét lạnh hồi lâu mới phát ra tiếng:

“…Chúng ta thôi?” Ta chỉ muốn lập tức ly khai nơi đây! Chỗ này vẫn là lãnh địa của Macquarie!

“Ngươi cứ như con thỏ c.h.ế.t từ trong nước xách ra ! Lại đây!” vươn ra bàn tay thật lớn, ta chần chừ, lên bậc cầu thang vững chắc.

bắt đầu cởi y phục ta, một bên cởi một bên ném: “Chân con mẹ nó lạnh!” nh, ta liền tr*n tr** nhưng hơi thở vẫn như trước rét lạnh phả vào mặt . tặc lưỡi xoa xoa tay, sau đó loảng xoảng vài tiếng mở ra cái gì đó một cái khăn mềm mại bao l ta. Bắt đầu từ phần đầu, động tác chà lau cùng xoa bóp mang theo vài phần thô lỗ– cơ thể cùng m.á.u hình như đều đóng băng… từng bộ phận được chà lau dần dần lại cảm giác…

“Đúng là y như con chuột thối ngâm dưới cống mười ngày liền!”

- hẳn cũng là quý tộc ? Nhưng cứ há mồm là từ ngữ th* t*c đến m cũng phun ra được, cùng loại đầu đường lăn lộn như ta đẳng cấp chả sai biệt lắm… Ta bật cười - ngừng tay giúp ta chà sát chân, thẳng vào ta–

Tự tiếu phi tiếu một hồi, lại khom lưng cầm l quần áo đã chuẩn bị tốt trên sàn: Cũng giống quần áo , áo khoác da, quần bò, còn giày ủng ấm áp… Ta mặc vào xong tay chân vẫn lạnh buốt.

Colleman nắm l cằm ta- đầu lưỡi dày nóng thô lỗ l**m qua môi, ta run rẩy, tay đè lên xương quai hàm, khiến chúng mở ra, đầu lưỡi trượt vào–cướp đoạt, lưỡi bị cắn– thắt lưng cũng bị khóa chặt, bàn tay thô lớn lần mò bao l m.ô.n.g bên trong quần bò…

“Kẹp thật là chặt! Nhượng sảng m lần a? A! Ra sức kẹp như thế a? Đáng tiếc chỉ là ngón tay…”

Ngón tay bị kẹp ở m.ô.n.g chuẩn xác x** n*n bên ngoài huyệt khẩu- Lúc giúp ta chà lau nhất định đã chú ý tới, nơi kia ẩm ướt cùng phát nhiệt ta kẹp l … Kh biết từ lúc nào ở trên giường học được “Kỹ xảo”?

th* d*c lúc cao trào luôn kh đều đặn, gấp gáp, ướt át… phun trào hỏa nhiệt, ta sẽ bắt đầu co rút lại, di chuyển thắt lưng, kẹp chặt chân, thậm chí lắc lắc m, hạ phúc cố sức khiến hậu huyệt liên tục co rút lại… gắt gao kẹp l – ở mỗi lần dừng lại, cơ hồ muốn vĩnh viễn lưu lại trong cơ thể ta…


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...