Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mộng Hoa Bất Tịch

Chương 38:

Chương trước Chương sau

Colleman bu tay ra, cách ta một quãng lại.

“Chúng ta thôi.” Kỳ lạ là kh hề chạm tới ta, xoay khỏi phòng cư nhiên đem ngựa để ở trong phòng… Kh biết Macquarie trước giờ chú trọng nhà cửa sạch sẽ hào nhoáng th thì sẽ nghĩ thế nào?

lẽ này cũng là trò đùa, ta nghĩ như vậy, mỉm cười ra.

Ngựa tốt, cao lớn mà tinh lực tràn đầy, áo da cũng vừa vặn, thể ngăn được gần hết đám mưa nhỏ cùng gió lạnh, chúng ta tiếp tục dọc theo bờ s Tennessee chạy … Nếu như bản đồ kh sai, nh sẽ đến biên giới thuộc địa và Pháp!

Colleman dùng roi ngựa chỉ về phía một ngọn núi nhỏ dưới sắc trời lờ mờ: “Qua nơi đó liền là lãnh địa của ta.”

Đúng vậy, cuối cùng cũng thoát khỏi Macquarie!

- thực sự là một kẻ ác mộng…

Trong mộng đau đớn. Nhớ tới ánh mặt trời xuyên thấu bóng cây, mùi cỏ tràn ngập, lần đầu g*** h*p với … Mùi cỏ nồng đậm xâm chiếm toàn bộ khoang mũi, còn lần đầu bị quất đánh- đau đớn kịch liệt đến kh thể nhớ nổi. Bây giờ khoác trên quần áo nam nhân khác nhưng vùng da thịt trải đầy vết roi vẫn kh ngừng run rẩy…

Ánh mắt

Gắt gao bám l ta, dùng ánh mắt thưởng thức thân thể ta…

Khi nói như vậy, nói với ta là thật còn thân thể– thân thể vĩnh viễn là như thế! Chỉ lúc thân thể tiếp xúc thân mật, ta dường như đã từng chạm tới nội tâm

- Chỉ một thoáng, dù là trong bóng tối thì vị đạo vẫn toát ra rõ ràng, chỉ khi dùng thân thể của ta mới thể chạm đến nó, phút chốc dường như đã hiểu rõ nhau…

Macquarie…

Ba(*) chữ này buột khỏi miệng- Chủ nhân… những từ này bị ta giữ lại sâu trong cổ họng…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mong-hoa-bat-tich/chuong-38.html.]

Macquarie…

Ta còn nói thêm một lần nữa. Kh khí tràn vào khoang miệng, hòa cùng tiếng vó ngựa, những lời này biến thành chỉ ta nghe th.

Thế nên ta lại hô tiếp một lần: Macquarie…

Tay chợt siết lại khiến đầu óc ta d.a.o động một chút- Kh bao giờ… th nữa! Kh bao giờ…nữa…. Vĩnh viễn…

Cuộc đời này kh lần nào… nữa, th ánh mắt , cũng… kh được ôm…

Kh bao giờ… nữa.

Ta lập tức bu lỏng tay- chỉ vừa thả một chút, dây cương từ trong tay ta trượt ra ngoài… mà ta kh để ý tới. Vào lúc ta ngã xuống, th bầu trời hạ xuống vô số những giọt mưa-

Trời sắp sáng.

Ánh mặt trời, hương vị của đất, cùng tất cả vị đạo trên thấm sâu vào ta…

Cả lăn trên mặt đất, nằm úp sấp lên đất bùn, ngựa vẫn lao về phía trước- Colleman vốn ở phía trước dẫn đường cho ta, thế nên khi đã chạy xa mới phát hiện ta ngã xuống đất… vội quay đầu ngựa chạy trở về…

-Bất quá trong nháy mắt, một trời mưa liên tục rơi lên lưng, ta biết trên mặt chính chảy ra dòng nhiệt lệ…

Ta yêu .

Ngay từ đầu khi thân thể mạnh mẽ va chạm tiềm thức ta luôn luôn kháng cự lại nhưng cùng lúc, thân thể bị một loại mạnh mẽ ép buộc hấp dẫn…

Đó là một loại yêu.

Khi ta, từng bộ phận trên cơ thể đều tản ra một loại vui thích mà chính bản thân cũng kh rõ… loại vui thích chợt hiện này vốn dĩ đã chiếm một vị trí thật lớn trong tâm hồn ta- nhưng nỗi sợ hãi vẫn tồn tại trên thân thể, dằn vặt ta, giấu tất cả…


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...