Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mộng Hoa Bất Tịch

Chương 40:

Chương trước Chương sau

Xuống ngựa, chân cũng đã cứng ngắc. cũng như ta, hoạt động chân hai bên trái , còn lắc lắc cổ chân, th* t*c chửi bới: “Xương con mẹ nó muốn nát!” Ta cũng giật giật cái cổ, quả thực là cứng ngắc, lại vẩy vẩy cánh tay-

Cánh tay bị một th* c*ng r*n vướng một chút, đó là con d.a.o găm ta cột vào mặt trong cẳng tay.

Này đã là một thói quen. Khi bọn ta bị đám cảnh sát bắt được liền biết bọn họ chỉ giữ chặt cổ tay bọn ta, khám xét vũ khí bên h bọn ta- nhưng d.a.o găm buộc vào cẳng tay lại kh bị bọn họ để ý khám tới. Nắm giữ một con d.a.o găm thể làm được nhiều việc!

Căn nhà giống như ở quê ta xây theo kiểu nhà dân quốc nho nhỏ, cửa ra vào chỉ vừa đủ cho một , nơi treo quần áo cùng gương soi, chỗ để giày. Phía sau là một hành lang hẹp, dẫn tới phòng khách đang sáng đèn. Trời lạnh như vậy hẳn là nấu cơm chỗ lò sưởi ? trước, dẫn ta vào phòng khách.

Phòng khách lát gỗ màu vàng đỏ ấm áp, ghế sô pha cỡ lớn êm ái đưa lưng về phía cửa, một đang ngồi.

Nơi đây cũng trang trí bằng hoa tươi. Một bình sứ lớn đặt giữa phòng, bên trên cắm hoa hồng cùng hoa thảo, qu bình còn dùng hình con diều để trang trí– cùng một loại với hoa văn trên khăn quàng của đám hầu của Macquarie… Hương hoa tràn ngập căn phòng…

Colleman tiến đến tủ trà bên góc phòng tự thân pha trà, thuận tiện hỏi một câu: Thêm chút đường với sữa chứ?

vẫn ngồi trên sô pha đứng dậy, đối diện ta- quần áo đơn giản, cổ áo tùy tiện mở rộng, mái tóc dài buộc gọn cao lên, con mắt đen tuyền chằm chằm ta…

Ta kh nghe th tiếng Colleman pha trà nh đang, chỉ tiếng th* d*c của chính át tất cả…

Phản bội? Hay chỉ là sợ hãi?

Ta chỉ biết thở gấp liên tục…

Tiếng tim đập kịch liệt, tiếng m.á.u sôi sục, nhượng ta vô pháp nghe được bất cứ thứ gì ngoài chúng…

Ầm ầm đùng, tia sét xẹt qua rèm cửa sổ… Tiếng sấm nổi lên tứ phía…

Chủ nhân của ta, đang đứng ngay trước mắt ta.

Kh thể động, kh thể nói, thậm chí ánh mắt cũng kh dời được!

, nhãn thần thẳng tắp chằm chằm ta- nhưng diện vô biểu tình… Chỉ là một cái nháy mắt cũng kh ta…

Colleman pha hai tách trà, tự uống một tách, kia… tách còn lại kh dành cho ta- Bàn tay thô to nhẹ nhàng nâng bộ tách sứ, chuyển về phía Macquarie đang đứng trước mặt ta Đầu lưỡi vẻ ngại nóng, cố ý tạo ra âm th lớn, uống trà.

Macquarie kh tiếp trà của , chỉ lạnh nhạt lắc đầu– Colleman dùng tay còn lại nhấc cái tách đã ểm nguội, lần thứ hai uống một hơi cạn sạch- xoay xoay thắt lưng một chút, th âm vui vẻ của vang lên:

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Được ! Ngươi cùng Jack đáng yêu của ngươi cứ ôn chuyện! Ta tắm, sau đ nói chuyện của chúng ta.”

qua, nắm l cổ tay ta, đem chúng vì bị kinh hách mà cứng ngắc trói lại- dồn sức trói thật chặt, đem ta đẩy ngã ra sô pha- đốt xì gà, hướng ta mỉm cười…

“Ok! Trước đem răng hổ nhổ xuống,miễn cho đả thương chủ nhân ngươi - nha! Jack đáng yêu - mắt của ngươi thật là đẹp! Kh cam lòng?” quay đầu lại, gương mặt vẫn lạnh lùng như trước của Macquarie nhiễm thêm một tầng thâm trầm, phảng phất sắp khống chế kh được. Phì cười, cất tiếng cười to bước ra khỏi gian phòng.

Còn ta, đã hồn xiêu phách lạc.

Macquarie tới bên ta, kh ngồi xuống sô pha mà chỉ ngồ xổm – trong mắt đột nhiên xuất hiện biểu tình…

Kh phẫn nộ…

Mắt ta hay kh đã hỏng?!

Trong mắt chỉ nồng đậm bi thương – tựa hồ là ta, hung hăng đ.â.m bị thương… Bi phẫn kh gì sánh được – Ta nghe tiếng bản thân th* d*c, trong khi càng tới gần, ta liên tục th* d*c…

Giống như cả thế giới chỉ còn thể làm được một việc này, ta cứ th* d*c liên tục.

Cái gì cũng nghĩ kh ra…

Ta như một con cún, kịch liệt thở hổn hển…

Trong đầu trống rỗng.

đột nhiên quỳ gối lên thảm, chỉ ở tầm cao này, mới thể đem ta ôm vào lòng -

Thân thể run rẩy, kh biết là vì phẫn nộ hay vì đau thương?!

gắt gao ôm l ta, đem mặt tiếp xúc lên tai ta…

– Ta thở hổn hển đến run lên bần bật, dẫn dụ cả , dần dần, hơi thở bọn ta dồn dập hòa thành một thể… cùng ta, kịch liệt th* d*c – Chúng ta gắt gao dựa sát vào nhau, lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, một loại tình tự kh hiểu cũng kh thể hình dung tựa như làn sóng lớn, đổ ập lên ta-

Hoang mang cùng sợ hãi, liều mạng chạy trốn,một ngày một đêm, để làm cái gì?

Hoặc là, thống khổ như vậy, vào lúc này một cái ôm là thể chữa khỏi?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...