Mộng Hoa Bất Tịch
Chương 41:
Đày đọa thân thể đến như vậy là vì cái gì?
Ta kh rõ…
cũng kh rõ ?
Chỉ biết, cứ như thế kh nói lời nào, ôm ta. Thân thể ấm, tay nóng, mặt nóng, môi nóng…
Trên vai truyền đến một trận đau đớn–
hung hăng cắn vào vai ta… Dồn sức… Ta chỉ thể vừa th* d*c vừa cảm nhận răng ngập sâu vào thịt, chảy máu…
Dường như chỉ lúc này, ta mới th bình thản. Mặc cho cắn ta, mặc cho m.á.u chảy vào khoang miệng . Nếu thể nói, ta cực độ mong muốn hai tay thể tự do, nhượng chính cũng thể thoải mái tựa vào ôm ấp của !
Này cũng kh vì thích đau đớn. Ta nghĩ vậy. Nơi da thịt tiếp xúc với răng run run, ta nghĩ, này chỉ vì quá cô độc– thích nghĩ cách làm cho ta đau đớn, tin tưởng nơi – là một biết kiềm chế. Trước khi ta, cùng đám nữ nhân trên giường luôn là một vẻ lãnh tĩnh, hoàn toàn l tâm tình đùa bỡn mà thoải mái sử dụng thân thể bọn họ…
Còn ta, luôn trực tiếp dùng thứ cơ thể cần, cắn, quất, ngay cả đụng chạm, dùng những… hành động này, nhượng ta hiểu tâm tình …
Kh thích đau đơn, mà yêu thích, đau đớn nơi ta.
Hay là, chỉ đau đớn như vậy, mới tạo cho , một loại an tâm.
cắn, mặc cho m.á.u chảy xuống vai ta…
Chảy vào trong tim.
Khi bu ra, hàm răng đã nhiễm đầy sắc đỏ của máu.
Mà ta, ta nghĩ biểu tình của đã thay đổi– ta, nhãn thần mê man mà chuyên chú, ta, v**t v* mặt ta Cái đụng chạm đó là cỡ nào ôn nhu, tim ta nhói lên, từng kích từng kích xuyên vào…
Nhưng ta kh cần nhẫn nại nữa…
Đau. Ta nhăn mi, mở miệng, thản nhiên tiếp nhận đau đớn…
Ta nằm ngửa trên sô pha, , vì đau đớn dành cho mà cúi đầu thở hổn hển– nâng cằm ta lên m.á.u ta thì ra là vị đạo như vậy a… Đầu lưỡi dính đầy thứ m.á.u t nồng… Mùi vị ngon chứ? Chủ nhân của ta…
Ta biết, chúng ta đã hòa làm một.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Kh chỉ trích, cũng kh tha thứ.
Nhưng chúng ta lúc này, chút gì đó đã kh giống trước.
Sau khi môi ly khai, ánh mắt vẫn như trước kh dời .
thể cảm nhận được ánh mắt đen láy của chạm tới từng phân trên mặt ta ta, tựa hồ còn chút khẩn trương, mà ta cực độ thả lỏng. Ta hẳn là nên hạ thấp mi mắt thỉnh cầu tha thứ a? Kh. Ta sẽ nhận l nghiêm phạt bản thân nhận, nhưng hiện tại kh được, kh cần thiết.
Ta chỉ vào mắt , nhượng cũng thể th rõ ánh mắt ta.
ta hạ thấp ánh , toàn tâm toàn ý, dùng lời nói sâu tận trong lòng, bằng tiếng :
“Chủ nhân…”
Ta kh ánh mắt , chỉ nghe được trong cổ họng phát ra th âm khàn khàn, thậm chí cũng kh nghe rõ đ là từ gì. Nhưng lại một lần nữa kề sát lại, l**m lên đôi môi khô nóng của ta gắt gao bao phủ l môi ta, trước sau phát ra th âm kh rõ ràng kêu tên ta:
“Jack…”
“Cảm động quá a… Ha hả, Jack, ngươi là đang cầu chủ nhân ngươi tha mạng ?”
Colleman mang một thân nhiệt khí xuất hiện, hứng thú loan hạ thắt lưng vết thương trên vai ta, ha ha cười rộ lên: “Quả nhiên dọa ! Macquarie! Ngươi là muốn ăn thịt ? Jack đáng thương!”
ngồi vào sô pha, tiếp tục cầm lên tách trà đã nguội uống xuống. Macquarie cũng ngồi xuống… ở một ghế khác. Gương mặt , phủ kín một tầng băng lãnh.
- Colleman yêu cầu cái gì ? Macquarie vì ta mà trả cái giá gì?
(Từ đoạn này Colleman = , Macquarie = y cho dễ phân biệt)
Sắc mặt Macquarie tái né tránh đường của ta, thế nhưng Colleman cũng kh bỏ qua ánh mắt ta.
vươn một tay, cánh tay kh dài, nhưng lại thể đụng tới Macquarie – tay , đặt trên tóc Macquarie- mà Macquarie cũng kh tức giận…
Ngón tay thô, từng chút một rờ xuống, dâm loạn s* s**ng tai Macquarie, tựa như đ là tính khí của Macquarie mà xiết l, chà xát… Gạt ra a! Chủ nhân!
Nhưng Macquarie chỉ lãnh nghiêm mặt, ngay cả tránh cũng kh tránh.
“Jack, ngươi chính là ván cược của bọn ta…” Colleman đứng lên, đem tách trà đặt xuống. cởi áo choàng tắm trên , cơ thể thô đen mà rắn chắc lộ liễu phô bày. đứng bên Macquarie, đưa tay luồn vào bên trong áo- lần tìm… Macquarie nghiêng đầu , Coleman liền một đường vạch áo y sang hai bên, lộ ra vùng ngực-
cười, ta, chỉ ta, nhưng xuống tay kh chút lưu tình nắm l nụ hoa Macquarie, nhéo nặn k*ch th*ch nó…
Chưa có bình luận nào cho chương này.