Một Chút Vẩn Vơ
Chương 1: Bóng nước thủy tinh
Chiếc máy bay vẽ một đường khói dài, trắng xóa trên nền trời x bao la bất tận. Hạnh Tương ngẩn ngơ ngắm mà thở dài ngán ngẩm. Một cuộc hôn nhân chớp nhoáng kết thúc bằng tờ gi trắng. Cô kh hối hận, cứ sống tự do tự tại tốt hơn chăng?
Mang chiếc túi sành ệu trên vai, cô vui vẻ xuống phố. Mẹ cô vẫn thái độ cũ, bà thật sự đau đầu về cô con gái hai mươi bốn tuổi này. Tình yêu lãng mạn của nữ họa sĩ xinh đẹp. Cô suýt rơi vào trầm cảm trong cạm bẫy ngọt ngào đó. Lối thoát duy nhất là bu bỏ tất cả. Cô đã rời khỏi lễ đường khi biết vị hôn phu là kẻ kh chung thủy.
Hai năm nhỉ! Thời gian trôi nh thật. dòng tấp nập dưới phố, cô bỗng th chạnh lòng. Con đường gợi bao suy nghĩ, kỉ niệm cứ thế ùa về. Mặc dù cô chẳng màng tới nhưng đáy lòng lại nhói đau?
- Hyoka Hashi -
Trời mưa ...
Những giọt thủy tinh trong trẻo sà xuống lấm tấm mái tóc x. Cô đưa tay hứng l, cười hồn nhiên như đứa trẻ.
Ai vẽ tình yêu trong cơn mưa dịu ngọt?
Cô thầm nhủ và giọt nước nặng hạt dần. Mọi hối hả tìm chỗ trú. Cô hơi bối rối khi xung qu đầy tiếng mưa rơi.
Nhưng...
Ngã tư đầu hồi, đó vẫn ôm cây ghi ta thẫn thờ bên cơn mưa tầm tã. Cô chợt suy nghĩ hình ảnh đó. Kh ngăn nổi bước chân , cô chạy sang vạch trắng.
- Này, !
ta sực tỉnh, cô nhướng mày và kéo đến mái hiên của một tiệm tạp hóa gần đ.
- ổn kh? - Cô hỏi, ta tr kì lạ. Bộ quần áo ướt đẫm, gương mặt ngây ngô khá buồn cười. Ít nhất cô chấm chiếc mũi đ, nó đẹp so với gương mặt th tú này. Nếu mời làm mẫu vẽ thì tốt biết m.
- Ướt hết ! - ta hốt hoảng lau sạch nước trên cây ghi ta. Hầu như chẳng quan tâm bản thân cũng đang ướt sũng.
bị hâm hâm hay ?
Cô nhún vai. Con xa lạ này cái gì đó kh bình thường lắm. ta tr như đứa con trai mới lớn, hơi gầy và da dẻ x xao.
- Nè! - Hạnh Tương chau mày, rõ ràng ánh mắt chằm chằm xuất phát từ con ngươi đen nhánh kia đang tâm cơ gì đó. ta cứ cô kh chớp mắt.
- Này, ! - Hạnh Tương giật , ôi ta đang nắm bàn tay nhỏ bé của cô. Nụ cười lạ lùng xuất hiện, con đó giống kẻ hoang dã hơn cô tưởng.
- Bộp! - Cô đập tay ta, kì thực cái con xa lạ cô vừa vớ được tựa mớ rắc rối cô tự ôm vào.
Ôi chao!
Hạnh Tương rùng , cô giật phắt tay ra vội ngay, kh thèm lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mot-chut-van-vo/chuong-1-bong-nuoc-thuy-tinh.html.]
...
Gió lùa qua khung cửa mát rượi, căn phòng rộn ràng hơn hẳn. Cô say mê nghe bài độc tấu ghi ta trên mạng, thả hồn theo từng ngón tay lả lướt, cảm giác thư thái làm !
Đôi lúc ngẫm nghĩ chuyện đã qua như giấc mơ cổ tích, bao phiền muộn lạc lõng chơi vơi, trái tim kh buồn kh dỗi. Thời gian dần xóa nhòa tất cả, nhiều khi tự hỏi bản thân muốn tìm kiếm ều gì. Tình yêu như trái ngọt đầu mùa, thế vẫn khổ đau, vẫn rơi nước mắt.
Cơn mưa năm nào còn dư âm mãi. Cô chợt hồi tưởng thứ hương vị xa xăm bất tận. Hơi đất nồng nàn cùng hạt mưa lung linh tựa những b hoa thủy tinh óng ánh. Tình yêu là thế! đẹp nhưng cũng vô cùng mong m...
Một cách tình cờ mà thật sự cô chưa rõ bản chất cái suy nghĩ này. Cô đang qu quẩn trước câu lạc bộ ghi ta. nói rằng hôm nay trời đẹp, tâm trạng cô tốt hơn bao giờ hết.
Thôi kệ!
Cô ngại ngùng bước vào. Phòng ốc bày trí đơn giản mà vô cùng đẹp mắt. Ghế xếp tỏa tròn hình vòng cung, nhiều chiếc ghi ta treo trên tường. Các học viên ngồi sẵn chờ đợi. Cô đã ghi d từ trước nhưng tận hôm nay mới đến. Nhiều tâm hồn đồng ệu cùng đến đây học đàn. Họ nói chuyện rôm rả, cười đùa thoải mái. Cô gật đầu chào tìm chỗ ngồi cho .
Họ mải mê bàn tán chủ đề kh lạ lắm. Chỉ là đa số học viên đều khá cứng tuổi, phụ nữ lại chiếm số đ. Cô lắng nghe thử câu chuyện gần nhất. Thì ra dạy nhạc là một thầy giáo trẻ. Thảo nào phụ nữ đến học nhiều thế!
Cánh cửa dần hé mở, mọi bắt đầu im lặng. Hạnh Tương th vị giáo viên tay cầm cây đàn bước vào. ta ngồi xuống chiếc ghế đặt ở giữa sau khi chào mọi . Hạnh Tương quá đỗi ngạc nhiên, chính xác là khi ta vừa thoáng qua thì cô vô cùng lúng túng.
Ôi, là gã hâm hâm đ à?
Kh thể tưởng tưởng tượng nổi, cả buổi học cô ngoài việc tập trung gảy đàn ra chứ chẳng dám nói thêm câu nào.
- Như thế chưa ổn!
Mặt cô đỏ ửng, dĩ nhiên! ta đang vòng tay qua chỉ cô đánh đàn mà. Dáng vẻ khác hoàn toàn lúc cô gặp ở ngã tư. ta là thầy giáo thật ?
- Ơ, ... - Hạnh Tương ái ngại trong khi thầy giáo khá "tận tâm" chỉ dạy. Cái âm ệu dần hình thành, tự dưng cô quên hẳn ngượng ngùng và say mê theo tiếng nhạc.
- Ôi! - Hạnh Tương nhăn mặt, dây đàn tự dưng bị đứt. Ngón tay cô chảy máu. thể cô gảy quá mạnh, ta nh chóng đem băng gạc tới băng cho cô.
Mọi xung qu bỗng trầm trồ lại phần ghen tị. Ai cũng muốn được thầy giáo ển trai chăm sóc như vậy. Hạnh Tương xấu hổ lắm, cô vội về nhà ngay lúc đó.
- Này, cô! - Giọng ta gọi khi cô vừa ra ngoài cửa. Cô dừng lại.
- Cô lại đến nữa chứ? - ta hỏi mà cô th đắn đo quá. Hạnh Tương cố cười dù chẳng thoải mái lắm.
- À, nếu thời gian...
- Cô hứa nhé! - ta cười và trở lại lớp học. Hạnh Tương ngẩn bóng thầy giáo khuất sau ô cửa kính.
Đã hứa khi nào đâu? Lạ thật!
Chưa có bình luận nào cho chương này.