Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Một Chút Vẩn Vơ

Chương 2: Mắt biếc lao xao

Chương trước Chương sau

Cơn mưa tạnh hẳn, những chiếc lá còn đọng từng giọt pha lê trong trẻo. Kh khí xung qu trở nên dễ chịu, Hạnh Tương thở dài ngắm bầu trời qua ô cửa sổ. Đàn gà con xúm xít nấp dưới cánh mẹ. Tr chúng đáng yêu làm ! Bộ l tơ vàng bóng bẩy, đôi mắt tròn xoe và cái miệng kêu chíp chíp. Chúng vẻ hân hoan khi ánh nắng ấm áp chiếu rọi.

Ngày mới bắt đầu, cô ủ rũ bức tr chưa hoàn thiện. Đã lâu lắm , khi trái tim bướng bỉnh dại khờ quên hẳn tình yêu thuở nào. Cảm giác tự do nhưng trống trải vô ngần.

Thôi kệ!

Hạnh Tương nhún vai. Chúng ta kh nên đổ lỗi cho quá khứ, cứ sống vì hiện tại. Bởi mỗi sinh ra chỉ một lần mà thôi. Hãy sống đến hơi thở cuối cùng.

- Con nữa hả? - Mẹ cô dưới bếp nói vọng lên. Bà khá bận rộn. Nhiều lúc cô tự nhủ kh biết bản thân đã làm ều gì tốt cho mẹ. Dẫu , bà luôn yêu thương cô suốt bao nhiêu năm. Cả cha mẹ đều quan trọng, cô khắc ghi mọi thứ vào lòng .

- Con về ngay thôi! - Cô vẫy tay chào và nh chóng vào nội ô thành phố.

Cơn mưa dịu ngọt lắng xuống, cảm giác cuộc sống tràn trề qua ngưỡng cửa th xuân. Hạnh Tương thoải mái đeo chiếc túi xách nhỏ trên vai, cô rảo bước qu c viên bờ hồ. Bọn trẻ con thích nô đùa gần vũng nước đọng. Chúng nghịch khiến cô phát hờn. lẽ tuổi thơ như giấc mơ tuyệt diệu cô khao khát quay về. Mặt hồ yên tĩnh quá, m con cá buồn chẳng thèm ngoi lên đớp mồi. Cô chúng qua làn nước trong x, màu thiên th cùng áng mây trôi lơ lửng. Ai biết thứ cảm giác lạc lõng đầy nỗi xót xa khi hoài niệm kí ức buồn lai láng.

- Này, cô!

Hạnh Tương thoáng giật . Cô quay lại đằng sau.

- Ơ... - Thật khó tưởng tượng, cô muốn phát khóc khi vạt áo khoác dài bị một chú cún ngậm... chẳng chịu nhả ra! Và cái gã hâm hâm ngây ngô lúng túng, mặc dù ta chưa chắc gì làm hùng nổi!

- Trời ơi! Thôi ... - Hạnh Tương cố xua tay nhưng bạn bốn chân chẳng từ bỏ. Thoáng bối rối, cô vội cởi luôn chiếc áo khoác, trùm lên đầu cún con.

- Ơ... cô lại làm thế?

Hạnh Tương khá bực bởi thái độ của vị thầy giáo dạy nhạc này. Kh hiểu lại gặp ta ở đây. Con cún cứ lì lợm ngoạm chiếc áo một cách vô tội vạ.

- Hyoka Hashi -

- Thật là... - Cô loay hoay với chú cún, ta lại ú ớ đứng . chủ may chạy kịp đến, con cún đành ngoan ngoãn nghe lời.

- cô mạnh tay thế? Nó sẽ đau lắm!

Hạnh Tương hơi khó chịu cái cách ta nói. Cô chau mày, ta tên gì nhỉ? Giáo viên dạy ghi ta, một con lãng mạn, yêu động vật!

- Chào thầy nhé! - Cô thở dài ngán ngẩm, tay mang chiếc áo khoác ngay.

- Nè!

Bàn tay cố ý đó đang nắm l tay cô. Hạnh Tương kh may sẩy chân, ngã ra sau. Ôi, thật xúi quẩy thế nào, thầy giáo bị cô đẩy té xuống hồ!

- Thôi chết! - Cô bấm bụng chưa biết tính , mọi gần đ đổ xô đến, ta nhờ biết bơi nên ngoi lên bờ được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mot-chut-van-vo/chuong-2-mat-biec-lao-xao.html.]

- Xin lỗi! Xin lỗi! kh cố ý! - Cô rối rít nói, thầy giáo lắc đầu. ta kì thực vẫn ổn nhưng Hạnh Tương áy náy quá, cô cố hỏi han thêm.

- thật sự ổn chứ?

- về đây! Áo quần ướt hết !

Hạnh Tương xấu hổ vì mọi cứ xì xầm. Dù lỗi do cô nhưng cô ấm ức làm !

- Đi thôi! - Màn nắm tay hờ hững giữa chốn đ , Hạnh Tương ngượng đến nỗi kh biết trốn vào đâu. ta hiên ngang dẫn cô chạy như đứa trẻ.

...

Thế đ!

Cô lầm bầm trong miệng. Lúc này căn phòng trọ nhỏ bé vừa đủ chỗ cho hai trò chuyện. Thật tình cô đâu muốn khám phá thế giới vị thầy giáo này đâu. ta tự nhiên như thể quen nhau lâu lắm vậy!

Văn Tịnh Đ!

Cô nhủ thầm cái bằng lái xe để trên bàn. Ồ, chỉ gần hai mươi tuổi thôi à!

- Nè, ! - Hạnh Tương nhướng mày, Tịnh Đ vừa lau xong bộ tóc ướt đẫm. ngồi xuống gần cô.

- Cô muốn khiêu vũ kh?

- ? - Hạnh Tương kinh ngạc. Mà rõ ràng cô biết này hâm thiệt. Mặt ta cứ thản nhiên vậy đó, ngây ngô kì lạ. Dù cái dáng vẻ ển trai đầy thu hút, cô ao ước chạm tay lên chiếc mũi và vẽ nó!

- về đây! - Cô lắc đầu định đứng dậy, cái bàn tay kh phép tắc lại nắm chặt.

- Này, đang thiếu tôn trọng hơn tuổi đ! - Hạnh Tương nhăn mặt, ta vẫn chưa bu tay. Cái nụ cười dễ mến mà lạ lẫm quá. Cô e dè, liệu bình thường kh.

- Chị kh thích hả?

- Ơ? - Hạnh Tương rối não, rốt cuộc cô làm gì với gã thích dây dưa này.

- Đi thôi! - Tịnh Đ vội kéo cô chạy ra phố, Hạnh Tương sắp phát bực gã thầy giáo dở hơi kia. Nhưng cảm giác được tung tăng thế đó, cũng lâu lắm cô chưa thử. Đột nhiên cô mỉm cười, trong lòng chút vui vẻ.

Nắng đẹp màu tươi sáng, áng mây xốp bồng bềnh trôi nổi giữa lưng trời. Đâu đó vang lên khúc nhạc mê say, xao xuyến. Cuộc sống phút chốc nở rộ qu cuộc đời trẻ. Dòng đời như trải nghiệm mới mẻ, cô lại mơ về tuổi thơ yên ả. Lắm lúc trẻ con nhưng trái tim là chân thật. ta cố kiếm tìm hạnh phúc xa xôi, m ai nhận ra sự quý giá bội phần hay đơn giản là vị ngọt của một que kem trên đầu lưỡi. Hạnh Tương nhấm nháp thứ mát lạnh ngọt ngào đ. thích thú cô vui vẻ bên món giải khát này. Cơn gió thi thoảng ghé sang mái tóc bồng bềnh, cô liếc gương mặt trai dưới mưa kia.

- Thật là...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...