Một Chút Vẩn Vơ
Chương 3: Vệt nắng chân mây
Nắng sớm chan hòa bên ô cửa, Hạnh Tương say mê phác thảo bức họa cô vừa nghĩ trong đầu. Cả đêm thao thức mãi, kh ngủ được. Mẹ cô loay hoay dưới bếp, mùi thức ăn thơm lừng khắp phòng. Vác chiếc bụng đói meo xuống nhà, cô háo hức bữa sáng ngon lành.
Bố cô chậm rãi uống ngụm trà, chốc chốc thoáng tr cô con gái qua nét mặt tươi vui. Thái độ cô vẫn bình thản sau cuộc hôn nhân , mọi còn lo trước lo sau an ủi cô. lẽ kh cần thiết, cô đối mặt tất cả như ều hiển nhiên vậy. Sự bình yên trôi theo tháng năm mỗi ngày. Đôi lúc cô tự hỏi lòng quá lãnh đạm. Thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương. Ắt hẳn góc tối trong trái tim đã mờ hẳn, nó rộn ràng sau biến cố tình yêu.
thế nhỉ?
Cô lặng lẽ lang thang khắp phố, từng con đường thân thuộc gợi bao kỉ niệm xưa. Cơn gió vô tình lướt qua mái tóc dài xinh đẹp. Hạnh Tương rạng rỡ như cô thôn nữ ra phố. Tiếng ghi ta đầu hồi nghe êm dịu trái tim. Cô lần bước tìm theo âm ệu ngọt ngào đó. Như một cách hiếu kì, cô bị cuốn hút bởi thứ Tây ban cầm .
Xem nào!
Nhiều thích thú vây xung qu, nét trầm trồ hiện trên gương mặt họ. thể là hâm mộ hoặc tán thưởng.
ta chơi êu luyện thế mà!
Cô thầm nghĩ nhưng ngạc nhiên. Chính xác là vị thầy giáo dạy nhạc ở câu lạc bộ đây ?
Hạnh Tương nhướng mày. Thôi nào! Tốt nhất cô nên hướng khác!
Cảm giác vừa ngại vừa sợ phiền, Hạnh Tương rảo bước thật nh. Cô ghé sang hiệu sách bên kia đường. Đành thả hồn qu m trang gi trắng vậy. Ít nhất nó giúp cô thêm cảm hứng sáng tác. Ngoài trời, đám mây vần vũ dữ dội. Lại sắp đổ mưa đây! Cô ra cửa sổ hiệu sách, mọi hối hả chạy ngược xuôi.
Thế cơn mưa trút xuống...
Âm ệu buồn tẻ lại cất lên. Những hạt mưa bé nhỏ, long l như thứ pha lê lấp lánh. Mùi hơi đất x lên nồng nặc, trận gió cuốn bay nó len lỏi khắp nơi. Tiếng rỉ rả từ làn mưa lạnh giá, một tâm hồn thơ mộng bị lãng quên chốn nào. Cuộc sống đang quá yên bình, mỗi ngày cầm cọ vẽ và cứ thế. Đột nhiên cô th trống trải vô cùng.
Gi trắng tinh tươm mùi sách mới, cô lần tay lựa vài quyển để đọc. thể chân lý là lựa chọn khôn ngoan, cô sợ khi chạm vào những quyển tình cảm mộng mơ thiếu nữ. Đôi mắt sâu thẳm dừng lại ở trang đầu tiên cuốn tiểu thuyết dày cộm. Hạnh Tương đọc liền mạch như quên hết tất cả qu .
- A! - Cái lạnh bất chợt bên má, cô giật đánh rơi cả quyển sách.
- Xin lỗi! Chị uống coca nhé!
Hạnh Tương nhướng một bên mày bởi thầy dạy nhạc vừa áp lon coca lên má . trời mới hiểu tại cô rơi vào hoàn cảnh éo le này. Chẳng ta đang đánh đàn? Thôi nào! Đừng đùa chứ!
Tịnh Đ nở nụ cười ấm áp, cô kh rời mắt. Ai biết cảm nhận cô lúc đó nhỉ! Cái gã hâm hâm đột nhiên bám riết cô đến thật kì lạ.
- Ơ... à cảm ơn ! - Cô miễn cưỡng cầm lon nước ngọt, Tịnh Đ lại khẽ cười, đặt cây đàn xuống sàn. Nhiều qu quẩn tìm sách, họ kh chú ý lắm khi hai nói chuyện. vẻ đoán biết suy nghĩ của Hạnh Tương, Tịnh Đ cúi nhặt quyển sách lên.
- Chị thích HK. Florent hả?
Hạnh Tương ậm ừ vài tiếng. Cô đang nghĩ làm để về nhà. này tr khá phiền.
- Ồ, mưa tạnh ! - Cô mừng thầm vội đặt quyển sách về chỗ cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mot-chut-van-vo/chuong-3-vet-nang-chan-may.html.]
- Chào nhé! - Hạnh Tương nh chóng rời khỏi, bước chân Tịnh Đ còn mãi phía sau. Đâu dễ dàng gì, Hạnh Tương đành quay đầu lại.
- Thôi nào! theo vậy? - Cô chau mày nhưng Tịnh Đ chỉ nhún vai.
- Chung đường mà!
- ! - Cô bấm bụng. Là nói đ! Hạnh Tương ghé ngay trạm xe buýt. Vừa hay chiếc xe dừng trạm, cô lên xe. Lúc đó Tịnh Đ vẫn ôm cây đàn chạy nh tới.
- Chờ với!
ta luống cuống tr khá buồn cười. Hạnh Tương đành ngó lơ, cô ngồi xuống ghế trống. Chiếc xe dần lăn bánh, con đường uốn lượn nom thật kì lạ. Hai bên đồng cỏ bao la, lũ gia súc chăm chỉ gặm cỏ. Khoảng trời bình yên quá. Đến trạm dừng, Hạnh Tương xuống xe. Cô mừng thầm vì gã kia chắc kh theo nữa!
- Ôi! - Hạnh Tương nhăn mặt. kia lại tiếp tục bám đuôi nhỉ?
- Nè ! - Hạnh Tương mất kiên nhẫn, mặt cô mồ hôi nhễ nhại. Trời nắng quá, nơi cô đang đến là đồng cỏ ngoại thành. Xung qu nhà cửa thưa thớt, dẫu vậy ở đây trồng nhiều loài hoa đẹp.
- Gọi tên được kh? Gọi chị là Tương Tương nhé! - ta cứ ngây ngô, thật sự đôi mắt gã đàn hâm hâm này khiến cô phát bực. Nói thế nào đây? Rằng làm ơn đừng bám đuôi nữa!
- Hyoka Hashi -
- Ôi trời! - Cô vỗ tay lên đầu .
Tịnh Đ mang cây đàn trên vai, chợt nắm tay cô kéo vào bóng râm của cây lớn trước mặt.
- Này? - Cô bắt đầu bực bội, sự tự tiện kh bình thường chút nào. Hạnh Tương bấm bụng ngồi xuống thảm cỏ, Tịnh Đ l trong túi nhỏ ra hai lon coca đưa cô. Trời nóng nực, cô cứ thế mà uống thỏa thích.
Tầng mây lơ lửng dưới nền thiên th ảo diệu. Cơn gió mát lành khỏa lấp trái tim trống trải lạ lùng.
- Tương Tương kh đến câu lạc bộ nữa ?
Hạnh Tương nghe cách ta gọi mà nổi hết gai óc. Mà hình như mỗi ta nói thế.
- bận lắm!
Cô thở dài, Tịnh Đ nghĩ ều gì đó, giở túi l đàn ra. Những ngón tay th mảnh bắt đầu khảy từng nốt nhạc êm ái. Cô xao xuyến bên kỉ niệm đong đầy năm tháng cũ. Bao sợi nhớ sợi thương quyện chặt tâm hồn. Dĩ vãng tình yêu theo gió bụi mây ngàn, trong tâm tưởng cô đơn lạc lõng.
Ngày mưa em đến nói bao ều
Thầm hỏi con đường bỗng lặng yên
Mưa rơi tim ai sầu muôn thuở
Lạnh buốt con đường mãi vào tim.
Chưa có bình luận nào cho chương này.