Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Một Chút Vẩn Vơ

Chương 7: Sợi nắng bên hiên

Chương trước Chương sau

Nắng tràn qua ô cửa, Hạnh Tương bừng tỉnh giấc. Cô đẩy chú mèo hung sang bên. Tr nó ngủ ngon lành và khá nặng đ!

Nhớ lại chuyện hôm qua, cô thoáng lạnh . Một cảm giác kì lạ, len lỏi vào trong trái tim. Cô chưa từng bị như thế lần nào cả. Dù Kỷ Văn như giấc mơ quá khứ nhưng hồi ức đẹp đẽ cũng mãi là ánh trăng dưới đáy nước. Nó kh hiện hữu theo kí ức nhạt phai. Sợi thời gian đưa cả kỉ niệm đong đầy xóa sạch bao miền lưu luyến. Chẳng tr mong ều chi cả. Cô tự nhủ thầm. Cuộc sống do chọn lựa, sự việc qua cứ chìm vào quên lãng.

- Tạm biệt nhé thời gian! - Cô thì thầm bên cửa sổ. Đàn chim lượn vòng qu mái nhà. Tầng mây x ngắt màu thiên th bất tận. Thứ kh khí dịu ngọt của sự cô đơn.

khi chỉ là ta muốn tin như thế...

Một ốc đảo riêng .

bức phát thảo còn dang dở. chăng số mệnh an bài, tình yêu gặp nhiều sóng gió? Cô thở dài tr xuống sân. Kh hiểu bắt gặp ánh mắt vui vẻ của Tịnh Đ. vẫy tay chào mà cô thì kinh ngạc đến sửng sốt.

- Cái gì vậy nè?

Cô nhăn mặt. Đâu ngờ Tịnh Đ vừa sáng sớm lại c cổng nhà cô thế này. Hạnh Tương ôm đầu đầy bực bội. Lúc này, bố cô gõ cửa. Cô thừa biết câu chuyện sắp bắt đầu.

Thôi nào! Phấn chấn lên!

- Bố!

Cô cười gượng, bố cô thì nhướng mày. Ông chút là lạ mà sau đó bảo cô xuống nhà. Hiển nhiên, mong đợi con gái sẽ tìm được hạnh phúc mới thay vì cứ sống độc thân như vầy. Hạnh Tương ngán ngẩm nét ngây ngô của Tịnh Đ. Dù khá ển trai nhưng nhỏ tuổi hơn, cô cứ cảm giác cái đuôi này hơi phiền phức.

Thật là...

- Chào Tương Tương! - Tịnh Đ nhoẻn miệng cười tươi. mang cây đàn bên , tr rạng rỡ như nắng sớm.

- À, việc gì kh? - Cô trả lời gượng gạo. Kì thực cô muốn hét lên rằng tại bám dai như đỉa vậy nhưng cố kìm nén lại.

- Hôm nay thứ bảy, Tương Tương đến câu lạc bộ nhé!

Gì?

Hạnh Tương ngớ . Đến để học ghi ta một ? Cô tò mò bởi đề nghị này. Mặc dù thế, cô chưa chắc sẽ .

- kh rảnh lắm nhưng...

- Vẫn được mà! - Tịnh Đ cười tinh nghịch. - Nếu gọi bằng chị, Tương Tương đồng ý nhé!

- Hả? - Hạnh Tương sượng cả . Rốt cuộc thì ta vẫn cách khiến cô đến câu lạc bộ.

Cái gì đây?

Cô lầm bầm. Rõ ràng kh ai học, vậy mà cứ hiên ngang vào là ?

Tịnh Đ l ghi ta ra như mọi khi, ngồi kế bên cô. Thể như quyết tâm dạy cô đàn cho được bản nhạc đó.

Kiên nhẫn nào!

Cô hít thật sâu miết từng sợi dây. Tịnh Đ chăm chú quan sát, tiếng đàn bật ra những giai ệu vui tai mà đầy sảng khoái. Đôi lúc cô nghĩ thể là thiên tài cũng nên!

Ôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mot-chut-van-vo/chuong-7-soi-nang-ben-hien.html.]

Cô rít thầm. Hôm nay, cô đàn tốt thật. Cứ như thể tâm hồn bay bổng cùng ệu nhạc tình ca . Một cách nhẹ nhàng đầy lôi cuốn, cô vui vẻ bấm phím tựa nhạc c chuyên nghiệp. vẫn cô chẳng rời mắt, niềm vui nhỏ bé lóe lên trong trái tim đỏ rực. Hạnh Tương cực thích bản nhạc này. Cô từng ước ao sẽ đàn được nó. Giờ thì như ý !

- Nè? - Cô nhăn mặt, vẻ ánh mắt chằm chằm từ thầy giáo nhỏ tuổi hơn khiến cô khó chịu chăng? Tịnh Đ để cây ghi ta xuống, l trong túi áo ra một viên kẹo nhỏ.

- Tương Tương, cho chị nè!

- Ơ... - Hạnh Tương ngạc nhiên, cô định kh nhận thế Tịnh Đ cứ dúi vào tay tự nhiên.

- Hyoka Hashi -

- Cái này!

Vẻ nhăn nhó từ cô làm Tịnh Đ cười rộ lên. Chiếc mũi cao vút vừa tầm để Hạnh Tương phác nên tác phẩm nghệ thuật. Cô suýt say mê nó theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Ngoại trừ tính cách hơi hâm hâm ra, thật là nam tính theo góc một họa sĩ như cô.

- Chị sợ cô đơn kh?

chợt hỏi. Hạnh Tương bỗng bồi hồi trong lòng. Đã lâu , cô đâu nhớ sống cùng nỗi đơn côi ngần năm. Cũng bình thường thôi! Sự tĩnh tại nơi tâm hồn là đủ. Ắt hẳn tình yêu là bản tình ca ngọt ngào nhưng cô đơn thì thể đứng trên tất cả. ta hạnh phúc hay đơn giản là th bản thân thành c.

- sợ đánh mất con thật. - Cô trầm giọng, Tịnh Đ thở dài. chạm nhẹ cây ghi ta một cách vô thức. Đôi lúc cảm giác về niềm tin cuộc sống làm cô suy nghĩ băn khoăn.

- Hạnh phúc mong m quá. chưa từng giữ lại nó được lâu.

- Nhưng... chỉ sống một ? - Cô buột miệng nói, Tịnh Đ lặng yên vài giây. bình thản đáp.

- Hiện tại thì vậy. Bố mẹ đã ly hôn và họ đang ở nước ngoài.

Hạnh Tương ái ngại sau câu nói đó. Cô chẳng dám hỏi tiếp. Tr Tịnh Đ như vậy đâu ai ngờ hoàn cảnh éo le quá.

- thích ôm cây đàn hơn ngồi mơ tưởng về quá khứ. Bởi mọi thứ viết, thể đàn được nhưng quá khứ mãi mãi là vết sẹo khó xóa nhòa. Nghĩ về nó nhiều chỉ làm bản thân đau thêm thôi.

nói ngay ểm đen trong lòng cô. Hạnh Tương bấm bụng, cô mơ hồ giữa xúc cảm chân thật và nỗi niềm xưa cũ cùng hoài niệm đau buồn.

- Chị đói chưa?

- Gì?

lại bắt đầu, cô thật kh hiểu cảm giác lúc nãy tan biến. Rốt cuộc thầy hâm hâm này là như thế nào đây?

- Trưa , về nhé!

Cô để cây đàn xuống, thừa biết cô muốn chạy khỏi nơi đây mà. Tịnh Đ nắm cánh tay thon dài đó, nói âm lượng vừa đủ nghe.

- Ở lại chút được kh?

Tại ?

Cô quay đầu lại. Tịnh Đ đủ lý do khiến cô đau đầu. bám riết từ lúc cô bước chân vào câu lạc bộ. Tình yêu làm cô quá mỏi mệt. Cô chẳng cần nó nữa.

- Xin lỗi, lẽ kh thể... - Cô thở dài qua ô cửa kính. Tia nắng vàng óng ánh bên nhánh cây cao. Cánh hoa bạch mai bay theo gió, rải rác dưới mặt đường. Lòng trĩu nặng bao phiền muộn năm nào.

- Tương Tương!

Cô bỏ trước nỗi thất vọng của . Mái tóc Hạnh Tương búi cao, vài lọn dài thả xuống. thẫn thờ tr bóng dáng mảnh mai rời khỏi khi cảm xúc chôn chặt đáy lòng. Một cơn đau nhói nơi lồng n.g.ự.c bộc phát, mặt tái nhợt, hơi thở dồn dập. cố bám víu chiếc ghế để kh ngã quỵ xuống. Túi xách Hạnh Tương còn nơi đó, nó mà hai mắt cứ mờ dần...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...