Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Một Chút Vẩn Vơ

Chương 8: Trời sao lấp lánh

Chương trước Chương sau

Tán cây đu đưa theo làn gió se lạnh. Mặt trời ấm áp nằm trên đỉnh đầu. Hạnh Tương chậm rãi từng bước chân muộn phiền, bao suy nghĩ dồn dập cho câu chuyện tình yêu thời quên lãng. Con đường, góc phố là biển trời thơ mộng. Cô kh chắc cố chịu nỗi cô đơn giày vò tâm hồn ra . Miễn tự sống tốt vẫn hơn cứ ôm l nỗi buồn vô tận.

Văn Tịnh Đ, nói thế nào nhỉ? nhỏ tuổi hơn cô và cô kh suy nghĩ thêm ều gì cả!

Túi xách?

Hạnh Tương giật . Cô quên béng ngay nó. Thật khó tin, thể đãng trí những lúc như vầy chứ?

Thật là...

Hạnh Tương bấm bụng. Rốt cuộc, cô đành quay lại câu lạc bộ ghi ta. Dĩ nhiên, sự gượng gạo thì kh tránh khỏi. Lúc nãy bỏ quyết liệt lắm cơ mà!

À...

Cô ngần ngừ khi đứng trước cánh cửa kính bóng loáng. Cả hai phút sau, cô hít một hơi thật mạnh và đẩy nhẹ cửa vào. Âm th cọt kẹt trong căn phòng trống nghe rõ, Hạnh Tương kinh ngạc bởi Tịnh Đ ngồi sát ngay chỗ ra vào. th cô. Tất nhiên! Và cười, một nụ cười nhẹ nhàng tựa cơn gió thoảng qua nơi bậc cửa.

- Tương Tương, mừng cô trở lại.

Gì thế?

Hạnh Tương chưa kịp định thần, cô tr nét mặt Tịnh Đ lạ. đứng dậy, tay cầm chiếc túi xách trao cho cô. Bằng thứ cảm giác nào đó, cô thận trọng quan sát mọi hành động đang làm. Khi bàn tay muốn chạm lên tóc cô thì khoảnh khắc kh ngờ xảy ra.

- Hyoka Hashi -

- Ôi! - Hạnh Tương hoảng hốt, Tịnh Đ phút chốc nằm ngã xuống sàn. Cô chỉ kịp đỡ được đầu .

- thế này?

Hạnh Tương lay gọi nhưng nằm im lìm. Toàn thân như mềm nhũn ra, kh chút sức lực. Mồ hôi thấm đẫm, ướt sũng chiếc sơ mi x. lạnh toát, cô vội vã gọi cấp cứu. Mười lăm phút sau, nhân viên y tế xuất hiện. Cô vội tránh sang bên, sự lo lắng bất chợt hiện lên trên khuôn mặt. thể là cảm giác từ con với con nhưng một chút gì đó nhói lên trong lòng.

Nhóm cứu hộ cởi áo ra. Họ gắn nhiều thiết bị lên . Ngay cả chiếc máy sốc ện tim cũng được sử dụng. Thật sự lúc này, Hạnh Tương run rẩy cả hai tay. Cô sợ cảm giác đó, cảm giác khi nghe tiếng tút dài từ chiếc máy. Kh lý giải nổi. Cô chẳng nhớ đã làm gì ngoại trừ việc leo lên xe cấp cứu cùng . trai nằm yên như đang ngủ. Ánh đèn khẩn cấp kêu suốt chặng đường dài.

...

Đồng hồ ểm ba giờ chiều. Thời gian cứ chầm chậm trôi. Hạnh Tương bồn chồn ngồi ngoài hành lang chờ đợi.

- Xin hỏi cô là gì của bệnh nhân? - Vị bác sĩ trẻ tuổi chợt lên tiếng khi vừa mở cánh cửa.

- ... là... bạn ! - Cô lúng túng đáp.

- Cô thể th báo cho nhà bệnh nhân kh? nằm đây ều trị nên cần nhà hỗ trợ.

Nghe bác sĩ bảo thế, Hạnh Tương quả thật kh biết tính . Dù gì Tịnh Đ chỉ ở một , làm cách nào báo cho cha mẹ biết đây? Dòng suy nghĩ kéo dài mãi, cô loay hoay đứng ngồi chẳng yên.

Thôi đành vậy!

Hạnh Tương lắc đầu vào phòng bệnh. Tịnh Đ nằm ngủ tr như hoàng tử trong truyện cổ tích. Chiếc mũi cao vút đầy vẻ nghệ thuật. Cô ngồi xuống cạnh giường và chờ đợi phép màu. Chai dịch truyền xuống hơn phân nửa. Th số máy móc th ổn định. Cô quan sát chúng dù chưa hiểu hết ý nghĩa.

Reng! Reng!

Chu ện thoại vang lên, là mẹ cô gọi. Hạnh Tương chần chừ nghe máy:

- Con chút việc, chắc về muộn mẹ ạ!

Hạnh Tương thở dài tr qua ô cửa sổ. Bọn trẻ con nô đùa trước khuôn viên bệnh viện, cô nhớ vài kỉ niệm lúc nhỏ. Hình như hồi cô mười lăm tuổi, bé hay ra c viên gần nhà cô chơi đàn. ta đánh ghi ta chuyên nghiệp. Cô vô cùng thích thú nên ngày nào cũng ra c viên để xem cả.

Thời gian trôi mau, cô lên cấp ba và sau đó là đại học. Cô đã quên khu bé hôm nào. Tình yêu đầu đời ập tới, cô đắm chìm trong hạnh phúc ngắn ngủi . Hình ảnh chiếc ghi ta đôi lúc ẩn hiện theo kí ức phai mờ. Bản nhạc làm trái tim cô xao động và cô mơ mộng một tình yêu cổ tích.

- Tương Tương!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mot-chut-van-vo/chuong-8-troi--lap-l.html.]

Nghe giọng Tịnh Đ, Hạnh Tương giật quay đầu lại. đang tháo sợi dây truyền dịch thay áo sơ mi vào.

- ... làm gì thế?

Hạnh Tương bối rối, Tịnh Đ kh đợi cô nói thêm. nắm tay và kéo cô nàng nh chóng.

- Này! - Cô khá bực tức này. Quả thật, cô còn chẳng biết nói cho vừa. Mới đây thôi, ta nằm bất động, vậy mà giờ cứ như kẻ bình thường.

- ...

Hạnh Tương nhướng mày bởi Tịnh Đ ra hiệu giữ im lặng. ta trốn viện thể như oai phong lắm. Cô sắp phát ên với gã hâm hâm kia !

- Xin lỗi, vì làm Tương Tương lo lắng...

cười khẽ, Hạnh Tương đợi thế đánh một cái lên vai .

- Ai lo cho hả? về đây!

Hạnh Tương vội đứng dậy, Tịnh Đ liền nắm nhẹ bàn tay . nói giọng thật ấm áp.

- Cảm ơn vì chị đã quay lại.

Cô thoáng bối rối, bộ dạng chẳng gì toan tính cả. Họ im lặng nhau bên c viên đối diện bệnh viện. lẽ cô cần suy nghĩ thêm về cái đuôi này.

Văn Tịnh Đ. thật phiền phức!

Hạnh Tương cười miễn cưỡng, Tịnh Đ bỗng phấn chấn hơn hẳn. l trong túi ra viên kẹo nhỏ đưa cô.

- Món quà ngọt ngào nhé!

Cô cầm nó. Để vui cũng được. Dẫu cô đang đói và cô muốn về nhà.

- về đây! Nhưng... thật sự ổn chứ - Hạnh Tương hỏi, giơ chiếc ện thoại ra. Ít nhất, cô th rõ tên trên cái màn hình cảm ứng !

Kh khéo lại gọi lúc giữa đêm?

Cô ngán ngẩm ra về, vẫn dõi mắt theo. Hoàng hôn dần bu xuống, ánh đèn ện sáng khắp nơi. chiếc ghi ta lại phát ra những âm th tình ca dịu ngọt. Hạnh Tương ngồi xuống chiếc xích đu ở c viên gần nhà. Sương đêm khá lạnh, cô một suy ngẫm nhiều thứ qu . Bước chân ai đó đang đến, cô biết chứ. ta sau lưng cô cả quãng đường mà!

- Em à! - Kỷ Văn chầm chậm tiến lại gần. ta mang nét mặt ưu tư, buồn bã.

- việc gì ? - Giọng cô vẫn như mọi khi, Kỷ Văn nghe th thì buồn thấu tâm can.

- Hạnh Tương, xin lỗi! biết làm gì để em tha thứ bây giờ?

Ánh mắt cô ráo hoảnh, cô bình thản đung đưa chiếc xích đu.

- Chúng ta đang tự do, cứ sống cho riêng . Em kh phiền lụy gì cả.

Kỷ Văn chau mày, ta nắm chặt hai bàn tay cô.

- Em kh còn yêu nữa ?

Hạnh Tương th Kỷ Văn mà chưa biết nói thế nào. Tình yêu mất tìm lại được. Chính phũ phàng thế, trách cô chứ!

- Kết thúc à. - Cô đứng dậy, đẩy tay Kỷ Văn ra. Hành động đó khiến Kỷ Văn tổn thương vô cùng.

- Vì em yêu khác kh?

Hạnh Tương bặm môi. Cô giận lắm nhưng kh quay đầu lại. Đúng cũng được, sai cũng được. Dù , trái tim cô đâu muốn yêu thêm ai nữa. Cô lặng lẽ bước dưới bầu trời đêm tràn ngập ánh . Giấc mơ đầu đời tan vỡ. Câu chuyện tình yêu như trang gi trắng kh màu. Hoài niệm, luyến lưu đâu vẽ vào nơi đó mãi. Nó sẽ phôi pha theo dòng chảy thời gian, miên man bất tận.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...