Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Một Chút Vẩn Vơ

Chương 9: Kí ức thời gian

Chương trước Chương sau

Hạt sương lành lạnh bu xuống, đọng trên ô cửa sổ. Tịnh Đ mệt mỏi thức dậy, cầm chiếc ện thoại hồi lâu. Khi nắng sáng ngập tràn cả căn phòng, mang đàn xuống phố.

- Này ! - Kỷ Văn đứng đợi dưới tầng trệt, tr dáng vẻ ta hẳn chờ đợi khá lâu. Tịnh Đ ngạc nhiên vô cùng, thử lại gần hỏi chuyện.

- cần gì ? - Tịnh Đ lịch sự nói. Kỷ Văn dường như tâm thế kh m vui vẻ. thể cả đêm ta chẳng ngủ được.

- đang làm phiền vợ !

Thái độ Kỷ Văn rõ ràng đe dọa Tịnh Đ. ta tr cao to hơn, vạm vỡ hơn. Tịnh Đ th thế chỉ khẽ mỉm cười, nói âm lượng vừa đủ nghe:

- Là làm cô bị tổn thương. Giờ tư cách nói ều đó ?

Bốp!!!

Tịnh Đ bất ngờ bởi cú nện của Kỷ Văn. mất thăng bằng, té nhào ra đất, một chút m.á.u chảy qua khóe miệng, cố lồm cồm ngồi dậy. Kỷ Văn vậy thì chau mày, cố kìm chế sự tức giận.

- Đó là chuyện của chúng , xen vào làm gì?

Tịnh Đ lau vệt m.á.u qu miệng, bình tĩnh kẻ đang buồn bực kia. Hạnh phúc mong m kh gìn giữ, giờ trách ai đây?

- đến chỉ nói vậy thôi ?

Nghe Tịnh Đ đáp trả, Kỷ Văn bỗng ngây . Bản thân ta tự ý thức rằng kh còn liên quan gì với vợ cũ cả. Nhưng... sự ân hận khiến ta chỉ muốn làm kẻ ích kỉ.

- sẽ thất bại thôi. Bỏ cuộc !

Kỷ Văn bu lời thẳng t, Tịnh Đ biết thế cũng chỉ thở dài, xốc chiếc túi đeo ghi ta lại. Câu chuyện lẽ dừng nơi đây. Dẫu , hai đàn kia đều hiểu rõ trái tim cô gái .

...

Một chút hững hờ...

Một chút bối rối...

khi, cơn mưa dịu ngọt tưới mát tâm hồn non trẻ nữ họa sĩ. Bằng những gì thể, cô đang cố phác họa cái tinh túy nhất trong tác phẩm mà sắp vẽ. Hạt mưa buồn tẻ lất phất rơi. Trên mỗi giọt pha lê trong trẻo, ấp ủ biết bao khát vọng th xuân rực rỡ. Năm tháng trôi mau, ký ức tình yêu nhạt nhòa theo ánh tà dương tắt lịm.

Một chút âm ệu ghi ta cho lòng dạt dào cảm xúc. Hạnh Tương mang cả tâm tình xuống c viên gần nhà. Cô nhớ tiếng đàn bé năm nào gợi mở giấc mơ kì diệu. Bao năm , còn để tiếng đàn đến thế giới kh? Hay mãi sống trong hoài niệm xưa cũ mà cô vừa chợt nhớ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bãi cỏ x mơn mởn, thứ kh khí se lạnh len lỏi tâm hồn lạc lõng cô đơn. Bản nhạc quen thuộc cất lên, cô nhớ như in, chẳng thể nào quên. Khúc nhạc , chính nó thổn thức cả con giá lạnh của cô.

Thế , cô th ...

- Hyoka Hashi -

Tịnh Đ lướt những ngón đàn êu luyện trên sợi dây đồng. Đột nhiên cô cảm giác bản nhạc đó chỉ dành tặng cho riêng . Kí ức xưa cứ ùa về trong tiềm thức. Cô nhắm mắt cảm nhận sự da diết, miên man từ khúc nhạc đem lại. Đồng hồ ểm mười hai giờ trưa, Tịnh Đ dừng lại. nhẹ nhàng đến bên cô. Hạnh Tương th lạ, Tịnh Đ một thần thái mà cô kh thể diễn tả được.

- Tương Tương, cảm ơn cô đã nghe đàn!

tự dưng khách sáo hẳn, Hạnh Tương suy nghĩ giây lát. Cô định hỏi nhưng lại chần chờ. Khoảnh khắc bé nhỏ , bỗng vòng tay ôm l cô. Hạnh Tương bối rối cực độ. Cô kh ngờ lại làm thế. Những phản ứng tự nhiên trỗi dậy, cô cố thoát thỏi cái ôm ấm áp đó. Tịnh Đ càng xiết mạnh hơn, một cách lạ lùng len lỏi sâu tận trái tim. Cô bỗng nghẹn lòng khi th tình yêu ai đó dành cho .

- Xin lỗi... - khẽ thì thầm nới lỏng tay. Hạnh Tương mặt đỏ ửng. Cô chẳng thể giận như mọi hôm. Dáng vẻ hiền lành thế, nhân hậu thế. cô nỡ khiến thất vọng.

- Sẽ hơi lâu để chúng ta gặp nhau nhưng... nếu nhớ, Tương Tương cứ gọi nhé!

Hạnh Tương ngơ ngác, cô chả biết nói gì. Gã hâm hâm lại bày trò chăng?

- về đây!

Cô ngán ngẩm quay đầu, chỉ kịp giữ l bàn tay mềm mại . Thứ xót xa dịu ngọt bào mòn trái tim, Tịnh Đ kéo mạnh bờ vai con gái đó. Bao nỗi tâm tư chất chứa ôm trọn đáy lòng...

Ánh mắt sửng sốt trước trai tự tiện này. Cô ngỡ ngàng bởi nụ hôn bất ngờ xảy ra. Làn môi mềm mại lướt qua cánh đào dịu ngọt. Nó cho cô biết rằng yêu cô nhiều thế nào.

- ... - Hạnh Tương chau mày, cô đang kiềm chế cơn giận. lẽ thế! biết và lùi về sau khoảng cách an toàn, vừa đủ để cô bình tâm lại.

- Tương Tương, hãy nhớ về nhé!

Tịnh Đ mỉm cười, lặng lẽ rời . Cô một đứng đ, ngẩn ngơ bóng mất hút sau hàng cây trước mặt. Bên kia đường, chiếc lá vàng rơi rụng. Đám cỏ x nặng trĩu, bước chân Kỷ Văn tựa pho tượng đá. Lòng dạ nát tan, tự trách số mệnh trêu đùa. ta cứ thế tr cô gái ta từng yêu hướng mắt dõi theo trai khác.

Nếu biết hối tiếc là đau khổ, cứ phạm sai lầm?

Nếu biết tình yêu quá mỏng m, cứ hững hờ xem nhẹ?

Đã yêu, mãi yêu cũng thế thôi. ai mong chờ bản nhạc trong tim quay trở lại. Là nơi bình minh lấp lánh mái đầu, trên những vầng thơ lai láng vấn vương. Nỗi nhớ kia cứ chìm theo cát bụi thời gian, bay bổng chốn lưng trời, thả vào biển bạc.

- Hạnh Tương...

Kỷ Văn mấp mái đôi môi, tất lòng se thắt. Cơn gió lạnh lùng lướt qua kẻ thất bại này. ta mang dáng vẻ tổn thương đầy ám ảnh.

Tình yêu còn đọng lại nơi cô?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...