Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 106: Nhẹ Dạ Cả Tin
Tiêu Hà ngửa mặt trời, kh biết nên khóc hay cười. Cô đã nghĩ sau hôm đó, Gia Hưng sẽ biết ều mà dừng lại. Nhưng giờ ta còn bước thêm một bước vào trái tim mềm yếu bằng thứ dịu dàng đầy tính toán.
Nếu Trúc Quỳnh biết những lời ta đã nói với cô thì liệu còn tin vào cái gọi là “hối hận cả đời” kia kh? Nhưng nếu cô nói ra… liệu khiến bạn sụp đổ?
Mặc dù bề ngoài Trúc Quỳnh hay cười hay nói, nhưng tâm tư kỳ thực mẫn cảm yếu ớt. Mới bị Gia Hưng bơ m lần thì buồn đến nghỉ học. Giờ mà cô nói ra, e là sẽ bệnh liệt giường liệt chiếu mất.
Th gương mặt Tiêu Hà tối sầm lại, Trúc Quỳnh lo lắng nắm l tay cô.
- Tiêu Hà, biết lo cho . Nhưng lần này thật sự khác mà. Là hiểu lầm thôi, tin .
Tiêu Hà kh đáp, chỉ lặng lẽ rút tay khỏi tay bạn, quay bỏ . Cô kh muốn để Trúc Quỳnh th gương mặt lúc này của – vừa giận, vừa bất lực đến muốn nổ tung.
Tiêu Hà bước nh lên lầu ba, gương mặt lạnh t, ánh mắt như lửa. Cô đến trước cửa lớp 12C3, trực tiếp tìm gặp Gia Hưng.
- Gia Hưng, chuyện muốn nói với .
Gia Hưng thoáng giật , nhưng nhếch môi đầy tự mãn, đứng dậy theo cô. Những tiếng xì xào bàn tán bắt đầu vang lên.
- Hai họ từ khi nào lại thân đến mức tìm gặp riêng vậy kìa? – Một tên trong nhóm Gia Hưng bóp cằm suy nghĩ.
- Hay là ta cưa đổ ẻm ? Vậy là bọn thua cược ? – Một tên khác lên tiếng.
Cả đám nhún vai, nhau. Quyết định chờ Gia Hưng trở về tra hỏi.
Đến góc hành lang vắng, Tiêu Hà liền quay phắt lại, trừng mắt Gia Hưng.
- đang giở trò gì với bạn vậy hả?
- Em hỏi thế là ? – Gia Hưng ngả vào tường, nhàn nhạt nói. – và em đang hẹn hò. Đơn giản vậy thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-106-nhe-da-ca-tin.html.]
- Đừng giả ngây. Rõ ràng nói với kh thích cô , giờ đột ngột đổi thái độ. nghĩ tin ?
Gia Hưng Tiêu Hà, ánh mắt tối lại. Một lúc sau ta khẽ cười.
- Em nghĩ làm vậy là vì ai? Là vì em đó, Tiêu Hà. làm tất cả đều là vì em.
Cô trừng mắt.
- ên à?
- Ừ, cũng thể. biết em chán ghét , nên chọn cách rút lui, chọn Trúc Quỳnh để em nhẹ lòng. nghĩ, nếu biến mất khỏi tầm mắt em, em sẽ thôi ác cảm với . Nhưng em biết kh? Càng xa em, lại càng đau.
Tiêu Hà siết chặt tay, lồng n.g.ự.c như bị chặn cứng.
- đừng diễn nữa. Trúc Quỳnh là quan trọng đối với , và dĩ nhiên sẽ kh để cô biến thành trò đùa của đâu.
Gia Hưng cười khẩy, tiến lên một bước.
- Vậy em định làm gì? Nói với em ?
- sẽ nói. Nói cho cô biết bản chất thật sự của .
Gia Hưng bật cười như thể vừa nghe một câu chuyện hài. cô, lạnh giọng.
- Em nghĩ em sẽ thế nào nếu em nói? Buồn? Đau lòng? Hay tuyệt vọng? Còn tình cảm giữa hai thì ? Em nghĩ Trúc Quỳnh sẽ em bằng ánh mắt nào sau khi biết tất cả?
Tiêu Hà khựng lại. Câu nói của Gia Hưng như con d.a.o hai lưỡi, đ.â.m trúng nơi yếu nhất của cô. Đôi mắt cô hằn lên tia m.á.u đỏ, giọng lạc hẳn .
- Nếu còn chút lương tâm thì tốt nhất hãy thật lòng với Trúc Quỳnh. Nếu dám tổn thương cô lần nữa... sẽ kh tha cho đâu. Và cũng nhớ cho rõ, sẽ kh bao giờ thích như . Kh bao giờ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.